Hoàn toàn không nghĩ đến bản thân có thể bị thương, cũng không xem khả năng bản thân đến mức nào, nàng chỉ biết là không thể để cây cột nện xuống, không thể làm thương tổn tới Hiên Viên Triệt ở phía dưới.

“Ngươi điên rồi, khụ khụ, mau, rời. . . . . . Khỏi.” Hiên Viên Triệt đang nhìn Lưu Nguyệt khóe miệng mỉm cười, trong giây phút đó nụ cười như đông lại trên mặt, mạnh mẽ thét lớn.
Là thật , không phải ảo ảnh, là thật , Lưu Nguyệt đã đến đây.
Ngu ngốc, quả thực là ngu ngốc, nàng như thế nào lại lao biển lửa hừng hực, ngu ngốc như vậy, chẳng lẽ không muốn sống nữa.

Hiên Viên Triệt, nháy mắt liền trở nên nóng nảy, giận dữ, hơi thở mỏng manh, lại gầm ra tiếng nói.

Một phen đẩy đại trụ bị gãy sang một bên, Lưu Nguyệt vọt nhanh đến bên người Hiên Viên Triệt, nhìn chăm chú vào khóe miệng đổ máu cùng vẻ mặt lo lắng phẫn nộ của Hiên Viên Triệt mỉm cười nói: “Không phải sợ, ta đến đây.”

Vừa nói, Lưu Nguyệt vừa ôm lấy thân hình đã muốn bị hỏa thiêu của Hiên Viên Triệt đặt trên đùi, dùng hết toàn lực liền ra bên ngoài thôi.
Không phải sợ, ta đến đây.
Không có phẫn nộ mà hét lên, không có ủy khuất oán giận, nàng mỉm cười mà nhìn hắn, chỉ nói cho hắn nghe sáu chữ, không phải sợ, nàng đến đây.
Ánh lửa ánh hòa trộn vào màu máu tươi trên mặt nàng, một mảnh màu đỏ lại mĩ đến kinh tâm động phách.
Hiên Viên Triệt đột nhiên sửng sốt, cường hãn như hắn, chưa từng nghe qua có người đối với hắn nói không phải sợ, thiết huyết như hắn, chưa từng trong giây phút sống chết trước mắt, có người mỉm cười với hắn mà nói, ta đến đây.
Bàn tay gắt gao nắm chặt, tâm thật sâu co rút lại, một cỗ cảm xúc khó nói thành lời lại dâng lên trong lòng hắn .
“Nàng cái. . . . . . Ngu ngốc. . . . . .” Hiên Viên Triệt hấp hối nhìn Lưu Nguyệt thản nhiên trong biển lửa, toàn bộ đều là màu đỏ, đẹp đẽ đến kinh người.
Đây là Lưu Nguyệt, là tiểu thê tử của hắn, là người đã chiếm mất trái tim hắn, khiến hắn trọn đời trong tâm chỉ có thể có hình ảnh nàng.
Cuộc đời này, may mắn nhất là được cùng nàng gần nhau.
Cuộc đời này, may mắn nhất chính là cùng nàng hiểu nhau.
“Ngu ngốc, mau. . . . . . Đi, ta bị thương. . . . . . Tâm mạch, sống. . . . . .”
Vọt vào đến Ngọc Lưu Ly điện, kẻ mà Hiên Viên Triệt vốn tưởng là Lưu Nguyệt đến nơi mới biết là gian tế, liền dùng mấy chưởng giết đối phương, nhưng chính hắn đang bị thương cũng phải trả giá đắt, tâm mạch bị tổn thương, lúc này lại bị cột đá đè gãy chân, hắn còn có thể. . . . . .
“Câm miệng cho ta.” Gầm lên giận dữ đánh gãy lời nói của Hiên Viên Triệt.

Lưu Nguyệt răng dính máu, cố gắng nhấc cột đá nhìn còn lớn hơn mình gấp mấy lần, mạnh mẽ quay đầu lại, gắt gao nhìn chằm chằm Hiên Viên Triệt, nói: “Chàng chết, ta sẽ báo thù, sau đó chúng ta xuống địa ngục bồi nhau, mạng sống của ta, là tùy thuộc vào chàng đó.”
Vừa nói, Lưu Nguyệt vừa quỳ mạnh xuống, cố gắng ôm xốc Hiên Viên Triệt đang không thể cử động lên.
Hiên Viên Triệt cao hơn nàng nhiều, thân thể nho nhỏ chở che cho Hiên Viên Triệt, nhìn thật giống một tiểu hài tử đang cõng người lớn trên lưng, nhỏ xíu, nhưng đầy kiên định.
Hiên Viên Triệt tựa vào cổ Lưu Nguyệt, nghe lời nói như trảm đinh tiệt thiết của nàng, mặt mày thì lo lắng, giận dữ, nhưng trong lòng lại vô cùng cảm động.
Tâm này, đã định rồi.
Thôi, thôi đành vậy, sống thì sống chung dưới một bầu trời, chết xuống hoàng tuyền, nếu không thể sống cùng nhau, vậy thì cùng chết.
Khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười cực kỳ ôn như,, mắt từ từ nhắm lại, lời nói nhẹ buông, như tự nhủ, như chắc chắn: “Ta sẽ tận lực cố gắng.”
Thanh âm tiêu tán trong không khí, không còn nghe thấy gì nữa.
Lửa chung quanh càng lúc càng lớn, cơ hồ đã lan khắp mọi nơi, đốt sạch mọi thứ.
Phía chân trời, sấm đánh cuồn cuộn.
Cảm giác được Hiên Viên Triệt trên lưng người đã thả lỏng, Lưu Nguyệt cắn chặt răng, gắt gao ôm chặt thân thể hắn, Lưu Nguyệt dốc sức chạy ra.
Đi ra ngoài, nhất định phải ra ngoài.
Thân thể nho nhỏ ôm chặt Hiên Viên Triệt cao lớn hơn nàng nhiều, Lưu Nguyệt như một con báo, toàn lực phóng đi.
Ngọn lửa đã liếm đến nàng, vạt áo đã bắt đầu bốc cháy, nhìn xa như hòa vào lửa đỏ thành một thể.
Mà lúc này, đám người Hiên Viên Dịch nghe tin Ngọc Lưu Ly điện đại hỏa, cũng rất nhanh chạy tới đây.
Toàn bộ hoàng cung đã lâm vào hỗn loạn.
Phía chân trời, một đạo tia chớp đánh thẳng xuống, sấm chớp như bay múa, càng làm nổi bật đám người hỗn loạn phía dưới, thật là một cảnh phong ma loạn thế tuyệt đẹp.
Thu Ngân, Ngạn Hổ, Đỗ Nhất, một người tiếp một người vọt vào biển lửa mờ mịt, vọt vào Ngọc Lưu Ly điện hoàn toàn có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Không ai bận tâm thương thế của mình, trong mắt bọn họ, chỉ có Vương.
Ngọn lửa thông thiên, bay múa đầy trời.
“Mau, mau dập lửa.” Hiên Viên Dịch được Mộ Dung Vô Địch mang tới, nhìn cảnh tượng trước mắt, cơ hồ sắp bất tỉnh đến nơi, đứa con này của hắn không thể bị chuyện gì a.
Mà Thái tử Hiên Viên Thừa cùng Tả tướng cũng đã được Hổ quân áp giải tới đây.
Nhìn đại hỏa thông thiên trước mắt, nghe bên trong còn kẹt lại hai người, hai người bọn họ trong mắt có hưng phấn, có điên cuồng, nhưng cũng có khiếp sợ cùng khó hiểu.

Vọt vào đại hỏa này, còn người nào có thể trở ra, toàn bộ cung điện giờ đã thành biển lửa, không ai có thể sống sót.
Hiên Viên Triệt đã chết, Lưu Nguyệt đã chết, Thu Ngân, Ngạn Hổ… toàn bộ tâm phúc của Hiên Viên Triệt đã chết, còn thế lực nào có thể ngán chân bọn họ.
Sơn cùng thủy tận nghi vô đạo, cùng đường quẫn lối hiện nhất thôn, đây là suy nghĩ đồng thời xuất hiện trong lòng hai người. (Nơi sơn cùng thủy tận tưởng không có đường đi, cuối cùng lại xuất hiện một thôn nhỏ)
Đây là cảm tình như thế nào a? Những con người thiết huyết lạnh lùng, lại liều lĩnh vọt vào biển lửa, đó là sùng bái cùng tôn kính đến bực nào, nhiều thuộc hạ tâm phúc đến biết không có khả năng cũng muốn xông vào?
Những người này đều là kẻ điên, đều là kẻ điên hết rồi.
Hiên Viên Thừa một mặt nhìn cảnh này, một mặt nhìn đại hỏa đằng xa, trên mặt lộ những biểu tình phức tạp cổ quái mà chính hắn cũng không hiểu được.
Ngọn lửa ngập trời, trên đỉnh đầu, sấm sét một cái tiếp một cái.
Phía dưới, vô số người chạy tới chạy lui, la hét ỏm tỏi.
Một mảnh thế giới dữ tợn.
“Trời ạ….” Ngay giữa cảnh hỗn loạn này, Mộ Dung Kiên đột nhiên kêu lên một tiếng cực kì khiếp sợ, trấn định tâm thần mọi người lại.
Trong biển lửa bất tận, trong mảnh đỏ rực có thể đốt cháy hết thảy kia, một đạo bóng đen đạp lửa mà ra.
Sát khí dày đặc kết tinh quanh người nàng, giống như thực chất.
Hơi thở âm hàn khôn cùng đông lại trên người nàng, như gió Tây Bắc lạnh giá.
Tóc đen bay loạn, quất ra khắp hướng, ngọn lửa sau lưng nàng toát ra, áo choàng phất lên.
Hỏa y cuồng phát( quần áo lửa, tóc bay loạn), bừa bãi mà miệt thị hết thảy thế gian.
Phía sau, vài đạo bóng đen theo đuôi, lướt qua liệt hỏa hừng hực mà đến.
Nữ thần của lửa đỏ.
Mọi người nhìn thấy một màn này, cơ hồ đều khiếp sợ không nói nên lời, chỉ biết ngơ ngác, ngơ ngác nhìn.
“Ầm ầm ầm…….” Phía chân trời, một đạo sấm sét đánh xuống, mưa to tầm tã trút xuống.
Lửa chói mắt, mưa tối đen, đối chọi nhau giữa không trung, một đốt cháy, một dập đi.
Búng người mạnh một cái, Lưu Nguyệt cố dập lửa trên người, Hiên Viên Triệt bị ngã lăn trên mặt đất một vòng.
Ngọn lửa trên người hai người, lập tức bị trận mưa rào dập tắt.
“Ngự y.” Lưu Nguyệt nhìn giờ người không ra người, quỷ không ra quỷ, ôm cổ Hiên Viên Triệt sớm đã hôn mê, điên cuồng hét lớn.
Tiếng hô lo lắng xuyên qua màn mưa, thức tỉnh mọi người.
“Ngự y, mau, mau…..”
“Thuốc trị thương, tới bảo khố lấy, đi……”

Nhất thời, toàn bộ văn võ bá quan trong triều đều kích động, cả một đám té nhanh đi làm việc của mình.
Bàn tay để trên đỉnh đầu Hiên Viên Triệt, Mộ Dung Vô Địch trầm giọng nói: “Bảo vệ tâm mạch của hắn.”
Một bên, Mộ Dung Kiên, Mộ Dung Tân, đồng thời vươn tay, để trước ngực và sau lưng Hiên Viên Triệt.
Mộ Dung Trần, Đỗ Nhất lập tức hộ vệ bên người bọn họ, cả người đầy vết thương, cực kỳ lãnh khốc.
Đỗ Nhị, Đỗ Tam, Đỗ Tứ cởi bỏ quần áo bên người, căng ra che trên đỉnh đầu Hiên Viên Triệt, ngăn không cho mưa làm ướt hắn.
Đám người Thu Ngân cả người sớm đầy thương tích, lúc nãy cũng xông vào đón Lưu Nguyệt, giờ gắng gượng không nổi nữa, cả đám ngồi bệt xuống giữa màn mưa.
Không thể cho phép Vương của bọn họ gặp chuyện gì, một chút cũng không thể.
Thương thế của Hiên Viên Triệt, nặng nhất chính là nội thương, chưởng lực đó đã làm vỡ nát tâm mạch của hắn, nếu có thể bảo vệ được, vậy chỉ cần điều dưỡng thân thể tốt là khỏe ngay, còn nếu không bảo hộ được…….
Lưu Nguyệt mặt mày tối đen, chỉ còn thấy đôi mắt chớp chớp, quỳ bên người Hiên Viên Triệt, nắm lấy tay hắn, nắm thật chặt.
Mặt không chút thay đổi, nhìn qua khá bình tĩnh, nhưng tất cả mọi người đều biết, đây là dấu hiệu quang mây trước bão, Hiên Viên Triệt nếu khỏe lại thì không sao, nhưng nếu không, Lưu Nguyệt mà điên lên, chỉ sợ……
Không ai dám tưởng tượng.
Tĩnh lặng, lửa cháy đỏ bừng, trời mưa tầm tã suốt tám ngày, cũng là tám ngày Thiên Thần từ trên xuống dưới lo lắng tột độ.
“Đến rồi, đến rồi, linh dược điều dưỡng.” Giữa một mảnh tĩnh lặng, Lại bộ thượng thư tất tả chạy vào, trong tay cầm dược vật Hiên Viên Dịch cho lấy từ trong bảo khố.
Hiên Viên Dịch lập tức tiến lên tiếp nhận, nhanh tay cấp cho ngự y đệ đi, vừa nói: “Mau, linh dược trân quý ta cho cất giữ nhiều năm, điều trị nội thương rất tốt, mau đưa cho Triệt nhi.”
Ngự y kia nghe vậy, lập tức mở nút bình, định đổ vào miệng Hiên Viên Triệt.
Lưu Nguyệt từ lúc lao ra từ trong biển lửa, trừ bỏ hô câu ngự y đâu, một cử động khác cũng không có, lúc này đột nhiên duỗi tay ra cầm lấy cái bình giải dược trân quý kia, mặt mày lạnh lùng.
“Nguyệt nhi, đây là thứ tốt, quả nhân đã phân phó lấy thứ tốt nhất.” Hiên Viên Dịch thấy vậy lập tức gấp giọng nói.
Lưu Nguyệt mặt mày sát khí chợt lóe, đột nhiên đứng lên, cầm bình giải dược bước vài bước tới trước mặt Lại bộ thượng thư kia, vẻ âm trầm khiến người ta sợ hãi.
Lại bộ thượng thư thấy vậy không tự chủ được lui về sau từng bước.

Lệ quang trong mắt chợt loé, Lưu Nguyệt tay nhanh như điện, chế trụ cằm Lại bộ thượng thư, ngón tay nhẹ ấn, cằm dưới của hắn lập tức bị bóp gãy, rơi xuống.
Lại bộ thượng thư kêu thảm một tiếng.
Văn võ bá quan xung quanh nhất thời nhíu mày, Lưu Nguyệt đang định làm gì?
Ý niệm trong đầu vừa chuyển, chỉ thấy cổ tay Lưu Nguyệt đưa lên, lọ giải dược cực kỳ trân quý kia, lập tức đổ vào trong miệng Lại bộ thượng thư.
Mọi người sửng sốt, đây là ý tứ gì?
Chỉ thấy Lại bộ thượng thư mặt trắng bệch, hai tay không ngừng giãy giụa, muốn phun ngụm giải dược ra mà không được.
“Nguyệt nhi, con làm gì, quả nhân chỉ có một bình dược kia, con……”
“Á……….” Lời nói tức giận của Hiên Viên Dịch còn chưa xong, Lại bộ thượng thư đột nhiên hét thảm một tiếng, té phịch trên mặt đất, cả người không ngừng co giật.
Đây là, trúng độc.
Văn võ bá quan chung quanh nhất thời cực kỳ hoảng sợ, nhất tề lui về phía sau từng bước, trợn trừng mắt.
Vài tiếng kêu la sau, Lại bộ thượng thư thân thể bất động, không còn thở nữa.
Hiên Viên Dịch nhìn tình cảnh này, hai má không ngừng co rúm, nếu thuốc này khi nãy cấp cho Hiên Viên Triệt, vậy con hắn……
Trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, Hiên Viên Dịch sắc mặt nháy mắt xanh mét.
Sau lưng, bọn họ còn dám hại con hắn.
Ánh mắt lạnh như băng chậm rãi đảo qua mọi người, Lưu Nguyệt gằn từng chữ: “Tất cả những người muốn hại Hiên Viên Triệt nghe cho rõ đây, nếu hôm nay Hiên Viên Triệt không có việc gì thì bỏ, nhưng nếu có chuyện, các ngươi đưa cửu tộc ra đây bồi.”
Thanh âm lạnh như băng, mang theo giết chóc tuyệt đối, mang theo huyết tinh dữ tợn.
Ngoài trời mưa to cuồn cuộn, đêm đến, hỗn loạn không chịu được.
Mưa suốt một đêm, đảo mắt trời đã sáng rồi, mưa tán gió thu, ánh mặt trời sáng lạn, hoa cỏ như dát vàng.
Một ngày mùa hè tuyệt vời.
Nhưng mà, trong hoàng cung Thiên Thần, lại âm ỉ như sắp có bão lớn.
Không có tỉnh lại, Hiên Viên Triệt hôn mê, vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, đám người Mộ Dung Vô Địch bên cạnh, nội lực cơ hồ đã hao hết.
Hắn vẫn như cũ không có dấu hiệu tỉnh lại.
Hiên Viên Dịch, Trần quý phi, Hữu tướng, vân vân và vân vân, đều tập trung tại đây.
Mà Lưu Nguyệt cũng như cũ không nhúc nhích, thủ hộ bên người Hiên Viên Triệt, gắt gao nắm chặt tay hắn.