Vân Triệu vừa nghe thấy, nhất thời trợn trừng mắt, nhìn Lưu Nguyệt như nhìn quái vật.
Nửa ngày sau, khóe miệng mới giựt giựt nói: “Không phải chứ, Lưu huynh, huynh không có đặt chỗ ngồi trước, định chen chúc cùng ngoại nhân ngoài đấu tràng? Lần này có nhiều người như vậy, ở ngoài căn bản nhìn không thấy cái gì đâu.”
Nói xong dừng một chút, đột nhiên lại cười, vỗ bả vai Lưu Nguyệt, hào phóng nói: “Bất quá, không vấn đề gì, ta có đặt chỗ, huynh theo ngồi chung với ta là được, khó tìm được người hợp ý, chúng ta cùng ngồi nói chuyện, coi như ta báo đáp ân tình cho trọ chung của Lưu huynh.”
“Hảo.” Vân Triệu vừa nói xong, Lưu Nguyệt trực tiếp rõ ràng đáp ứng, đi ra ngoài.
Vân Triệu vỗ vỗ quạt vào lòng bàn tay nói: “Sảng khoái, ta cũng thích con người của Lưu huynh như vậy.” Vừa nói, mặt lại cười sáng lạn như cảnh xuân, bước cùng Lưu Nguyệt ra ngoài.
Người người tấp nập, Nghi Thuỷ thành đã sớm dọn xong lôi đài, xung quanh người người vây chặt như nêm.
(lôi đài: võ đài, coi phim kiếm hiệp nhiều thường thấy mỗi lần đại hội võ lâm, ở giữa sẽ dựng một võ đài bằng đất đá, cao hơn mặt đất chừng 1 mét, xung quanh xếp chỗ ngồi cho những người quan trọng, xa xa là người đứng lố nhố ^^)
Lôi đài hình tròn sừng sững dựng chính giữa quảng trường to nhất thành, nhiều cột đá, nệm lót xung quanh, xa xa là nhiều thính phòng dựng cao lên, quay về phía lôi đài.
(thính phòng: phòng kín, thường cho những nhân vật quyền cao chức trọng, hay những người không muốn bị ai thấy mặt dùng)
Quanh lôi đài dựng mấy chục cái bàn tiệc nhỏ, xếp nhiều ghế quý nhân bên cạnh.
(ghế quý nhân: ghế VIP)
Rồi xa xa sau đó mới là quần chúng tấp nập.
Phóng mắt nhìn qua, sợ không ít hơn ngàn vạn người, ngay cả không khí thở ra cũng nhuộm đẫm hơi nhiệt.
Đi theo Vân Triệu đến ghế hắn đặt trước, ghế hàng thứ nhất phía tây, đây không thể không xem là một vị trí tuyệt đối tốt, chị sợ có tiền cũng không mua được.
Bất quá Lưu Nguyệt cũng không nói gì, tự nhiên ngồi xuống, tự nhiên uống trà, giống như nàng vốn là chủ nhân của nơi này vậy.
Trong mắt người ngoài, đây là hành động không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, nên hơi sợ hãi.
“Lưu huynh, huynh xem, Phong Thành từ Trần quốc, một tay năm ngón dùng đao, cực kỳ nhuần nhuyễn, sinh động tự nhiên như nước chảy mây trôi, nghe nói chưa từng thất bại……”
“A, Lưu huynh, huynh xem huynh xem, kia là Trầm Mộc của Tuyết Thánh quốc, là đệ nhất cao thủ Tuyết Thánh, lần này đứng thứ nhất khẳng định là hắn đó……”
“A, mau nhìn, Lưu huynh……”

Vừa ngồi xuống, Vân Triệu liếc mắt một cái liền nhìn thấy đám người Trầm Mộc trên ghế đối diện, lập tức ánh mắt sáng lên, toàn bộ toát ra hưng phấn .
Cây quạt trong tay không ngừng phe phẩy, miệng liến thoắng nói không nghỉ một hồi, mỗi người được nói tới quả thực đều quen thuộc hiểu rõ như lòng bàn tay, thật giống như cao thủ thất quốc đều là kẻ hắn nuôi trong nhà.
Người tỏa sáng như ánh mặt trời, quả nhiên nói nhiều, bất quá, có chút có thể nghe được.
Lưu Nguyệt cầm lấy tách trà, theo hướng tay Vân Triệu nhìn lại, một đám cao thủ nàng không biết, nay đã có đôi phần nhìn ra.
“Lưu huynh, huynh xem, đó có phải là Nghi Thủy thành chủ, lão gia hỏa này lợi hại nha, cư nhiên có được Huyết Thiềm Thừ, vận khí tốt như vậy, nếu ta có võ công tốt một chút, ta nhất định phải đi lên đoạt lấy danh hiệu đệ nhất, Huyết Thiềm Thừ này cũng chính là thứ tốt, rất tốt.”
Hai mắt tỏa sáng, Vân Triệu cơ hồ muốn đem Nghi Thủy thành đang chuẩn bị phát đọc diễn văn, tuyên bố võ lâm đại hội bắt đầu, nhìn như muốn xuyên thấu.
Ánh mắt kia, so với ánh mắt được nhìn thấy người trong lòng xem chừng còn nóng bỏng hơn.
Trong đại hội ồn ào náo nhiệt, đông đúc như bầy cá xac_din, mọi người chỉ trỏ bàn luận, chỉ có Lưu Nguyệt cùng Vân Triệu vẫn thản nhiên ngồi trên một ghế, xung quang không có ai, chiếc ghế to như vậy cũng chỉ có hai người ngồi.
Một người tuấn lãng sáng lạn, một kẻ hạo đẹp như nguyệt.
Kia một thân khí độ tao nhã ,tư thái thản nhiên trong trẻo nhưng lạnh lùng, cùng kia kinh thế tuấn mỹ, hai người hợp lạị tạo nên thứ tinh quang làm người ta hoàn toàn muốn đui mù con mắt.
Vô số quần chúng hay khách quý, thần sắc ba phần đặt lên cuộc tỷ thí, mà bảy phần tâm tư lại đặt hết trên người Lưu Nguyệt, một thân tuấn mĩ.
Liền ngay cả Nghi Thủy thành chủ không kìm được cũng liếc qua đây ba bốn lần, đừng nói chi là những người khác.
Người tuấn mĩ như vậy, rốt cuộc là từ nơi nào tới, như thế nào mà từ trước đến nay không có gặp qua? Như thế nào lại tuấn mỹ đến trình độ này?
Trái lại Lưu Nguyệt một thân lãnh đạm, cũng không thèm nhìn tới ánh mắt xung quanh, thản nhiên xem như không có chuyện gì.
Vân Triệu bên cạnh cũng vẫn như cũ miệng lưỡi lưu loát, thao thao bất tuyệt, hai người thản nhiên như không, ngược lại lại hấp dẫn càng ngày càng nhiều ánh mắt.
Trong lúc nhất thời, giống như những người này không phải tới xem tỷ thí, mà là đến xem Lưu Nguyệt .
“Nam tử này là ai?” Ở phía đông lôi đài, một nam tử trung niên ngồi ở bên người Nghi Thủy thành chủ, đè thấp thanh âm hướng Nghi Thủy thành chủ hỏi.

“Không biết, mới đến ba ngày nay, danh tác bao trọn nhà nghỉ Phượng Lai, không biết căn cơ, chỉ biết là họ Lưu.” Nghi Thủy thành chủ cũng đè thấp thanh âm.
Người này, hắn tự nhiên trước đó đều điều tra đến, chính là không có một tia manh mối, giống như người này từ trong không khí đi ra.
Người trung niên kia nghe vậy liền giương mắt thật sâu nhìn Lưu Nguyệt thần thái tự nhiên, liếc mắt một cái, cúi đầu làm vài động tác nhỏ, phía sau lập tức có người vội vàng lui xuống.
Võ lâm đại hội chính thức bắt đầu, trên lôi đài bóng người bay nhảy, đao qua kiếm lại.
Tám người, bốn đôi, cùng nhau tỷ thí trên lôi đài.
Bất quá, vào ngày đầu tiên các cuộc tỷ thí cũng không có gì đẹp mắt, đều là bắt đầu từ võ công thấp nhất loại dần, cao thủ như đám người Trầm Mộc lúc này đều ngồi trên đài, căn bản không có bóng dáng dưới đài.
Nghe nói đám người Trầm Mộc, Phong Thành, bởi thanh danh quá mức vang dội, cho nên không cần tham gia vòng đấu ngày thứ nhất, trực tiếp từ ngày thứ hai mới bắt đầu tỷ thí.
Trên lôi đài quả thực kịch liệt, quần chúng chung quanh tiếng kinh hô một tiếng tiếp một tiếng, nhưng ở trên ghế cao mọi người vẫn không một chút phản ứng, hiển nhiên đều không phải người thường.
“Đây hình như là Huyết Thiềm Thừ.” Một vòng nói cho hết lời, Vân Triệu liếc mắt một cái liền thấy trên đỉnh lôi đài đặt một cái bạch ngọc hạp, trên bạch ngọc hạp chắc chắn đang bày Huyết Thiềm Thừ.
Ở vị trí này nếu muốn nhìn cũng chỉ có thể nhìn thấy một điểm màu đỏ loáng thoáng lộ ra, không rõ ràng lắm chân diện mục.
“Huyết Thiềm Thừ, chết tiệt, ta như thế nào lại không phát hiện ra nó được đặt lên đó khi nào, chịu thiệt, chịu thiệt .” Vân Triệu thần tình oán giận, thanh âm vô cùng hối tiếc .
Lưu Nguyệt không thèm để ý đến Vân Triệu bên cạnh đang huyên thuyên hay oán giận, hắn không phát hiện, nàng chính là thấy rõ ràng, Huyết Thiềm Thừ kia lớn như bàn tay trẻ em, cả vật thể trong suốt, đỏ như máu trạch, vô cùng xinh đẹp.
Huyết Thiềm Thừ quả thật là đồ vật tốt, nếu là cấp Hiên Viên Triệt ăn, khẳng định rất tốt.
Hai mắt hơi hơi nhíu lại, Lưu Nguyệt khẽ nhấp chén trà trong tay.
“Vị thứ ba mươi tư, Lưu Nguyệt, đánh với, vị thứ ba mươi lăm, Phương Hùng.” Trên lôi đài phía đông, một người lập tức cao giọng tuyên bố cuộc tỷ thí tiếp theo.

Vân Triệu vừa nghe, mắt trợn trừng, quay đầu nhìn Lưu Nguyệt, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc, vặn vẹo: “Lưu huynh, huynh muốn lên võ đài?”
Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn thoáng qua Vân Triệu đang không thể tin nổi, trầm giọng nói: “Có vấn đề à.” Rồi chậm rãi đứng dậy.
Người chung quanh thấy Lưu Nguyệt đứng lên, không khỏi nhất tề yên lặng, tiếng cao đàm thoát luận biến đâu mất, bình tĩnh nhìn Lưu Nguyệt. (cao đàm thoát luận: bàn luận hăng say)
Mỹ nam tử nhìn như bước ra từ tranh vẽ này, cư nhiên lại muốn đi tỷ thí.
“Lưu huynh, đao kiếm không có mắt, huynh….Huynh một điểm nội lực cũng không có, huynh……Huynh chạy lên xem náo nhiệt cái gì chứ?” Vân Triệu nhìn Lưu Nguyệt từ trên xuống dưới vài lần, lắc lắc đầu.
“Thêm vũ khí cũng không mang theo, huynh muốn đi tìm chết à.” Vân Triệu nhìn hai bàn tay Lưu Nguyệt trống không, thần tình không đồng ý.
Lưu Nguyệt không thèm quan tâm đến những lời lý lẽ của Vân Triệu, đứng dậy, bước từng bước xuống hàng ghế khách quý.
Toàn bộ khách quý lúc này nhất thời đều hơi yên tĩnh, ánh mắt từ khắp mọi nơi đều tập trung lên người Lưu Nguyệt.
Ngoài biên lôi đài, Đỗ Nhất đã ba ngày nay không thấy mặt, đột nhiên đi lên, nâng tay dâng cho Lưu Nguyệt một cây dao cầm. (dao cầm: một loại đàn dây của TQ)
Lưu Nguyệt cầm lấy, một tay ôm nó, bước lên lôi đài.
Áo trắng phiêu phiêu, đối diện là một hán tử tráng kiện mặt mày dữ tợn, quả thực đối nghịch nhau như trời với đất.
“Tiểu bạch kiểm, xuống đi, đừng để lão tử giết chết ngươi.” Phương Hùng cao lớn thô kệch đối diện, vừa thấy Lưu Nguyệt đi lên, nhất thời thần tình khinh bỉ nói. (tiểu bạch kiểm: tên mặt trắng, đây là từ chuyên dùng để chỉ những thư sinh suốt ngày chỉ biết đọc sách, tay chân yếu mềm, cùng với từ “đồ vô dụng cùi bắp” chẳng khác gì nhau ^^)(lão tử: thái độ hống hách, dùng khi chỉ mình trên cơ người khác, giống nghĩa từ “ông nội mi”)
Trong lúc luận võ không màng sinh tử, đã lên đây, sinh tử đều ở ý trời, không phải nơi để chơi đùa.
Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn Phương Hùng một cái, không nói nhiều lời, nhưng trong mắt đầy vẻ khinh miệt, rất rõ ràng.
Phương Hùng vừa thấy vậy, nhất thời giận dữ, cầm chắc lợi đao (đao sắc nhọn) trong tay, quát to: “Vậy đừng trách lão tử không khách khí.” Vừa dứt lời, lợi đao trong tay vung lên, bổ tới đầu Lưu Nguyệt, tuyệt không lưu tình, muốn một kích giết chết Lưu Nguyệt.
Tay trái ôm dao cầm, Lưu Nguyệt cũng không thèm nhìn Phương Hùng đang lao tới, ngón tay chậm rãi vuốt ve trên mặt đàn, tư thái tao nhã, giống như đang đánh đàn vậy.
Trên đấu trường sinh tử đứng đánh đàn, quả thực là không biết tốt xấu.
“Mau tránh, mau tránh.” Vân Triệu phía dưới chau mày, nhảy dựng lên hét.

Người chung quanh vẻ mặt cũng tiếc nuối, nam tử tuấn tú như vậy lại sắp sửa máu tươi tung toé đương trường, quả thực đáng tiếc.
Chỉ có Đỗ Nhất sau khi dâng dao cầm lên, đứng tại biên lôi đài, một tiếng cũng không nói, ngay cả thần sắc trong mắt cũng không có một tia thay đổi, trầm tĩnh.
Ngón tay chậm rãi mơn trớn trên mặt đàn, lợi đao kia nhìn như sắp khảm tới đỉnh đầu Lưu Nguyệt.
Bàn tay mơn trớn đàn kia, đột nhiên ngón giữa hơi cong lên, lóng tay khảy dây đàn thứ bảy, kéo nhẹ, đầu ngón tay búng ra.
Chỉ nghe một tiếng “tang” thanh thúy, tiếng cầm huyền vang lên, một đạo phong nhận, bắn ra như chớp. (phong nhận: gió quét)
Chỉ có một tiếng, rất nhỏ, sau đó, thanh âm gì cũng không có.
Lợi đao đã chạm đến đỉnh đầu Lưu Nguyệt, Phương Hùng thần tình dữ tợn, đột nhiên cơ thể rung động, hai mắt như nhìn thấy quỷ, nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt, trong mắt không che giấu nổi khiếp sợ.
Năm ngón tay phải đặt trên mặt đàn, Lưu Nguyệt ôm dao cầm xoay người bước đi, trường bào nguyệt bạch trong gió bay bay, phiên phiêu như thần tiên.
Nhảy xuống lôi đài, Lưu Nguyệt thuận tay đưa dao cầm cho Đỗ Nhất, cũng không thèm nhìn người xung quanh, đi nhanh ra phía ngoài.
Hôm nay, nàng chỉ có một trận.
“Cái gì, xong rồi?” Người chủ trì há hốc miệng nhìn Lưu Nguyệt đang rời đi, lại nhìn Phương Hùng đang đứng khựng trên lôi đài, thắng bại này quyết như thế nào đây.
“Đã xong rồi.” Thành chủ Nghi Thủy thành nghiêng đầu nhìn thoáng qua Lưu Nguyệt đang rời đi, trong mắt hiện một tia thâm sâu.
“Phanh.” Lời thành chủ còn chưa nói xong, Phương Hùng đứng thẳng trên lôi đài, tay giơ cao lợi đao, đột nhiên ngã phịch ra sau một tiếng.
Trên cổ hiện một đường máu, thực nhẹ, nhưng tuyệt đối trí mạng.
Một kích mất mạng.
Người chung quanh quan khán, sau khoảng khắc trầm mặc, liền ầm ầm khen hay, đám người Trầm Mộc, Phong Thành ngồi trên khán đài quan sát, cũng nhất tề quay đầu nhìn thoáng qua Lưu Nguyệt đang rời đi.
Một kích mất mạng, dùng đàn giết người.
Công phu cổ quái, thủ đoạn thật sắc bén.
Bóng trắng phiêu phiêu, Lưu Nguyệt xuyên qua đám đông mà ra.
Ba năm trước kia, nàng trong mật thất hoàng cung Thiên Thần tìm ra bí kíp Dụng âm ngự thú, ba năm nay nàng tập luyện rất nhiều lần, cũng hiểu được kha khá.
Cuối cùng phát hiện, dụng âm ngự thú cần nội lực rất mạnh, mới có thể đem tiếng đàn phóng ra xa xa, đạt tới khống chế cơ bản nhất.