Nếu không, tiếng đàn hoàn toàn không thể phát huy tác dụng, dã thú đều không nghe thấy, còn nói gì đến việc khống chế chúng.
Nàng một chút nội lực cũng không có, tiếng đàn cũng chỉ như bình thường, từ đầu luyện hiển nhiên là không có hiệu quả, lấy âm ngự thú, nàng một chút cũng không luyện được.
Bất quá, không luyện thành khả năng khống chế dã thú, nhưng nàng lại phát hiện, thật ra luyện phong nhận cũng có thể giết người.
Không khí dao động, có thể sinh ra một loại năng lượng, đặc biệt trong nháy mắt có thể nén lại trở nên sắc bén, tuyệt đối cũng đủ đem người đoạt mạng, đây là động lực học không khí (khí động học), nàng đã từng học qua.
Lấy phong nhận giết người, chính là phù hợp với nàng, hiện tại đang không muốn để lộ thân phận của mình.
Mộ Dung Lưu Nguyệt thân thủ hoàn hảo, nhưng nàng sẽ không dùng tới, ở đây, chỉ có một mình Lưu Nguyệt.
Mộ Dung Lưu Nguyệt là nữ , mà nàng hiện tại là nam .
Tuấn lãng khôn cùng, một kích đoạt mạng, trong khoảnh khắc thông tin được truyền khắp toàn bộ võ lâm đại hội.
Cả ngày hôm ấy, tất cả các cuộc chuyện trò đàm luận đều xoay quanh cái tên Lưu Nguyệt, thần bí khó lường, lai lịch không rõ, lại tuấn lãng khiến người người oán trách.
“Bổng, quá tuyệt vời, Lưu huynh, sớm biết huynh lợi hại như thế, tiểu đệ đã không phải lo lắng như vậy, thật lợi hại.”
Vân Triệu từ buổi chiều sau khi trở về, hoàn toàn quên đi ước nguyện ban đầu không phá hoại sự yên tĩnh của Lưu Nguyệt, cả ngày quay chung quanh Lưu Nguyệt ríu rít, loại tình cảm vui sướng này chính là dật vu ngôn biểu.
Giống như, người hôm nay thắng một trận đẹp mắt không phải Lưu Nguyệt mà chính là hắn.
Lưu Nguyệt không có phản ứng, cũng không đuổi hắn đi, tùy ý hắn muốn làm gì thì làm, vậy nên hắn mới hưng phấn mà làm loạn mãi đến nửa đêm mớ chịu tưng bừng trở về phòng.
Bóng đêm lan tràn, ngày mai chính là ngày đại hội thứ hai.
Lưu Nguyệt tựa vào đầu giường, Huyết Thiềm Thừ nàng phải có, danh hiệu đệ nhất nàng cũng muốn, Hậu Kim quốc, Phỉ Thành Liệt, hừ.
Nếu nghĩ trốn ở Hậu Kim quốc, nàng sẽ tìm không ra hắn , đừng mơ tưởng, kẻ hãm hại qua Hiên Viên Triệt, nàng một cái sẽ không bỏ qua, cho dù chạy đến chân trời góc biển, cũng tuyệt đối không buông tha.
Ánh trăng tỏa sàng nhè nhẹ, không gian xung quanh một mảnh tĩnh lặng.
“Nhè nhẹ, nhè nhẹ.” Tiếng gió rất nhỏ vang lên, nhỏ bé cực kỳ.
Nằm ở trên giường Lưu Nguyệt liền mở to mắt, ngoài phòng có người.
Sàn sạt, sàn sạt, tiếng gió nhẹ nhàng chuyển động.
Lưu Nguyệt nhìn lên trên, trong mắt chợt lóe mà cười lạnh, không tồi, nương theo tiếng gió mà trèo lên nóc nhà.
Nhắm mắt lại, nàng muốn xem thử kẻ bên ngoài muốn làm gì.
Trong bóng tối, cánh cửa sổ khe khẽ động.

Rất nhẹ, tiếng gió thổi qua, cửa sổ vô thanh vô tức mở ra một cái khe hở hẹp, một tia khói chậm rãi bay lên.
Hết thảy đều rất nhẹ nhàng, nếu không phải Lưu Nguyệt là nhân tài kiệt xuất, chỉ sợ cũng không nghe ra có điều gì khác thường.
Không một tiếng động, vô sắc vô vị.
Lưu Nguyệt ngửi một ngụm, không tồi, mê hồn hương rất tuyệt.
Khóe miệng vẽ nên một tia cười lạnh, loại này muốn cùng nàng đối chọi, chỉ sợ sau tám trăm năm, thủ đoạn kia cũng chỉ đáng cho nàng đùa giỡn.
Khói nhẹ lan tràn, nhè nhẹ lan tỏa bên trong căn phòng.
Sau nửa ngày, cửa sổ khẽ vang lên thanh âm, một đạo bóng đen phi nhanh tiến vào, nhanh nhẹn như con báo.
Lưu Nguyệt tuy rằng ngủ không nhúc nhích, nhưng mọi động tĩnh trong phòng đều không thoát khỏi mắt nàng.
Người kia hiển nhiên nghĩ Lưu Nguyệt đã bị mê hoặc, lập tức thập phần thoải mái tiêu sái tiến vào, từ trong lòng lấy ra một bình nhỏ, móng tay khơi mào liền lấy ra một ít bột màu trắng, liền hướng Lưu Nguyệt đi đến.
Mùi thơm phác mũi, vật ấy tỏa ra thứ hương làm cho người ta say mê.
Đầu ngón tay vừa đặt trên cố Lưu Nguyệt, hắc y nhân đột nhiên lông tơ đều dựng đứng hẳn lên, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Lưu Nguyệt trước mắt vốn không hề hôn mê, hai con ngươi đen vô thanh vô tức mở, chính là lạnh lùng nhìn hắn.
Đôi mắt đen kia, cơ hồ có thể cắn nuốt hắn, âm trầm mà lãnh khốc.
Lãnh huyết cùng xơ xác tiêu điều như vậy, cơ hồ hắn chưa từng gặp qua.
“Trầm hương, không tồi.” Thanh âm lạnh như băng chậm rãi vang lên, một câu nói toạc ra thiên cơ.
Trầm hương, loại độc tố tàn nhẫn nhất trong hàng trăm loại độc, sẽ không trong khoảnh khắc lấy đi tính mệnh, mà sau khi dùng độc, nếu một tháng một lần không có thuốc giải, liên tục ăn trong một năm, da thịt sẽ thối rữa mà chết, quả thực hạ thủ vô cùng ngoan độc.
Cấp nàng dùng loại độc nay, xem ra là muốn khống chế nàng.
Lưu Nguyệt mắt đen liền trầm xuống, mới vào trận đầu đã có kẻ đối nàng xuống tay.
Hắc y nhân kia nghe Lưu Nguyệt một lời nói toạc ra, không khỏi rùng mình một cái, cư nhiên trước mặt Lưu Nguyệt không dám động thủ, thân hình chợt lóe hướng gian ngoài bắn ra.
Lưu Nguyệt thấy vậy hừ lạnh một tiếng, ngón tay nhanh như tia chớp động thủ lên dao cầm ở đầu giường, cây cầm huyền vang lên một tiếng, một đạo phong nhận như bay phóng ra.

Dám động đến nàng, muốn tới cũng không được, muốn lùi cũng không xong.
Hắc y nhân kia còn đang ở giữa không trung, dùng mắt thấy được hắn còn chưa kịp chạy vào chỗ khuất.
Phong nhận bắn sau mà đến trước, mau chóng đuổi theo, thân ảnh giữa không trung phịch một tiếng ngã xuống đất, giữa tiểu viện vặn vẹo giãy dụa vài cái, rồi ngừng nhúc nhích.
Sau đó, máu tươi chậm rãi thẩm thấu ra, đỏ tươi tuyệt đẹp.
Người có nhanh cách mấy, cũng không qua được tốc độ của gió.
“Ra chuyện gì? Ra chuyện gì?” Giữa một màn quỷ dị như vậy, Vân Triệu như một gã hàng cá, lớn tiếng la lên láo nháo.
Ngay sau đó, Lưu Nguyệt chỉ thấy cửa phòng bị đá một cái mở toang, Vân Triệu quần áo không chỉnh vọt vào, trong tay còn nắm chiết phiến của hắn. (chiết phiến: quạt giấy)
Tới cũng thật nhanh, Lưu Nguyệt nhìn Vân Triệu vừa chạy vào.
Từng bước bước vào, Vân Triệu thấy trong phòng một chút dấu vết đánh nhau cũng không có, chỉ có Lưu Nguyệt lạnh lùng nằm trên giường nhìn hắn.
Thoạt nhìn, giống như chính Vân Triệu còn muốn khẩn trương hơn cả Lưu Nguyệt, khiến hắn không khỏi trừng mắt nhìn nàng.
“Đi ra ngoài.” Lưu Nguyệt liếc Vân Triệu, lạnh lùng ném một câu, trở mình, cố thuyết phục bản thân ngủ ngủ, giống như tuyệt không để chuyện vừa rồi vào mắt.
Vân Triệu thấy màn này, sờ sờ trán, đột nhiên ngẩng đầu, hít thật sâu một hơi không khí trong phòng, nhíu mày nói: “Mê hồn hương?”
Dứt lời, cũng không quản đây là phòng Lưu Nguyệt, rất nhanh chạy tới hất cửa sổ ra, nhìn vào bóng đêm mờ mịt bên ngoài.
Trong tiểu viện, bóng người đã chết kia biến mất, chỉ còn lại một vết máu to giữa ánh trăng mông lung mờ ảo, không phải dễ thấy, nhưng không thoát được ánh mắt người có tâm tìm kiếm.
Vân Triệu nhíu mày, nhìn vết máu dưới mặt đất, quay đầu nhìn Lưu Nguyệt vân đạm phong khinh, đang cố ngủ, nửa ngày sau mới nhướng nhướng mày nói: “Nguyên lai ( thì ra) là một con gián.”
Vừa nói vừa vờn vờn tóc, tiêu sái quạt quạt chiết phiến trong tay, bất quá do lúc này quần áo cả người không chỉnh, nên không nhìn ra một chút vẻ phong lưu tiêu sái, chỉ như một tên có vấn đề thần kinh.
“Ta đi ngủ tiếp đây, nếu có con gián to hơn, huynh đệ bảo ta một tiếng, ta đến giúp huynh đánh, phòng chừng hai ngày tới, sẽ còn nhiều hơn.” Quơ chiết phiến trong tay, Vân Triệu híp híp mắt, ngáp một cái.

Lưu Nguyệt không để ý đến, Vân Triệu giống như cũng không cần Lưu Nguyệt phải trả lời, cúi đầu vừa đi vừa suy nghĩ, đẩy cửa ra ngoài.
Lưu Nguyệt cũng không để vào mắt, hắn kích động như vậy làm gì.
Ngoài cửa sổ, bóng cây lắc lư, trăng lạnh như nước.
Trong phòng, gió yên biển lặng.
Giống như chuyện vừa rồi chỉ là một hồi nhạc đệm, một con gián mà thôi.
Ngày thứ hai, thời tiết sáng sủa, tại nơi tổ chức đại hội võ lâm càng thêm đông đúc, chỉ vì nghe nói hôm nay có trận của nam tử áo trắng tên Lưu Nguyệt kia.
Trên chỗ khách quý, Lưu Nguyệt cùng Vân Triệu vẫn ngồi với nhau như trước.
Chậm rãi uống trà, giống như nàng đến không phải để tỷ thí, mà là người quan khán vậy, so với những người xem chân chính xung quanh còn muốn thanh nhàn hơn.
“Lưu Nguyệt đánh với Phương Hồng.” Một tiếng hô to, người xem phía dưới nhất thời vỗ tay như sấm, mọi người đều kiễng chân lên cố nhìn về phía Lưu Nguyệt.
Trong đó, có rất nhiều nữ tử ăn mặc cực kỳ xinh đẹp.
Phương Hồng, ba mươi tuổi, một tay dùng liễu diệp đao vô cùng thuần thục, lúc này thân thể như cột sắt, vừa đứng vững trên lôi đài, cảm giác được lôi đài bị chấn run rẩy.
Lưu Nguyệt nhìn người này, biểu tình gì cũng không có, tay chậm rãi sờ dao cầm để trên đùi, không nhúc nhích.
“Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt.” Người chủ trì thấy Lưu Nguyệt không lên sân khấu, không khỏi cao giọng hướng nàng hô lớn.
“Lưu huynh, mau, huynh mau lên sân khấu.” Vân Triệu chau mày nhìn Lưu Nguyệt.
Phương Hồng đứng trên lôi đài, thần tình đầy sát khí nhìn Lưu Nguyệt, liễu diệp đao nâng lên, chỉ thẳng hướng Lưu Nguyệt đang ngồi chỗ ghế khách quý, ý khiêu chiến, không cần nói cũng hiểu.
Lưu Nguyệt thấy vậy, lạnh lùng hừ một tiếng, ngón tay trắng nõn đột nhiên hơi khẩy trên dao cầm, kéo hai dây đàn, bắn thẳng đến Phương Hồng người đầy sát khí đang đứng trên lôi đài.
Chỉ nghe hai tiếng đàn liên tiếp rất nhỏ, Phương Hồng trên đài cao đột nhiên trợn hai mắt, không dám tin nhìn hướng Lưu Nguyệt, cổ họng thì thầm vài tiếng, đầu gối mềm nhũn, quỳ sập xuống.
Người xem chung quanh, nhất thời ồn ào.
Chỉ thấy đầu gối Phương Hồng lúc quỳ xuống, máu tươi chậm rãi chảy ra, nhuộm đỏ cả một ô gạch.

Người đằng xa không nhìn thấy, nhưng thành chủ Nghi Thủy thành ngồi ở vị trí chủ vị thì thấy rõ ràng rành mạch hết, vẻ kinh ngạc trong mắt càng nhiều.
Khoảng cách xa như vậy, cư nhiên có thể đả thương Phương Hồng, đây là võ công gì vậy? Lưu Nguyệt này rốt cục mạnh đến mức nào?
Vẻ kinh ngạc trong mắt hoàn toàn không thể che giấu, thành chủ Nghi Thủy thành quay đầu nhìn thoáng qua trung niên nhân bên cạnh, người này vẻ mặt cũng khiếp sợ, mày gắt gao nhíu chặt.
Mấy đại khách quý ngồi bên cạnh, cũng châu đầu ghé tai lại thì thầm, thần tình không thể tin nổi.
Đám người Trầm Mộc cũng nhất tề hạ thấp mày, gắt gao nhìn Lưu Nguyệt, quang mang trong mắt khiến người ta khó đoán.
Huyết sắc chậm rãi chảy ra, người chung quanh cũng dần thấy rõ.
Thanh âm ồn ào nhất thời càng thêm mãnh liệt.
“Chết hay là hàng?” Giữa một mảnh tiếng ồn, Vân Triệu ngồi bên cạnh Lưu Nguyệt thần tình không thay đổi, hưng phấn hoa tay múa chân vui sướng, hướng tới Phương Hồng trên lôi đài quát lớn một tiếng.
Phương Hồng vừa nãy còn vô cùng kiêu ngạo, giờ thần tình trắng bệch, cái gì cũng không nói, chỉ cúi đầu.
Ý tứ đã có thể hiểu được.
Tay áo bào huy động, Lưu Nguyệt đứng dậy, xoay người rời đi.
Vân Triệu bên cạnh cũng không chờ Đỗ Nhất cầm lấy dao cầm, nhanh chóng ôm lấy, thần tình đắc ý dào dạt đi theo phía sau Lưu Nguyệt, nghênh ngang đi ra ngoài.
Khuôn mặt vốn tuấn lãng khôn cùng, nay cười càng thêm rạng rỡ, có thể cùng tranh tỏa sáng với nhật nguyệt trên cao.
Không ai ngăn cản, nơi Lưu Nguyệt đi qua, người chặn đường lập tức lùi lại thành một đường trống.
Trên mặt kia, có sùng bái, có khiếp sợ, có kinh hãi.
Hai trận, một chiêu chế địch, Lưu Nguyệt liền như một ngôi sao sáng trên bầu trời cao, tỏa ra ánh sáng ngọc lóa mắt lung linh, khiến người ta hoàn toàn không thể bỏ qua.
Nổi bật còn hơn cả đám người Trầm Mộc, Phong Thành.
“Có tra được không?”
“Tra được, hắn là từ hải ngoại tới.” Trên chỗ khách quý, thành chủ Nghi Thủy thành thấp giọng nói.
“Hải ngoại?” Trung niên nhân tướng mạo bình thường hơi nhíu nhíu mày.