Lưu Nguyệt lắng tai nghe, đột nhiên nhướng mày, chậm rãi tựa người vào cây ngô đồng bên người, lạnh lùng nghe tiếng bước chân càng ngày càng đến gần.
Đám người này thoải mái tới gần nàng không chút che dấu.
Gió xuân thổi qua ngọn cây, người đã trạm định cách Lưu Nguyệt không xa.
Mi phi vào tấn, mày sắc như kiếm, đôi mắt đen láy mênh mang như biển xanh sâu thắm, tóc dài được buộc thành một bó tùy ý bay bay phía sau người, lạnh lẽo đến mức có thể thể đóng băng hết thảy, nhưng là lại xinh đẹp làm cho người ta muốn đui mù.
Giống như hoa sen trong tuyết, lạnh lùng vô song, lại khuynh quốc khuynh thành.
Kia không phải chính là thái tử Ngạo Vân quốc, Độc Cô Dạ.
Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn Độc Cô Dạ một thân ăn mặc tùy ý không chút nào sợ bại lộ thân phận, ánh mắt ban ngày kia nàng quả nhiên không cảm giác sai, Độc Cô Dạ, chính là kẻ đã gặp mặt ba năm trước.
Ba năm không gặp, Độc Cô Dạ ngày càng lạnh hơn, cũng càng toát lên khí chất thiên hạ vô song.
Độc Cô Dạ đứng ở trong bóng đêm, bình tĩnh nhìn Lưu Nguyệt một thân lạnh như băng, trong mắt tía sáng chớp động, giống như đang tinh tế xem xét.
Lưu Nguyệt bất động thanh sắc, tùy ý để Độc Cô Dạ đánh giá, con người này đánh giá người khác, nếu không cẩn thận, sẽ lộ ra sơ hở.
Một thân hơn người, tuấn mỹ tiêu sái.
Đây là phong độ,tao nhã mà nam tử mới có, cái này nữ tử không thể có được cũng không có khả năng ngụy trang.
Độc Cô Dạ nhìn Lưu Nguyệt liếc mắt một cái, hơi hơi nhíu mày.
Nhưng mà, Lưu Nguyệt cho hắn cảm giác quá giống, rất giống nàng ba năm trước, một thân nho nhỏ tiểu vương phi dung mạo không sắc sảo.
Sự sát phạt quyết đoán, sát khí tử vong đầy người, tất cả chỉ có ở nàng, Mộ Dung Lưu Nguyệt.
Chính là từ một kẻ không xu dính túi, trong giây lát vang danh tứ phương bởi danh hiệu Dực Vương phi.
Quá giống, nếu không phải người trước mắt là nam tử, hắn cơ hồ nhất định cho rằng người này chính là Mộ Dung Lưu Nguyệt, người vốn vẫn là Dực Vương Phi của Thiên Thần quốc.
Ánh mắt lạnh lùng chậm rãi thu lại đánh giá, Độc Cô Dạ đạm mạc nhìn Lưu Nguyệt trước mắt.

Lưu Nguyệt thấy vậy liền biết tuy rằng hoài nghi nhưng hắn không nhìn ra nàng.
Nam trang kiếm được không khó, khí chất lại càng thêm không cần cố ý ngụy trang, ai nói chỉ nam tử mới có thể duy ngã độc tôn, thể đỉnh thiên lập địa.
Nữ tử, giống như nàng Lưu Nguyệt cũng có thể thế đỉnh thiên địa, không thua kém gì nam nhi.
Tao nhã tiêu sái, ai nói chỉ có nam nhân mới có được.
Độc Cô Dạ đạm mạc, Lưu Nguyệt lạnh như băng, mắt đen đối chọi nhau như có lửa văng ra khắp nơi, vô cùng bén nhọn.
“Ta vốn nên giết ngươi.” Đối diện tầm mắt, Độc Cô Dạ thản nhiên nói.
Lưu Nguyệt nắm trong tay cầm huyền, thần tình sát khí nhìn Độc Cô Dạ, nhưng không có nói một tiếng.
Độc Cô Dạ nhìn Lưu Nguyệt sát khí đầy người, sự dò xét trong mắt hoàn toàn biến mất, người này thực không phải nàng, chính là hơi thở không giống, tuy rằng đều là sát khí nhưng hoàn toàn bất đồng, không phải loại sát khí làm hắn dù chỉ một lần gặp Lưu Nguyệt ở Thiên Thần quốc cũng không thể quên được.
“Ta chính là khinh thường.”
Nhìn Lưu Nguyệt trong mắt lạnh như băng, Độc Cô Dạ đột nhiên lên tiếng giải thích một câu, không biết vì sao, lại không muốn Lưu Nguyệt nghĩ mình quan trọng với hắn.
Đúng vậy, hắn khinh thường, khinh thường kẻ đến tranh đoạt vị trí tam phẩm võ tướng Hậu Kim quốc , khinh thường kẻ muốn làm tay sai cho Hậu Kim kia.
Hắn khinh thường, Ngạo Vân quốc khinh thường, hắn Độc Cô Dạ càng thêm khinh thường.
Đối với chuyện tình đã rõ ràng như vậy, hắn ngay cả nhúng tay cũng không nguyện ý nhúng tay, hắn đến, bất quá là vì việc khác, thuận đường nên đến xem náo nhiệt mà thôi.
Chính là, không nghĩ nơi này gặp Lưu Nguyệt, trong vài ngày danh vang chói lọi, xuất thế ngang trời, còn khiến các quốc gia khác để ý đến.
Quá mức chói mắt, chói mắt đến mức khiến hắn vừa muốn hủy diệt, lại muốn thu phục.
Hơn nữa, với tính tình kiệt ngạo bất tuân kia, chỉ sợ sẽ không hàng phục bất cứ ai.

Không chiếm được chính là hủy diệt, không thể thần phục thì chỉ là đồ vô dụng.
Chính là, từ xa nhìn thoáng qua, hắn đột nhiên đổi ý, hắn không muốn giết nàng, không biết vì cái gì, chính là không muốn.
“Hãy bớt sàm ngôn đi.” Vẫn lạnh lùng dựa vào cây ngô đồng Lưu Nguyệt, nhìn Độc Cô Dạ đằng sau thần thái hoảng sợ trong nháy mắt, lạnh như băng mắt bá sáng ngời.
Lời nói còn đang phiêu đãng trong không trung, phong nhận trong tay đã muốn bắn về phía Độc Cô Dạ.
Phương hướng xẹt bay, nhanh như tia chớp.
Mắt thấy Độc Cô Dạ cái gì cũng không chuẩn bị, phải chịu một chưởng phong nhận, hắn đột nhiên hơi hơi động.
Chỉ thấy cổ tay hắn vung lên, trong tay áo sáo ngọc nháy mắt chém ra, trong người liền nhoáng lên một cái.
Chỉ nghe phịch một tiếng giống như tiếng đao kiếm va chạm vào nhau, phong nhận của Lưu Nguyệt bị sáo ngọc trong tay Độc Cô Dạ hóa giải nhẹ nhành như không.
Lưu Nguyệt thấy vậy hơi nheo nheo mắt. Nàng tuy rằng không dùng toàn lực, nhưng xem ra Độc Cô Dạ cũng ngăn cản rất dễ dàng.
Không nghe nói võ công Độc Cô Dạ cao bao nhiêu, chỉ nghe qua hắn giỏi mưu lược, đứng đầu trong 7 nước. Hiện tại xem ra có lẽ sự việc không đơn giản như vậy, Độc Cô Dạ này quá mức sâu không lường được.
Đôi mắt chợt lóe ra sát khí. Người này rất nguy hiểm, nhất định sẽ uy hiếp đến Triệt. Hiện tại hắn chỉ có một mình, vậy tốt nhất…
Ý niệm trong đầu chợt lóe, Lưu Nguyệt rất nhanh tiến lên trước một bước, năm ngón tay ấn lên dao cầm.
Một cước bước lên. Cảnh tượng trước mắt đột nhiên biến đổi. Vừa rồi trước mắt vẫn là rừng cây rậm rạp, Độc Cô Dạ đứng sừng sững ở phía trước. Một bước chân, tuy rằng vẫn là một mảnh rừng cây, nhưng Độc Cô Dạ lại biến mất, cả một tia tung tích cũng không thấy.
Lưu Nguyệt đột nhiên cả kinh. Đây là có chuyện gì?
Chẳng lẽ…
Ý niệm xẹt qua, Lưu Nguyệt vội vàng lui từng bước về, cảnh sắc trước mắt lập tức biến đổi. Độc Cô Dạ vẫn thản nhiên đứng ở nơi đó, không hề di chuyển, cực kì bình tĩnh nhìn nàng.
Năm ngón tay gắt gao nắm chặt tay còn lạ đang ôm dao cầm, Lưu Nguyệt cắn chặt môi dưới.
Chết tiệt, đây là bố trí quái quỷ gì?
Thản nhiên nhìn vẻ mặt đầy sát khí của Lưu Nguyệt, Độc Cô Dạ chậm rãi mở miệng nói : “Hôm nay, ta không thể giết ngươi. Sau này, đi hay ở, tùy ngươi”.

Dứt lời, liền xoay người đi vào trong rừng cây.
“Ngươi đứng lại đó cho ta.” Lưu Nguyệt vừa thấy Độc Cô Dạ đi, hai mắt trầm xuống, phong nhận trong tay bắn ra hàng loạt, đuổi gấp theo hắn.
Bóng cây khẽ nhúc nhích, bóng lưng Độc Cô Dạ đột nhiên từng chút biến mất, Lưu Nguyệt chỉ thấy cảnh tượng trước mắt biến đổi, Độc Cô Dạ đã không còn thấy tăm hơi, giống như biến mất thành hư không.
Quả thực thần kỳ, thần kỳ đến tức chết đi được, Lưu Nguyệt nghiến răng nghiến lợi.
Phong nhận, tất cả đều vụt thẳng đến rừng cây, cắt đứt mấy cành nhỏ, vang lên một trận tiếng sàn sạt.
“Ta vây ngươi ba ngày, ba ngày sau trận thế sẽ giải, Lưu Nguyệt, ngươi hẳn phải thấy may mắn khi có một cái tên nghe rất hay, nếu không, chờ ngươi hôm nay không phải vây trận, mà là sát trận.”
Tiếng tự thuật (trình bày) trầm thấp từ trong trời đêm truyền đến, vang vang không phân biệt được phương vị, không phải đắc ý tuyên cáo, mà chỉ là bình tĩnh tự thuật.
Thanh âm vừa dứt, rừng cây lại chậm rãi khôi phục bình thường.
Không có hơi thở, không có tiếng nói, Độc Cô Dạ đã đi xa rồi sao.
Năm ngón gắt gao nắm chặt dây đàn trong tay, Lưu Nguyệt hung hăng rủa hắn tốn hơi thừa lời, lại đột nhiên chợt nhíu mày, tên nghe hay, có ý tứ gì?
Chẳng lẽ, nói như vậy, người Độc Cô Dạ muốn thả, chính là Mộ Dung Lưu Nguyệt, chính là nàng?
Mặt mày đảo qua một tia kỳ lạ, thả nàng đi? Nàng khi nào cùng hắn có giao tình?
Mày gắt gao nhíu chặt, Lưu Nguyệt đối với Độc Cô Dạ thật mạc danh kỳ diệu (không thể hiểu nổi), kệ hắn muốn thả ai, giờ tìm cách thoát khỏi cái địa phương quỷ quái này mới là chuyện chính.
Vây nàng ba ngày, khiến nàng không thể tham gia trận đấu cuối cùng trên lôi đài, vậy kế hoạch của nàng, Huyết Thiềm Thừ của nàng……
Không được, không thể để kế hoạch của nàng rối loạn.
Bất quá, đây là cái trận chết tiệt gì, rốt cục phải phá như thế nào đây.
Nàng tuy rằng từng là đệ nhất trong giới lính đánh thuê, nhưng cũng không đại biểu, nàng sẽ hiểu Kỳ môn độn giáp, Ngũ hành bát quái của Trung quốc cổ đại chứ, chưa nghe nói qua lính đánh thuê còn cần biết mấy cái này, thật sự có điểm làm khó nàng.
Ánh trăng dần lặn về Tây, không trung một mảnh thâm lam (xanh đen).
Đó là dấu hiệu trời đã sắp sáng.
Mà giờ phút này, tại phủ của thành chủ Nghi Thủy thành.
“Toàn bộ giết chết, một người cũng không tha?” Trong phủ đệ, trung niên nhân mặt mũi bình thường, nhướng cao mày nhìn thành chủ Nghi Thủy thành.

Thành chủ Nghi Thủy thành gật đầu nói: “Toàn bộ giết, không có tha một phe nào, dùng toàn lực giết chết, xuống tay cực ngoan độc, xem ra thật sự không phải người của bọn họ.”
Trung niên nhân vừa nghe nhất thời đứng bật dậy, nghiêm mặt nói: “Lập tức ban ra mệnh lệnh, Hậu Kim quốc ta, dùng toàn lực bảo hộ người này, Lưu Nguyệt, khó tìm được một người cư nhiên không thuộc về bất kỳ một thế lực nào, Hậu Kim quốc ta nếu có được hắn, thật sự là may mắn lớn.”
“Đúng vậy, quả thực là chuyện tốt khó gặp, vốn định tổ chức đại hội này để làm chuyện khác, không nghĩ tới lại chiêu được một nhân tài như vậy đến đây, thật sự là trời giúp Hậu Kim ta mà.” Thành chủ Nghi Thủy thành vội vàng đứng dậy, thần tình vui mừng nói, vừa nhanh bước ra cửa.
“Nhân tài như vậy, tuyệt đối không thể để cho bọn họ hủy diệt.” Trung niên nhân theo sát phía sau, cũng đi ra ngoài.
Vốn tưởng Lưu Nguyệt này là người của thế lực khác phái tới, cho nên, bọn họ bàng quan, không ngờ thật sự là một thế lực gì cũng không có, chân chính là một tuyệt thế cao thủ “trắng trong không tì vết”, nếu hắn ở Hậu Kim quốc mà không ra tay trợ giúp, thật sự là không có thiên lý.
Chân trời, một tia rạng đông xuyên phá trời cao, sáng rực cả một chân trời.
Một ngày mới, đã đến.
Không ai thấy Lưu Nguyệt, người đêm qua xông ra đối mặt, giết tất cả các thế lực, một phiến giáp bất hoàn, giống như tiêu thất (biến mất) thành hư vô vậy, nơi nào cũng không có, nơi nào cũng không thấy.
Không rời khỏi Nghi Thủy thành, cũng không có tin báo đã chết, tiêu thất, đột nhiên tiêu thất.
Khắp nơi đều động, toàn bộ Nghi Thủy thành bắt đầu tìm kiếm, thế lực trong sáng ngoài tối gì cũng có.
Có lo lắng, có may mắn khi người khác gặp nạn, có bí hiểm,…….thật như mạch nước ngầm nổi sóng, phập phồng dưới ánh mặt trời ngày xuân sáng lạn mãnh liệt.
Mà ngay tại lúc mạch nước ngầm nổi sóng này, Lưu Nguyệt bị nhốt ngoài rừng cây ngoại ô Nghi Thủy thành, không sao thoát ra được.
Nàng không hiểu Kỳ môn bát quái, chỉ biết đi, đi xuôi, đi ngược, đi tới, đi lui, đi ngang, đi dọc, đều đi không ra khỏi cái địa phương này, đã chém không ít cây cối, nhưng vẫn không thấy đường, thậm chí còn có cảm giác cây cối càng lúc càng rậm rạp hơn, càng nhiều tư thế, đã thử hết cách, Lưu Nguyệt cơ hồ chỉ thiếu nước tìm cách đốt trụi nơi này nữa thôi.