“Thật xinh đẹp.” Trung niên nhân ngồi trên ghế khách quý, thấy vậy, thần tình tán thưởng, ngón tay nhẹ gõ gõ tay ghế, mặt mày đầy vẻ cao hứng.
Mà những người khách quý chung quanh, mặt mày lại khó lường, sắc mặt âm trầm.
Thập diện mai phục, tiếp cận đối phương, tung một chiêu mạnh mẽ chính xác vào lúc thích hợp nhất.
Hai mắt chợt loé qua tia lãnh huyết, tay phải Lưu Nguyệt bay lướt nhanh trên tỳ bà, tốc độ kia, cơ hồ khiến người xem xung quanh nghẹn họng nhìn trân trối.
Nhìn không rõ hình dáng ngón tay nữa, chỉ còn thấy một mảnh hư ảnh, chỉ thấy dây đàn tỳ bà đang không ngừng rung động.
Tỳ bà mà cũng có thể đàn như vậy, tỳ bà mà cũng có thể đàn nhanh như vậy.
Tất cả mọi người xem chung quanh đều sợ ngây người.
“Phanh phanh phanh.” Ba tiếng cực kỳ trào dâng cắt qua không gian, phi thẳng phía chân trời, một khúc thập diện mai phục đã đàn xong.
Dư âm ít ỏi, khiến người ta tâm thần mênh mông, cơ hồ hít thở không nổi.
Lưu Nguyệt chậm rãi đè dây đàn đang không ngừng rung động lại, lạnh lùng đứng giữa lôi đài, gió nhẹ thổi qua tà áo nàng, lộ vẻ xơ xác tiêu điều.
Nam tử cao lớn cuối cùng đang đứng trên lôi đài, trong mảnh dư âm ít ỏi từ khúc đàn, chậm rãi ngã xuống.
Gió nhẹ thổi qua, quần áo nguyên vẹn từ từ vỡ vụn, thành nhiều mảnh nhỏ, theo gió cuốn đi.
Mà dưới những mảnh nhỏ này, vô số vết máu, dày đặc trên người hắn, huyết sắc lan tràn, nhuộm đỏ cả một góc lôi đài.
Một khúc thập diện mai phục ngắn ngủi, còn chưa đầy thời gian một nén nhang.
Hết thảy đã yên định.
Ánh mặt trời chiếu rọi, Lưu Nguyệt vốn một thân bụi bặm xơ xác, lúc này giống như thiên thần hạ giới, uy phong lẫm lẫm, tuấn mỹ vô song.
Mắt lạnh lùng đảo qua ba thân ảnh đã ngã xuống, Lưu Nguyệt hừ một tiếng, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thành chủ Nghi Thủy thành đang ngồi trên ghế khách quý đối diện.
“Thiên hạ đệ nhất, Lưu huynh, thiên hạ đệ nhất…….” Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc ngây người, Vân Triệu tỉnh lại trước nhất, nhất thời quơ cái dao cầm rách nát trong tay , hưng phấn nhảy thẳng đến biên lôi đài, liên tục cao giọng hô lớn.
“Thiên hạ đệ nhất…….” Trong khoảng khắc, tất cả mọi người còn bị dư âm chấn ngây ngẩn, lập tức phản ứng lại, nhất thời, tiếng gào thét hưng phấn cuồng nhiệt liên tục vang lên, cái sau cao hơn cái trước, rung chuyển đất trời.

Thiên hạ đệ nhất, bốn chữ ngắn ngủi, như dòng suối nhỏ nhập vào biển rộng, như đốm lửa cháy lan ra đồng cỏ mênh mông, uốn lượn trời cao.
Trời xanh mây trắng, giữa ánh mặt trời vàng rực rỡ.
Quần áo lấp lánh ánh mặt trời, Lưu Nguyệt lạnh lùng đứng trên lôi đài, không có giơ cao vũ khí, không có hưng phấn mừng như điên, chỉ có cuồng vọng nắm chắc thắng lợi trong tay, chỉ có tự tin cho rằng nàng vốn là xứng đáng với cái danh hiệu này, là chuyện đương nhiên.
Nhưng mà, không có gì không đúng, không ai cảm thấy không ổn, giống như nàng vốn nên như vậy.
Cuồng ngạo, phải nhìn xem nàng có đủ bản lãnh cuồng ngạo hay không, nàng có.
Thành chủ Nghi Thủy thành ngồi trên ghế khách quý, thần tình vui mừng, nhìn ánh mắt Lưu Nguyệt, cười, chậm rãi đứng lên.
Hai tay giơ lên cao, thành chủ Nghi Thủy thành nói lớn: “Ta tuyên bố, cao thủ đệ nhất thiên hạ, chính là Lưu Nguyệt.”
“Aa……………..” Tiếng huyên náo chói tai, nháy mắt nổ vang phía chân trời, toàn bộ quần chúng vây xem nơi này đều hưng phấn, tiếng trầm trồ khen ngợi quả thực chấn lỗ tai ong ong.
Trong tiếng trầm trồ khen ngợi không dứt, trung niên nhân vốn không lên tiếng đứng bên cạnh thành chủ Nghi Thủy thành, đột nhiên bước tới, đi lên trên lôi đài.
“Lưu Nguyệt, hảo, hảo, nay Lưu Nguyệt đã giành được danh hiệu đệ nhất của Đại hội võ lâm, theo như vương của ta ban thưởng, đứng hàng tam phẩm trong giới võ tướng của Hậu Kim ta, ngày mai cùng bản quan quay về hoàng thành,gặp mặt vương, thụ phong phần thưởng.” Trung niên nhân nhìn Lưu Nguyệt, thần tình cao hứng.
“Lưu thống lĩnh, ha ha, về sau chính là người một nhà, đến, đến đây, phần thưởng cho danh hiệu đệ nhất, Huyết Thiềm Thừ, Lưu thống lĩnh hãy nhận lấy.”
Thành chủ Nghi Thủy thành cầm hộp ngọc, nhìn Lưu Nguyệt cười rạng rỡ.
Tam phẩm võ tướng, trong Hậu Kim quốc, tệ nhất cũng là một thống lĩnh.
Lưu Nguyệt tùy tay ném tỳ bà trong tay đi, tiếp nhận Huyết Thiềm Thừ từ thành chủ Nghi Thủy thành, tinh tế nhìn thoáng qua, trên mặt hơi nở nụ cười, Huyết thiềm thừ, là đồ thật, chờ Triệt trở lại, sẽ đưa cho hắn.
Lưu Nguyệt vốn lạnh như băng, lúc này khóe miệng hơi nở nụ cười, nhất thời chấn kinh mắt mọi người, tiếng thét chói tai kịch liệt lại càng to hơn.
Dòng người, lại càng chen chúc tiến dần về phía Lưu Nguyệt.

Vân Triệu dưới lôi dài thấy vậy, vội vàng nhảy lên, túm lấy Lưu Nguyệt bỏ chạy.
Một bên Nghi Thủy thành chủ cùng người trung niên thấy vậy, cũng vung tay lên, lập tức có người đi theo Lưu Nguyệt để bảo hộ nàng.
Gió xuân lướt qua, cực kì nóng bức.
Mà lúc này, ở ngoại ô Nghi Thủy thành.
“Thái tử, hắn chạy.” Nhìn cây cối bị tàn phá nặng nề, một thiết về bên người Độc Cô Dạ trầm giọng nói.
Độc Cô Dạ nhìn thoáng qua cảnh vật chung quanh, không nói gì.
“Thái tử, hiện tại có cần bọn thuộc hạ đi giết hắn hay không?” Thiết vệ vẻ mặt lạnh như băng.
Độc Cô Dạ quay đầu nhìn về hướng đại hội võ lâm. Âm thanh trầm trồ khen ngợi vang xa đến tận nơi này. Xem ra, hắn vẫn không thể ngăn cản “hắn”.
Khuôn mặt hiện lên một tia lãnh khí. Độc Cô Dạ trầm ngâm trong nháy mắt, nói : “Không cần.” Dứt lời, vung ống tay áo, xoay người đi ra ngoài.
Lần này, nếu buông tha “hắn”, vậy thả “hắn” một lần.
Hậu Kim quốc, có thể để “hắn” làm tướng, có lẽ cũng chẳng phải chuyện hay ho gì.
Bóng trắng lướt nhẹ, trường bào nạm vàng chậm rái biến mất ở trong rừng cây.
Mấy chỗ trận thế lúc trước, vẫn như cũ là một rừng cây rậm rạp, chẳng qua ở giữa sập không ít cây cối mà thôi.
Bầu trời trong xanh, cảnh xuân tươi đẹp.
Đám người kích động thiếu chút nữa phá sập cửa lớn của nhà nghỉ Phượng Lai. Người khắp nơi đến đây nhiều không đếm xuể.
Bất quá, có người lợi hại như Vân Triệu ở đây, Lưu Nguyệt vẫn có thể nhàn hạ ở hậu viện yên tĩnh như trước.
Sờ sờ vào huyết thiềm thử, khóe miệng Lưu Nguyệt khẽ cười lạnh. Võ tướng tam phẩm của Hậu Kim quốc, thật sự là một danh hiệu rất lọt tai.
Màn đêm dần buông. Lưu Nguyệt nhìn huyết thiềm thử cả một buổi chiều.
Đuổi hết tất cả những người tới thăm, miệng Vân Triệu đã muốn trật khớp, lạc cả giọng. hắn đứng lên, mang theo ấm trà nhỏ cùng hai cái chén, lẳng lặng đi tới chỗ Lưu Nguyệt.
Quần áo Nguyệt Nha trắng, ở dưới ánh trăng, như muốn cùng ánh trăng tranh nhau tỏa sáng.

Vân Triệu chăm chú nhìn Lưu Nguyệt, tươi cười sáng lạn đi tới bên cạnh nàng.
“Trời ạ ! Mệt chết ta !” Đặt mông ngồi xuống bên cạnh Lưu Nguyệt, Vân Triệu biểu tình oán giận nhưng lại không che giấu được sự cao hứng cùng hưng phấn.
Nàng liếc mắt nhìn hắn một cái, hơi nhướng mi, không nói gì.
Vân Triệu sớm biết nàng bản tính lạnh lùng, cũng không để ý gì, rót hai chén trà, đưa Lưu Nguyệt một chén, một chén chính mình một hơi cạn sạch, nói : “Ta đã nói rồi. Đệ nhất chắc chắn là ngươi. Giờ xem, quả nhiên là vậy. Đưa đây đưa đây, huyết thiềm thử, ta xem chút.”
Vừa nói vừa với lấy huyết thiềm thử trong tay Lưu Nguyệt, không hề khách khí, tự nhiên như ruồi.
Lưu Nguyệt thấy vậy khẽ nhăn mày, nhưng cũng buông tay, để mặc Vân Triệu cầm lấy.
Cẩn thận nhìn vài lần, Vân Triệu thần tình tán thưởng, nói : “Quả nhiên là đồ tốt, là đồ tốt đó. Thứ tốt như thế này nên để huynh cầm, chỉ có huynh mới xứng sở hữu bảo bối này.”
Một tiếng huynh đệ lại một tiếng huynh đệ, cực kì thân thiết. Động tác không hề dư thừa, đem huyết thiềm thử trả lại cho Lưu Nguyệt, giống như hắn thật sự chỉ muốn mượn nhìn nó một cái vậy.
Lưu Nguyệt thấy vậy, hai mắt trầm xuống, cũng không làm gì nhiều, chỉ nhận lấy huyết thiềm thử.
Sau khi uống thêm một li trà, Vân Triệu mới trở lại bình thường, ngồi bên bàn đá, cười tủm tỉm nhìn Lưu Nguyệt nói : “Ngày mai sẽ khởi hành đi Hậu Kim quốc, võ tướng tam phẩm, cũng không phải là địa vị tồi. Nhưng ta cảm thấy huynh như vậy, hẳn là khinh thường chức vị này. Ta bảo này, người anh em, đi theo ta đi, ta mang huynh đi du lịch, như thế nào? Bao ăn bao ở, ta có cái gì huynh có cái đó, thế nào? Ta làm huynh đệ chắc huynh không phản đối đâu chứ?”
Lời nói nồng nhiệt, thật sảng khoái, giống như hắn cùng Lưu Nguyệt sớm đã là anh em kết nghĩa.
Lưu Nguyệt nghe hắn nói mà khóe miệng khẽ cong, rất khó nhận ra, hoàn toàn không nhận ra nàng có ý nghĩ gì.
Vân Triệu rốt cục mở miệng.
“Ta muốn làm quan.” Lưu Nguyệt phun ra bốn chữ rõ ràng, lưu loát, Vân Triệu trừng mắt nhìn nàng, không biết nên nói cái gì cho phải.

Một người thần kì như Lưu Nguyệt, lại theo đuổi những điều phàm tục như vậy, thật sự làm cho hắn nín thở.
“Tốt lắm, tốt lắm ! Ta có họ hành thân thích ở Tuyết Thánh quốc. Ta bảo họ cho huynh làn quan, được không? Việc này cũng không phải khó.”
Vân Triệu nhìn Lưu Nguyệt, mặt mày giãn ra, biểu tình không ngại gian khổ, lại rất đắc ý.
“Không nghĩ tới.” Lưu Nguyệt chậm rãi lấy lại huyết thiềm thử trên bàn, cầm lấy chén trà đang run rẩy trong tay Vân Triệu, lại chậm rãi nói.
Vân Triệu vừa nghe, hai mắt đột nhiên trừng lớn giống như chuông đồng : “Không nghĩ tới? Có ý gì? Huynh đệ, huynh không phải muốn nói huynh tới đây chẳng qua là vì Hậu Kim quốc này gần chỗ huynh?”
Thản nhiên nhìn Vân Triệu đang trừng mắt, Lưu Nguyệt gật gật đầu : “Ta tiện đường.”
Vân Triệu nghe vậy, khóe miệng co rúm lại, nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt, thần tình khó hiểu.
“Nếu hôm nay không phải Hậu Kim quốc tổ chức đại hội võ lâm, mà là nơi khác tổ chức, huynh không phải liền …”
“Này còn cần phải hỏi sao.” Lưu Nguyệt lạnh lùng đáp trả Vân Triệu.
Vân Triệu cả nữa ngày mới thở dài một hơi. Lưu Nguyệt chính là vì Hậu Kim quốc gần hải ngoại, hơn nữa đúng dịp tổ chức đại hội, thỏa mãn nguyện vọng làm quan của “hắn”, nên “hắn” tới đây.
Nhìn kĩ biểu tình trong trẻo, lạnh lùng của Lưu Nguyệt, không nhìn ra ý nghĩ gì, Vân Triệu cầm ấm trà, tự rót cho mình một chén, lại rót cho Lưu Nguyệt một chén.
“Vậy ý của huynh là sẽ không rời khỏi nơi này.” Nhìn bóng Lưu Nguyệt ánh lên trong chén trà, Vân Triệu hỏi nhỏ.
Lưu Nguyệt ra vẻ lơ đãng liếc nhìn Vân Triệu, nhấp một ngụm trà, nhìn nước trà xanh biếc, sâu trong ánh mắt chợt lóe tia lãng khốc, trên mặt lại lãnh đạm nói : “Phải.”
Vân Triệu nghe vậy, nhìn Lưu Nguyệt kiên quyết không thể lay chuyển, hơi nhíu mày.
Dưới ánh trăng trong vắt, Lưu Nguyệt vận Nguyệt Nha trắng, toàn thân bao phủ hào quang chói lóa. Khuôn mặt tuấn mĩ cùng kiêu ngạo. Thật sự làm cho người ta muốn đui mù con mắt.