“Lưu ái khanh từ hải ngoại tới, thẳng thắn chân thành, lại trung tâm với quốc chủ, thiếu niên anh tài như thế, nên trọng dụng.” Hậu Kim quốc chủ cười nhìn Lưu Nguyệt.
“Bất quá, cũng không thể hoàn toàn không biết gì về chuyện của Trung Nguyên được, về sau nên đi theo bên người Thái tử, cố gắng học tập.”
Lời vừa nói ra, quần thần trong đại điện nhất thời ồ lên.
Đi theo Thái tử, bên người Thái tử chọn đại một người cũng là quan to Nhất phẩm, Lưu Nguyệt chỉ là một Tam phẩm Phiêu Kỵ tướng quân nho nhỏ, cư nhiên có thể nhập vào trong trung tâm quyền lực của Thái tử, xem ra vương thượng thật sự xem trọng hắn, về sau sẽ thăng tiến rất nhanh.
Nhất thời, quần thần lập tức dùng sắc mặt tươi cười rạng rỡ nhất, nhìn về phía Lưu Nguyệt, ánh mắt quả thực nóng muốn bốc lửa.
“Vâng.” Lưu Nguyệt vẫn thản nhiên như nước, cũng không quá mừng rỡ vì được ban hậu ân.
Bất quá, chính vẻ thản nhiên như thường này, tỉnh tỉnh mê mê, lại càng khiến Hậu Kim quốc chủ thích thú.
Trên đời, người thông minh nhiều lắm, nhưng tinh khiết chất phác như vậy, một lòng chỉ biết trung tâm với chủ nhân, thật sự rất đáng quý.
“Không biết Lưu tướng quân năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Giữa một mảng văn võ bá quan cười lấy lòng, Thái tử vốn vẫn không nói gì đứng bên người Hậu Kim quốc chủ, đột nhiên mỉm cười nhìn Lưu Nguyệt hỏi.
Thanh nhã ôn hòa, nhìn thật sự cũng có chút thần thái, tuy không so được với Hiên Viên Triệt và Độc Cô Dạ, nhưng Thái tử Hậu Kim – Thần Phi – cũng có thể xem là tuấn tú lịch sự.
“Mười sáu.” Lưu Nguyệt trả lời trực tiếp, nhanh gọn.
Thái tử Hậu Kim quốc Thần Phi, vừa nghe xong gật gật đầu: “Mười sáu, cũng nên thành gia.” (lập gia đình)
Nói bâng quơ một câu, Thần Phi cười quay đầu nhìn Hậu Kim quốc chủ, nói: “Phụ vương, tục ngữ nói thành gia là chuyện trọng đại, nhi thần xem Lưu tướng quân thiếu niên anh tài, cũng xấp xỉ tuổi với thập thất (mười bảy) hoàng muội, trời đất tạo một đôi bích nhân, phụ vương có nghĩ như vậy chăng?”
Hậu Kim quốc chủ vừa nghe liền liếc nhìn Thái tử Thần Phi một cái, mặt mày khẽ động.
Ý tứ của Thần Phi hắn hiểu được, nhân tài hiếm có khó tìm như vậy, quan chức không đủ thu hút, phải cột thêm cả người vào nữa mới đủ, thu tâm của hắn.
Thu tâm, như vậy, hôn nhân chính trị cùng Hoàng gia là lựa chọn tốt nhất.

Nhìn Lưu Nguyệt phía dưới, Hậu Kim quốc chủ chậm rãi gật đầu cười nói : “Không tồi ! Không tồi ! Hoàng nhi nói có lí. Hôm nay đã vui, bổn vương bây giờ lại càng thêm vui, đặc biệt ban thưởng thập thất công chúa cho Lưu ái khanh.”
Lời vừa ban ra, văn võ bá quan trong đại điện lập tức ầm ầm đứng lên.
Vừa vào triều đình, liền tứ hôn cùng công chúa, thành Phò mã. Từ khi lập quốc đến nay, lần đầu tiên xảy ra chuyện như vậy, vinh quang như vậy chưa ai từng có.
Tuy rằng thập thất công chúa do phi tần sinh, cũng không nhiều tôn quý, nhưng cũng mang danh phận là một công chúa.
Lập tức, văn võ bá quan đứng thẳng dậy, không ai không thức thời, liên tục chúc mừng Lưu Nguyệt.
Người tâm phúc như vậy, há có thể không kết giao.
Lưu Nguyệt còn hơi sửng sốt, ngàn nghĩ vạn nghĩ, cũng không nghĩ tới sẽ tứ hôn cho nàng, tứ hôn cho Thiên Thần quốc Dực Vương phi, có lầm hay không?
Hậu Kim quốc chủ này thèm người đến phát điên rồi sao?
“Lưu phò mã, còn không tạ ơn.” Đứng ở hàng ngũ quan lại nhất phẩm – Hậu Kim thừa tướng, mỉm cười nhìn nàng nói.
Lưu Nguyệt giơ giơ mi lên, khóe miệng đột nhiên vẽ chút ý cười. Tứ hôn thì tứ hôn, nàng sợ ai.
“Tạ ơn hoàng ân.”
Ánh nắng chiếu xuống bên ngoài đại điện, một mảnh kim quang.
Phong đem bái cùng, Phò mã đương triều.
Tin tức này như cưỡi gió mà loan đi, khoảnh khắc thổi qua vạn thước tời cao, hướng tới bốn phương tám hướng mà bay đi.
“Cái gì? Tứ hôn?” Buổi chiều, trong phủ Phiêu Kị tướng quân, Vân Triệu khuôn mặt xanh tím, há hốc miệng nhìn Lưu Nguyệt.
“Có vấn đề?” Lưu Nguyệt tựa vào ghế nhìn Vân Triệu.
Hậu Kim quốc làm việc tốc độ không tồi, nhanh như vậy nàng đã có tướng quân phủ, cùng với thân phận Phò mã, tin này hiện tại cả Dật Nha thành không ai không biết.
Khuôn mặt Vân Triệu ngày càng thê thảm. qua hai mươi ngày, chẳng những không tốt lên, ngược lại càng xem càng tệ hại, giống như đánh nhau tới biến dạng luôn.
Vân Triệu khóe miệng co rúm, thần tình bất khả tư nghị.

“Đủ ngoan độc, rất nhanh. Thần Phi này thật không thể xem thường.” Quơ chiết phiến trong tay, vẻ mặt Vân Triệu âm trầm.
Đánh giá Lưu Nguyệt từ trên xuống dưới. Không thích, rất không thích tin tức này.
Không phải vì Lưu Nguyệt phải ở lại Hậu Kim quốc mà vì không muốn Lưu Nguyệt thành thân. Nghĩ đến bên người “hắn” có một thê tử, hắn đột nhiên cảm thấy không thoải mái.
Chính là vì không muốn “hắn” thành thân.
Không muốn Lưu Nguyệt thành thân? Vân Triệu đột nhiên cả kinh, suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Hắn sao lại có ý nghĩ đáng sợ như vậy?
Cho dù hắn muốn Lưu Nguyệt đi cùng hắn, cho dù hắn muốn kết nghĩa huynh đệ cùng Lưu Nguyệt, nhưng huynh đệ thành thân cũng là lẽ thường, hắn làm sao lại không thoải mái?
Gặp quỷ, gặp quỷ ! Vân Triệu rùng mình một cái.
“Ta đi tắm rửa một lát.” Ném lại một câu, Vân Triệu thoáng cái đã không thấy bóng người. Tốc độ kia, giống như dùng khinh công.
Lưu Nguyệt nhìn về phía Vân Triệu biến mất. Tắm rửa phải dùng tới khinh công? Hừ.
Lập tức cũng không để ý tới hắn, nàng liếc nhìn sang bên cạnh. Đỗ Nhất vốn vẻ mặt lãnh khốc, lúc này lại không kiềm chế được nhăn nhăn nhó nhó.
Hung hăng trừng, Đỗ Nhất lắc mình lui ra ngoài.
Vương phi của bọn họ tứ hôn cùng công chúa. Tin tức này quả thực rất tốt, rất rất tốt.
Nếu tin tức này truyền về, chắc chắn sẽ gây chấn động. Vương phi của bọn họ lấy công chúa, quả thật chính là trò đùa lớn nhất thiên hạ.
Ngay cả người lãnh khốc vô tình như hắn cũng nhịn không được.
Nhìn Đố Nhất thực vất vả vặn vẹo khuôn mặt lui xuống, Lưu Nguyệt hơi nhăn mày, cũng không phải nàng tình nguyện.
Ngẩng đầu nhìn về phía Đông Hải, Lưu Nguyệt lộ ra hàm răng trắng bóng đều tăm tắp, nhỏ giọng nói : “Còn không trở về, như thế nào còn không về.”
“Hừ, không trở lại, ta sẽ cưới cái công chúa kia luôn, cho chàng tức chết.” Nghiến răng nghiến lợi, Lưu Nguyệt vung mạnh tay.
Gió mát thổi qua, vô số tin tức bay đi bốn phương tám hướng.
Ở Triệu Vân quốc.
Giữa ánh trăng, một chiếc xe bình thường chạy suốt đêm, như đạp lên sao trời mà chạy, lướt qua màn đêm.

Vó ngựa như bay, vừa nhìn thấy đã biến mất, như ngựa thần lướt trên tầng mây, ngay cả thiên lý mã bình thường cũng không đuổi theo kịp.
Bốn con ngựa như hòa vào bóng đêm mà chạy, tốc độ thế này, mà thân xe ngựa lại vô cùng vững vàng, một chút xóc nảy cũng không có.
Giống như có người đứng dưới mặt đất nâng lên, cực kỳ vững vàng.
Bên trong xe ngựa, hai viên dạ minh châu lóe ra ánh sáng trong suốt, dưới ánh sáng mờ mờ này chiếu rọi , có thể thấy hai bóng người một ngồi một tựa vào thân xe ngựa.
“Khụ khụ, vừa thu được tin tức, ngài xem xem.” Một thanh âm già nua vang lên, chứa đầy ý vị giễu cợt.
Lão niên nhân (lão già) ngồi ngay ngắn bên trong xe ngựa, thần tình đầy ý cười hướng tới người nam tử tuổi nhỏ hơn đang dựa và thân xe, đưa tin tức vừa mới được bồ câu mang tới.
“Chuyện gì?” Nam tử nhỏ tuổi hơn đang khép hờ mắt dưỡng thần, nghe thấy vậy mở mắt ra, tiếp nhận tin mà lão nhân đưa qua.
Thanh âm trầm thấp, chứa đầy sự gợi cảm không thể diễn tả bằng lời.
“CÁI GÌ, ĐẠI HÔN? CƯỚI VỢ?” Rồi đột nhiên, thanh âm trầm thấp thay đổi, tiếng nghiến răng nghiến lợi vang lên, cả người đang ngồi liền bật thẳng dậy, giận tái cả mặt.
Bên trong xe ngựa, nhiệt độ đột nhiên hạ thấp đi nhiều, gió lạnh thổi thổi qua lạnh cả sống lưng.
“Hắc hắc, hắc hắc.” Thanh âm già nua cực lực nén lại, nhưng sắp cười ra tiếng đến nơi.
Mặt của lão nhân tràn đầy tươi cười, nhưng cũng không dám lớn tiếng, đành phải xoay đi chỗ khác….vất vả nén cười nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
“Về Hậu Kim.” Người trẻ tuổi mặt chợt lóe qua tia tự tiếu phi tiếu, giống như tức giận, mà cũng có chút buồn cười, vung tay gõ lên vách xe ngựa.
Xe ngựa nhất thời quay đầu, lập tức hướng về phía Hậu Kim quốc phóng đi.
Gió đêm thanh lương, trăng sáng như nước.
Thủ đô Hậu Kim quốc.
Trấn thủ Tây Nam, Dật Nha thành – thủ đô Hậu Kim – phồn vinh hơn nhiều so với thủ đô Thiên Thần quốc.
Ngã tư đường đầy người qua lại, cửa hàng san sát, cực kỳ náo nhiệt.
“Thế nào, không quen?” Trên đường cái phố Bạch Hổ của Dật Nha thành, Thái tử Hậu Kim – Thần Phi – một thân trường bào vàng nhạt, cười nhìn Lưu Nguyệt bên người nói.
Vẫn một thân trường bào màu nguyệt bạch như trước, cách ăn mặc khá tùy ý, nhưng chính phong cách ung dung tuỳ tiện này, cũng khiến người trên đường thường xuyên quay đầu lại nhìn.

“Rất náo loạn.” Lưu Nguyệt thản nhiên trả lời một câu.
Từ lúc tuyên bố tin tức nàng sắp kết hôn với công chúa gì gì đó đến giờ, phủ tướng quân của nàng, quả thực thành cái chợ.
Hôm nay Lại bộ thượng thư đến đây, ngày mai là Lễ bộ thi lang, sau đó còn có Công bộ thị lang, thành một hàng dài không dứt.
Nàng không phải không muốn gặp, nhưng nàng không có khả năng giao tiếp để moi ra tin tức gì từ họ, bởi vậy, Lưu Nguyệt toàn bộ ném cho Vân Triệu xử lý.
Thái tử Hậu Kim Thần Phi, nghe vậy liền nở nụ cười, nửa ngày sau mới chậm rãi nói: “Không muốn kết giao cùng bọn họ cũng không phải chuyện xấu gì.”
Dừng một chút, cười nhìn Lưu Nguyệt nói: “Giờ lành đã định rồi, ngày tám tháng sau là ngày lành tháng tốt, Lễ bộ đã bắt đầu chuẩn bị, ngươi có yêu cầu gì thì hãy tự mình nói với bọn họ.”
Lưu Nguyệt nghe vậy, ân một tiếng, biểu hiện không nóng ruột, mà cũng không lạnh lùng.
Thần Phi thấy vậy, cười cười, vừa lòng gật đầu: “Đúng rồi, hôm nay ta đi gặp Tam đệ, Vương phủ của đệ ấy ngay sát bên cạnh phủ tướng quân của ngươi, nhân cách không toàn vẹn, có điểm lỗ mãng, bất quá, cũng chấp nhận được.”
Lưu Nguyệt nghe vào trong tai, hiểu được ý tứ, đây không phải là mối uy hiếp, là người của Thái tử a.
Trong lòng có suy tính của riêng mình, thần sắc trên mặt vẫn không đổi.
“Điện hạ, điện hạ.” Đúng lúc này, một nam tử nhìn mặt còn rất trẻ đột nhiên từ trong đám người bước ra, thấp giọng gọi.
Thần Phi thấy người này, dừng bước: “Chuyện gì?”
Lưu Nguyệt nghe vậy cũng dừng cước bộ, quay đầu nhìn nam tử trẻ tuổi vừa chạy đến.
Mặt chữ điền, nhìn qua thật trẻ tuổi, phỏng chừng cũng không kém hơn nàng bao nhiêu, mày rậm mắt to, rất là có thần, xem bước chân, hẳn là có học qua võ công.
Bất quá, mấy thứ đó không trọng yếu, quan trọng là…..khuôn mặt này nhìn thực quen mắt.
Lưu Nguyệt không khỏi nhìn đánh giá nam tử trẻ tuổi quen biết với Thần Phi này thật kỹ, quả thật rất quen, nhưng mà nàng không nhớ được đã thấy qua ở nơi nào.
Nam tử trẻ tuổi chạy tới vài bước, đứng vững bên người Thần Phi, nhìn Lưu Nguyệt, không nói gì.
Thần Phi thấy vậy cười nói: “Không sao đâu.”
Trong mắt nam tử trẻ tuổi chợt lóe tia kinh ngạc, nhưng cũng không nói điều gì, lấy ra trong lồng ngực một tờ giấy nhỏ buộc chặt.