Bảo hộ, hừ, sợ là nàng mới đến, cho dù là thân thế trong sạch không thể trong sạch hơn, cái lão nhân Hậu Kim vẫn là không dám phớt lờ.
Cho nên, mới âm thầm phái người tới giám thị nàng.

Hôm nay, nếu nàng trở về chậm một bước, chỉ sợ cũng sẽ bị đãi cá chính trứ.( có thể hiểu là cá đã nằm trên thớt , ta không chắc lắm mấy nàng thông cảm dừng ném đá tội nghiệp ta )

Trong lòng chính là suy nghĩ như thế, Lưu Nguyệt nghe thấy phía sau phòng, nhẹ nhàng vang lên một tiếng, có người vào phòng của nàng.

Xem ra, là kiểm tra của nàng hết thảy.

Bất động thanh sắc, Lưu Nguyệt làm sao không cảm giác được, nhíu nhíu mày ngẩn đầu nói : “Có cần hỗ trợ hay không?”

“Không cần, tướng quân cứ ở ngay tại nơi này là tốt rồi.” Hắc y nhân trầm giọng nói.

“Bẩm, tất cả người của ta đã muốn vào chỗ.” Hắc y nhân vừa dứt lời, bên cạnh rất nhanh đã xuất hiện rất nhiều Hắc y nhân, một người trong Tây Hán, rất nhanh hồi báo nói.

Hắc y nhân nghe vậy một tia biểu tình trên mặt đều không có lộ ra, chỉ gật gật đầu nói: “Hảo.”

Người mới tới, lập tức rất nhanh lui xuống.

Thoạt nhìn thật sự là tư thế mười phần ở bên cạnh bảo hộ Lưu Nguyệt.

Bất quá Lưu Nguyệt sao lại không rõ cái loại ám hiệu này, sợ là người trong Tây Hán đã điều tra toàn bộ tướng quân phủ của nàng một lần, không có phát hiện gì khác thường nên hồi báo.

Nàng đối với cái việc hủy diệt chứng cứ phạm tội, chính là sở trường không thể sở trường hơn.

Nghĩ muốn tìm ở trên người nàng một chút dù là nửa điểm phạm tội, đó là tuyệt đối không có khả năng .

Nhưng mà, hắn chạy đến nơi nào đây ? Này tướng quân phủ đều bị điều tra xong, tất nhiên là một con kiến cũng không buông tha, vậy hắn đã đi đâu?

“Tướng quân thỉnh nghỉ ngơi, nơi này an toàn, chúng ta hội phụ trách.” Hắc y nhân lúc này quay đầu hướng Lưu Nguyệt nói một câu, xoay người liền biến mất ở trong bóng đêm.

Lưu Nguyệt thấy vậy cầm lấy dao cầm, đứng ở cửa giơ giơ lên mi.

Chung quanh trong đêm tối nơi nơi đều là người Tây Hán, xem ra thực sự muốn giám thị nàng.

“Chủ nhân, xảy ra chuyện gì?” Đỗ Nhất lúc này mang theo trường kiếm rất nhanh tiến đến, nhìn Lưu Nguyệt đứng ở cửa, bật người rút kiếm đứng ở bên người Lưu Nguyệt.

“Không có gì.” Lưu Nguyệt phất phất tay, xoay người liền hướng bên trong phòng đi đến.

 

“Thái tử điện hạ đến.” Lưu Nguyệt vừa mới bước vào trong phòng, phía sau có một tiếng thông báo vang lên, từ rất xa.
Lưu Nguyệt hơi giơ giơ lên mi. Đến nhanh thật.
“Như thế nào? Có chuyện gì không?” Thái tử Thần Phi rất nhanh đi tới, Lưu Nguyệt vừa xoay người, Thần Phi cũng đạp bóng đêm bước nhanh lại đây, từ xa đã hỏi.
“Không sao.” Lưu Nguyệt lạnh lung thản nhiên ứng đối một câu, một bên nói : “Kinh thành có biến, thái tử cẩn thận.”
Thần Phi gặp Lưu Nguyệt một thân đế y (đồ ngủ), lộn xộn không chỉnh tề, khóe mắt quét qua hắc y đầu lĩnh thấy mình đến liền hiện thân từ trong đêm đen.
Đối mặt, ánh mắt giao nhau, hơi chuyển động, chớp mắt đã hiểu được ý tứ của đối phương.
Thần Phi trên mặt vốn đang có một tia ngưng trọng, sau khi giao hội ánh mắt liền lập tức tan thành mây khói.
Bước nhanh lên trước vỗ vỗ bả vai Lưu Nguyệt, gật gật đầu nói : “Ta vừa mới từ trong tam vương phủ đi ra, bởi vậy thuận đường qua đây xem. Không có việc gì là tốt rồi. Tây hán đã nhiều năm không phát ra tín hiệu khói lửa, xem ra có người định đánh tới Tây hán rồi, hừ.”
Dứt lời, lạnh lùng hừ một cái, trong mắt chợt lóe qua xơ xác tiêu điều.
Lưu Nguyệt nghe vậy, ừ một tiếng, cũng không nói gì nhiều.
“Có Tây Hán bảo hộ, hẳn là không có vấn đề gì lớn, ngươi thả…”
“Phanh.” Thần Phi còn chưa nói xong, xa xa trên bầu trời đột nhiên lại nổi lên một đóa pháo hoa, màu đỏ, rất chói mắt.
Thần Phi thấy vậy, mặt mày lập tức nhướng lên, khóe miệng hiện lên một chút ý cười.
Mà hắc y nhân kia, thấy vậy liền hành lễ với Thần Phi, rồi rất nhanh bắn vào trong bóng đêm, bay về hướng phát ra pháo hoa.
Trong nháy mắt biến mất sạch sẽ.
“Chưa từng có ai đánh tới Tây Hán mà có thể trở ra nguyên vẹn.” Vẻ lãnh trầm trên mặt Thần Phi tiêu tán đi, mỉm cười nhìn Lưu Nguyệt.
“Tốt lắm. Tây Hán đã bắt được người, bản thái tử cũng không nói chuyện phiếm với ngươi nữa, ngươi đi nghỉ ngơi đi.” Dứt lời, Thần Phi không nhanh chóng như lúc đến, chậm rãi đi ra ngoài.
Bắt được người?
Lưu Nguyệt đột nhiên cảm thấy cả kinh. Chẳng lẽ hắn bị bắt?

Năm ngón tay trong tay áo nắm chặt thành quyền. Chẳng lẽ vì nàng không bị hoài nghi, hắn lại phải đi chui đầu vào lưới?
Không, không đúng. Trong lòng chợt lóe, Lưu Nguyệt nhìn lại về hướng pháo hoa sáng lạn.

Chỗ đó đã là ngoại ô thủ đô Hậu Kim rồi, hắn cho dù nhanh, khinh công tốt, nhưng trong khoảng thời gian như vậy cũng không thể nào chạy tới nơi đó được.

Không phải hắn, vậy thì người bị bắt là ai?

Ý niệm trong đầu chợt lóe, Thần Phi đang đi ra, đột nhiên quay đầu nhìn Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt giật mình, nhưng trên mặt thần sắc bất động. Chẳng lẽ Thần Phi này đã nhìn ra cái gì rồi.

Thần Phi lắc lắc đầu cười, thoạt nhìn tâm tình không tồi, nói : “Ta nói Lưu Nguyệt, phủ của ngươi chẳng giống phủ của một tướng quân gì cả, không có lấy một mống người. Ngày mai ta cho người đến đây, sửa sang một chút mặt tiền của phủ.” Vừa nói vừa biến mất vào trong bóng đêm.

Lưu Nguyệt thấy vậy âm thầm bình ổn lại, liếc nhìn Đỗ Nhất một cái, Đỗ Nhất lập tức xoay người, tự mình đưa Thần Phi đi ra phủ.

Mắt thấy Thần Phi đã đi rất xa, chung quanh không còn người lạ, dao cầm trong tay Lưu Nguyệt bị ném đi, xoay người phóng đến nơi tấm lưng kia biến mất.

Chạy nhanh tới, trong hoa viên một mảnh tĩnh lặng, một người không có, một tia nhân khí cũng không có.

Không ai, nơi này không có ai.

Xoay người bỏ chậy, Lưu Nguyệt từng bước đi dọc theo hậu viện, tiến đến những nơi khác.

Nhà chính không có, sảnh lớn không có, tiền viện không có, phòng chính không có.

Nóc nhà không có, xung quanh ngoài phủ cũng không có.

Tâm, chợt lạnh, cả người căng thẳng tựa như cánh cung bị kéo căng tới cực hạn.

Trong lòng bàn tay đã đổ mồ hôi. Lúc gặp hoàn cảnh nguy hiểm ở trong Tây Hán, nàng đều không có chút mồ hôi. Giờ đây, lòng bàn tay đã thấm ra mồ hôi lạnh.

Nắm chặt tay, vài sợi tóc run rẩy, rất khó nhận ra.

Sẽ không không thấy, sẽ không không có ai.

Hắn chạy đi nơi nào? Hắn như thế nào không có ở trong này?

Chạy như điên, ban đêm đầu xuân, trán Lưu Nguyệt rịt ra mồ hôi, sắc mặt càng ngày càng trầm.

Không có, vẫn là không có. Nàng tìm cả hậu viện lẫn nhà vệ sinh, đều là không có ai, không ai.

 

Chẳng lẽ hắn thật sự vì muốn đánh tan hiềm nghi của nàng, chạy tới dẫn dụ người của Tây Hán đi.
Không, không, tâm gắt gao buộc chặt , cơ hồ có điểm hít thở không thông.
Trong lòng có một chút cảm giác không rõ ràng, lòng khẩn trương dào dạt, Cả người cơ hồ như không thể hô hấp.
Thở phì phò từng ngụm từng ngụm , người không phiền lụy, nhưng là tâm lại khẩn trương thật là giống như cá mất đi nước, hắn không có ở đây.
Năm ngón tay thật sâu kháp vào tay trong lòng, Lưu Nguyệt hung hăng cắn răng một cái, đôi mắt đỏ sậm như muốn nổ tung, tóc đen bay giữa khoảng không, xoay người liền hướng phía sau mà chạy.
Còn có một chỗ nàng không tìm, nếu là ở đó không có, quản chi phía trước chính là núi đao biển lửa, nàng cũng muốn hướng về phía đó mà đi.
Hết thảy kế hoạch, hết thảy mưu tính cũng bỏ hết.
Nếu đã không có hắn, còn cái gì quan trọng nữa đâu, còn có cái gì là nàng phải quan tâm.
Nàng đã mất đi một lần, nàng không cần mất đi lần nữa, nàng mất đi thì sẽ không dậy nổi.
Chạy gấp mà đi, đế y màu trắng trong màn đêm đen tối, xẹt qua một bóng trắng .
Trăng tròn, một nửa khuôn mặt theo mây đen chậm rãi lộ ra, trắng noãn trong trẻo nhưng lạnh lùng ánh trăng trong trẻo lạnh lùng chiếu rọi xuống đất, một mảnh bàng bạc.
Phanh – phá vỡ phòng ốc của chính mình, Lưu Nguyệt tựa vào cửa thở phì phò từng ngụm từng ngụm, mắt lo lắng chống lại thân ảnh đứng thẳng trong phòng, rốt cuộc không di chuyển được, rốt cuộc không thể nào bình tĩnh nổi.
Trong phòng cửa sổ hạ, một người thân trường bào đỏ sậm , y thản nhiên đứng chính cửa sổ, ánh sáng theo cửa sổ chiếu lại đấy, chiếu vào trên người hắn .
Dung nhan trên mặt tựa đao phủ, mi không vẽ mà cong, một đôi con ngươi đỏ sậm mang theo sắc thái hủy diệt , làm cho người ta hoa mắt thần mê, mũi cao thẳng xuống dưới, đôi môi đỏ tươi mỏng manh như cánh hoa của cây anh đào .
Cảnh xuân trăng cao hữa tình, núi cao biển sâu sắc bén, bị vẻ hoàn mĩ của hắn càng làm thêm đẹp đẽ.
Hơi thở yêu nghiệt cùng giết chóc , la sát cùng yêu tinh hòa hợp thành một thể, nếu nói mười sáu mười bảy tuổi là thời điểm hắn vẫn ngây ngô thì giờ đã là một yêu nghiệt.
Như vậy lúc này, trước mắt này nhân, đã muốn yêu nghiệt vô song, đó là một gốc cây đến từ địa ngục hai sinh hoa, đoạt nhân hô hấp đồng thời, mang theo huyết tinh giết chóc.
Yêu tinh, một cái chân chính la sát yêu tinh.
Mà lúc này, chính hàm chứa ôn giận (ôn nhu + giận dữ) nhìn nàng.

Chậm rãi tựa toàn bộ thân thể vào cổng , Lưu Nguyệt bình tĩnh nhìn người trước mắt, nàng suy nghĩ, ba năm, đợi người ba năm, Hiên Viên Triệt, trượng phu của nàng, Hiên Viên Triệt.
Ba năm, rốt cục đã trở lại, rốt cục đã trở lại.

Hít vào một hơi thật sâu, Triệt của nàng rốt cục đã trở lại.

“Nàng thật là ngu ngốc, chuyện nguy hiểm như vậy, nàng đi một mình như vậy, nàng điên rồi có phải không?”Tức giận trừng mắt nhìn Lưu Nguyệt lúc này đang tựa người vào cánh cửa, Hiên Viên Triệt quả thực hận không thể đánh đến.

Nếu là hắn đến chậm một bước, người trước mắt hắn còn có thể bình an vô sự như vậy, còn có thể tựa vào nơi này?

Nàng rốt cuộc muốn làm cái gì, rõ ràng không hiểu trận pháp, còn dám đi tới, điên rồi.

Tức giận trong lòng, Hiên Viên Triệt sải vài bước tiến đến, ôm lấy bả vai Lưu Nguyệt, tức giận nói: “Nàng cho ta. . . . . .”

“Chàng đã trở lại.” Nổi giận đùng đùng trong lời nói còn chưa nói nói ra, Lờ nói của Lưu Nguyệt nhẹ nhàng bay vào trong bóng đêm, truyền vào trong tai hắn.

Nhẹ nhàng như vậy, đơn giản như vậy, trầm thấp như vậy lại đánh thẳng vào trong lòng hắn .

Hai tròng mắt đỏ sậm chống lại đen tối kia, vẫn như trước sáng ngời như vậy, như trước xinh đẹp như vậy, như trước, không, không phải như trước, trong ánh mắt nồng đậm thâm tình kia, cơ hồ rốt cuộc không thể cản trở, rốt cuộc không thể khống chế, liền như núi lửa kịch liệt, dâng trào mà ra.

Lửa giận trong lòng liền biến mất vô tung vô ảnh (không thấy hình bóng), rốt cuộc lại đầy ngập tình yêu.

Hai tay nhẹ nhàng nâng bàn tay kia lên, khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp như vậy , cùng một bộ dáng của tiểu vương phi trong tâm niệm tưởng tượng của hắn, đây là Lưu Nguyệt của hắn, mặc kệ biến hóa như thế nào, hắn liếc mắt một cái liền có thể nhận ra được Lưu Nguyệt.

Là Lưu Nguyệt thật đang ở trước mắt hắn, không phải mộng đêm khuya quay về, chỉ vì trong mộng mới có thể nhìn thấy Lưu Nguyệt.

Là có thể chạm đến , là Lưu Nguyệt chân chân thực thực trước mặt hắn.

Đầu ngón tay cực kỳ mềm nhẹ lướt qua bên trên đỏ đôi môi sẫm tựa huyết châu, Hiên Viên Triệt thật sâu nhìn Lưu Nguyệt, nhẹ giọng nói : “Đúng vậy, ta đã trở về.”

Chàng đã trở lại.

Ta đã trở về.

Nhẹ nhàng chậm rãi bay ra,trong bóng đêm bất tận này, lại bay lên bốn phía.

 

Advertisements