Gã sai vặt phụ trách châm pháo ở cạnh cửa, nhanh chóng lùi về sau, tiếng pháo lại vang lên phá thiên.
Khói trắng cuồn cuộn, cực kì vui tươi.
Đội nhạc đã sớm chuẩn bị, lúc này tiếng nhạc phát ra, vui mừng, du dương.
Cả dàn nhạc đông đúc, ai nấy đều cố phồng mang trợn mắt lên mà thổi, tiếng trúc vang vang trong khắp Phiêu Kị tướng quân phủ.
Trước phủ, người người tấp nập, dân chúng chen lấn, tranh nhau nhìn, vẻ mặt hưng phấn, giống hệt như hôm nay mới là bọn họ cưới vậy.
Một thân màu hồng, Lưu Nguyệt trong tiếng pháo hoa điếc tai, nhảy xuống khỏi bạch mã, đại kiệu tám người nâng phía sau cũng dừng lại.
“Chú rẻ đón tân nương ra kiệu.” Tiếng xướng lễ vang lên.
Lưu Nguyệt nhấc vạt áo hỉ bào lên, đi tới trước kiệu, nhấc chân liền đá một cước vào cánh cửa kiệu, chung quanh nhất thời truyền đến vô số âm thanh khen ngợi.
Đây là ra oai phủ đầu, chẳng hề quan tâm là công chúa.
Đá một cước, Lưu Nguyệt hơi hơi khom người lấy tay vén màn kiệu lên, mặt mày lại chớp chớp.
Ra oai phủ đầu, đây là cái quy củ thối tha gì? Nếu không phải hôm qua người trong cung nhắc đến, nàng căn bản là không biết.
Nhưng mà, hôm nay là dành cho người khác, không sao cả.
Sau này trở về Thiên Thần, nếu là đại hôn của nàng cùng Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Triệt mà cũng làm thế này, xem nàng tính sổ hắn như thế nào, hừ (su : chết ca =)))) ).
Bàn tay trong suốt trắng nõn, mềm mại tiến dần vào trong tay Lưu Nguyệt, mũ phượng khăn quàng vai, Thập thất công chúa một thân hỉ bào đỏ thẫm, từ trong đại kiệu chậm rãi đi ra.
Hỉ khăn che đầu. cả người toát ra không khí vui mừng.
“Tân nương vào phủ.” Cùng với âm thanh xướng lễ cao vút, pháo càng nổ vang trời.
Giữa sương khói lượn lờ, Lưu Nguyệt cầm tay Thập thất công chúa, đi vào trong Phiêu Kị tướng quân phủ.
Tiếng nổ vang dội, cực kì vui mừng.
Phía đông thủ đô Hậu Kim – Phiêu Kị tướng quân phủ một mảnh náo nhiệt. Tây thành – Tây Hán, lúc này một mảnh bình tĩnh, so với sự âm trầm cùng yên tĩnh của ngày xưa còn lạnh lẽo hơn.
Bay nhanh về phía Tây Hán.
Phỉ Thành Liệt trước tiên đem giải dược Hiên Viên Triệt đưa cho con hắn Phỉ Nghiêm ăn.
Màu đen chậm rãi lui đi, chỉ trong khoảnh khắc, Phỉ Nghiêm lâm vào hôn mê liền tỉnh lại.

“Cha.” Phỉ Nghiêm nhăn trán nhăn mày, vẻ mặt vẫn tái nhợt như trước.
Phỉ Thành Liệt thấy vậy, tâm tình đang treo cao nhất thời thu hồi lại, hắc tiểu tử đưa giải dược có vẻ là thật.
Lập tức, nắm chặt tay Phỉ Nghiêm, chậm rãi ngồi bên cạnh con, vỗ vỗ tay hắn, nhẹ giọng hỏi : “Tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi.”
Phỉ Nghiêm nghe vậy, một bên hơi đọng đậy thân thể, một bên nhíu nhíu mày : “Con trúng độc.”
Ngày ấy, cơn đâu chợt ùa tới, tuy rằng hắn không thể khống chế được thân thể, nhưng đầu óc vô cùng thanh tỉnh.
Phỉ Thành Liệt gật gật đầu, dùng sức nắm chặt tay Phỉ Nghiêm : “Người hạ độc ta đã tìm được rồi, con không cần quan tâm đến chuyện này.”
Hạ độc chắc chắn chỉ có một mình hắc tiểu tử kia. Hiện tại hắn cùng hắc tiểu tử kia thông đồng làm bậy, nếu để Phỉ Nghiêm tiếp tục truy cứu, làm cho thái tử Thần Phi nghi ngờ, ngược lại không tốt chút nào.
Không bằng không nói gì, chuyện này dừng tại đây, không nhắc tới nữa là được rồi.
Phỉ Nghiêm biết địa vị của phụ thân tại Hậu Kim quốc, nghĩ rằng tất nhiên đã xử lí tốt người đã hạ độc hắn. Hừ, cư nhiên dám hạ độc hắn, cũng không nhìn xem phụ thân hắn là ai.
Lập tức, Phi Nghiêm gật gật đầu, tuy rằng còn suy yếu, vẻ mặt lại lạnh như băng, nói : “Phiêu Kị tướng quân – Lưu Nguyệt. dám xuống tay với ta, ta sợ ngươi cũng chả có kết cục tốt đẹp gì…”
“Lưu Nguyệt ?” Phỉ Nghiêm còn chưa nói xong, Phỉ Thành Liệt đột nhiên cả kinh, cực kì kinh ngạc nhìn Phỉ Nghiêm, tại sao lại nhắc đến Lưu Nguyệt.
Phỉ Nghiêm thấy Phỉ Thành Liệt kinh ngạc, lại càng kinh ngạc hơn, nói : “Phụ thân chẳng lẽ không phải xử lí hắn? Chính hắn hạ đọc con mà.”
Nhíu nhíu mày, Phỉ Nghiêm trầm tư nói : “Con nhớ rõ ngày ấy con tuyệt đối không động chạm qua vật gì, chỉ có Lưu Nguyệt chạm qua tay con, hắn mới chạm qua, con liền trúng độc luôn, chẳng lẽ không phải hắn hạ độc?”
Phỉ Thành Liệt nghe vậy, tong lòng thoáng chốc lạnh băng, một cỗ hàn khí từ đáy lòng dâng lên.
Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt, tại sao lại là hắn? Nếu là hắn….
Rồi đột nhiên rùng mình một cái, Phỉ Thành Liệt nhớ lại dung mạo của Lưu Nguyệt, lần đầu gặp mặt khiến cho tim hắn đường như ngừng đập.

Giống, quá giống, rất giống ba năm trước đây, một thân máu tươi phảng phất như Tu La – Mộ Dung Lưu Nguyệt.
Không, không, không có khả năng, Mộ Dung Lưu Nguyệt ở Thiên Thần quốc, đóng ở biên quan, tại sao có thể đến Hậu Kim quốc, lại đến dường hoàng như thế?
Hơn nữa, Mộ Dung Lưu Nguyệt là nữ, Lưu Nguyệt này là nam, tại sao có thể…..
Mộ Dung Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt, tên thật giống nhau.
Tâm liền nhảy dựng lên, lông tơ trên lưng dựng thẳng đứng. Không, không có khả năng, không có khả năng.
Đúng vậy, khẳng định không phải một người, việc này chỉ là trùng hợp, chỉ là trùng hợp.
Trong lòng không ngừng phủ định, các loại ý tưởng trong nháy mắt nhảy ra, Phỉ Thành Liệt không thể khống chế bắt đầu run rẩy.
“Cha, người làm sao vậy?” Phỉ Nghiêm thấy Phỉ Thành Liệt biến sắc trong nháy mắt, vẻ mặt lo lắng nói : “Cha, người nghĩ đến cái gì? Ánh mắt rất khác thường, cha….”
Ánh mắt, ánh mắt, Phỉ Thành Liệt đột nhiên cả kinh, hoàn toàn không nghe hiểu được những gì Phỉ Nghiêm nói nữa.
Ánh mắt. Vừa rồi trong xe, ánh mắt cuối cùng hắc tiểu tử kia nhìn hắn.
Màu đỏ sậm đó, thiết huyết cùng lãnh khốc.
Ánh mắt kia, ánh mắt kia……
Phanh. Phỉ Thành Liệt nhảy dựng lên, toàn bộ sắc mặt đại biến, mặt cắt không còn giọt máu, cả người run rẩy kịch liệt.
Ánh mắt kia, hắn nhớ ra rồi, ánh mắt kia đối với hắn đã từng rất quen thuộc.
Ở Thiên Thần hai mươi lăm năm, hắn đã nhìn chủ nhân của đôi mắt đó lớn lên, nhìn hắn từng bước một trở thành thiên tài, trở thành trụ cột của Thiên Thần quốc, trở thành người bị Hậu Kim quốc bọn họ hạ lệnh giết hại, người nhất định phải diệt trừ.
Thiên Thần Dực Vương – Hiên Viên Triệt.
Là hắn, là Hiên Viên Triệt, là người bị hắn dồn vào biển lửa, ba năm sống chết không hay biết – Hiên Viên Triệt. Hắn đến đây, hắn đã tìm đến cửa.
Thân thể kịch kiệt run rẩy, tim Phỉ Thành Liệt nhảy lên tận họng. Hiên Viên Triệt, là Hiên Viên Triệt.
“Cha, người làm sao vậy? Có chuyện gì mà cha lại sợ hãi như vậy? Cha !”
Vừa thấy thần thái của Phỉ Thành Liệt như thế, Phỉ Nghiêm vừa mới tỉnh lại liền bị dọa cho thần hồn lên mây, vọi vàng nhảy xuống khỏi giường, vẻ mặt lo lắng.

Sợ hãi. Đúng vậy, sợ hãi. Hắn không có khả năng không sợ hãi. Bọn họ đã tìm tới tận đây.
Bọn họ. Càng sợ hãi, đầu óc càng thanh tỉnh, hoạt động càng mau lẹ.
Bọn họ, Hiên Viên Triệt đến đay. Lưu Nguyệt kia, cùng Mộ Dung Lưu Nguyệt của ba năm trước đây rất giống nhau. Lưu Nguyệt là ai?
Lưu Nguyệt, Mộ Dung Lưu Nguyệt.
Tim nhảy lên tận cổ họng, Phỉ Thành Liệt trong nháy mắt như vào hầm băng, toàn thân run rẩy vì lạnh, lạnh đến không thể hô hấp.
Là nàng, là một thân sát phật kia, là Mộ Dung Lưu Nguyệt từ địa ngục tới.
Không phải Lưu Nguyệt từ hải ngoại, là Mộ Dung Lưu Nguyệt, đó là Mộ Dung Lưu Nguyệt.
Không phải hắn (ý là Lưu Nguyệt từ hải ngoại ý). Sai lầm rồi, sai lầm rồi. bọn họ Hậu Kim quốc sai lầm rồi. Bọn họ phong thưởng không phải là Lưu Nguyệt sẽ vì Hậu Kim chảy máu đầu rơi, mà là sát thần, là Tu La – Mộ Dung Lưu Nguyệt.
Mộ Dung Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt, bọn họ đến đây, bọn họ cùng nhau đến đây.
Tìm hắn tính sổ, đến Hậu Kim của bọn họ báo thù.
Đã biết sự lợi hại của Lưu Nguyệt, Phỉ Thành Liệt không thể khống chế tim đập liên hồi. Người khác không biết sự lợi hại của Lưu Nguyệt, hắn biết. Hắn đã nhìn thấy Lưu Nguyệt một thân sát phạt, hắn đã nhìn thấy một Mộ Dung Lưu Nguyệt một thân xơ xác tiêu điều, phật chắn sát phật, thần trở thị thần (nói đơn giản là ai cản đường thì giết).
Hắn cũng biết, khi hắn chạy trốn, Thiên Thần truyền đến tin tức.
Tả tướng phủ, Lại bộ thị lang phủ, Lễ bộ thượng thư phủ, Liễu hoàng hậu, thái tử, tất cả những ai than dự tru sát Hiên Viên Triệt, không ai còn sống.
Huyết tẩy, cả nhà huyết tẩy.
“Không… không thể… không thể để cho hắn… nhóm…” Run rẩy, Phỉ Thành Liệt nói cũng không nên lời, cắn chặt răng.
“Cha, cha nói cái gì?”
“Không thể để bọn họ làm loạn bầu trời Hậu Kim, không thể để bọn họ đắc thủ.”
Không thể để cho Mộ Dung Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt liên thủ làm loạn bầu trời Hậu Kim, không thể để bọn họ thực hiện được, bằng không, Hậu Kim bọn họ, Hậu Kim bọn họ….
Phỉ Thành Liệt sợ hãi Lưu Nguyệt, ở trước mặt Hiên Viên Triệt phản bội đi đến Hậu Kim quốc. Nhưng là hắn yêu nước, tài cán của hắn hy sinh nhiều vì Hậu Kim như vậy, hắn vẫn hướng về tổ quốc.
“Người đâu, phóng Ngọc lưu ly đạn ra, mau.”

Hai mắt biến thành máu đỏ, Phỉ Thành Liệt nghiến răng nghiến lợi rống to ra tiếng.
“Ngọc lưu ly đạn, xảy ra chuyện gì? Cha, xảy ra chuyện đại sự gì?” Phỉ Nghiêm nghe vậy sắc mặt cũng thay đổi.
Ngọc lưu ly đạn, đó chính là tín hiệu tối khẩn cấp của Tây Hán. Nó vừa được bắn ra, toàn bộ thủ đô Hạu Kim phải toàn diện đề phòng. Làm sao vậy, rốt cuộc là làm sao vậy?
Không có thanh âm, không có tiếng bước chân bay nhanh tới, không có thân ảnh vội vã, cái gì cũng không có, chỉ có một mảnh tĩnh lặng như trước.
Phỉ Thành Liệt nháy mắt rùng mình. Sao lại thế này? Tây Hán chẳng lẽ không có ai?
Không, tại sao có thể như vậy? Tây Hán, ngoại trừ thất đường cùng lục đường hắn phái đi, còn có ngũ đường phụ trách an toàn bên ngoài hoàng cung, mặt khác người của tứ đường hẳn là đều ở trong này, tại sao một bóng người cũng không có?
Tĩnh mịch, một loại tĩnh mịch bức người.
Trong lòng có cảm giác không tốt, Phỉ Thành Liệt cùng Phỉ Nghiêm nhanh chóng xông ra ngoài.
Không ai, ven đường không hề có ai. Mọi người ở Tây Hán đã đi đâu?
Rất nhanh vọt vào trong phạm vi của tứ đường, đại sảnh to như vậy chỉ có một người, tứ đường đường chủ đang giãy giụa trên mặt đất, cố gắng tiến lên phía trước, sắc mặt xám ngoét.
Trúng độc, Người am hiểu độc nhất trong Tây Hán – tứ đường đường chủ cư nhiên trúng độc.
“Hán chủ, mau, nước… có… độc…” Liếc mắt thấy Phỉ Thành Liệt vọt tới, tứ đường đường chủ cố gằng từ trong cổ họng bị tắt nghẹn nói ra vài lời, tim ngừng đập, đầu ngả sang một bên, hơi thở biến mất.
Nước có độc, nước ăn của Tây Hán bọn họ có độc.
Lông tơ trên lưng trong nháy mắt dựng đứng, có thể vô thanh vô tức (không ai hay biết, không để lại bất kì dấu hiệu nào) tiến vào Tây Hán chỉ có thể là Hiên Viên Triệt, chỉ có hắn, hắn… Hắn đây là muốn diệt toàn bộ Tây Hán.
Nắm tay kêu răng rắc, xa xa tiếng pháo điếc tai nương theo gió xuân mà đến.
Pháo. Mộ Dung Lưu Nguyệt thú Thập thất công chúa. Quốc chủ, thái tử, đều đi đến làm chủ hôn.
Không ổn. Quốc chủ gặp nguy hiểm
Ôm lấy Phỉ Nghiêm, Phỉ Thành Liệt đỏ mắt liền đi đến Phiêu Kị tướng quân phủ. Không thể để cho bọn họ đắc thủ, nếu không Hậu Kim liền đi tong.