“Lại cường.” Bị Hiên Viên Triệt ôm vào trong ngực, hai mắt Lưu Nguyệt hiện lên một tia buồn bã.
Mặt nước bắn lên tung tóe, cái này cả đời nàng cũng không làm được.
“Phải bảo vệ tiểu thê tử của ta, há có thể không cố gắng sao?” Hiên Viên Triệt cúi đầu nhìn Lưu Nguyệt, nhợt nhạt cười.
Chứa nhiều tình ý, thâm hàm trong đó, không cần nhiều lời.
Thân hình chợt lóe, Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt tiến vào trong xe ngựa, Mộ Dung Vô Địch lập tức vung mã tiên lên, xe ngựa phi thẳng.
Bụi xe mù mịt, xe ngựa biến mất trong đường núi thanh u.
Thân thuyền lay động, xuôi theo dòng nước, không có nước sông vào bên trong.
Nước từ trên núi chảy xuống, sáng lấp lánh, đẹp không sao tả xiết.
Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt ẩn thân mà biến mất, chỉ còn Hậu Kim và Tuyết Thánh hai người đối địch.
Mượn đao giết người, giá họa Giang Đông, Thiên Thần ngồi mát trên vách đá xem diễn.
Hết thảy đều hoàn mỹ như vậy.
Mùa xuân tươi mới, thời gian nhoáng một cái đã qua, đảo mắt đã trôi qua 10 ngày.
Triệu quốc cùng Hậu Kim quốc ở cạnh Tả Vụ thành.
Tả Vụ thành lệ thuộc Triệu quốc, bởi vì những người thường xuyên qua lại giữa Hậu Kim quốc và Triệu quốc đều lui lại nơi này, hai nước cũng nhờ đó mà thương mậu phát triển.
Bởi vậy thị trấn nhỏ này, từ vài năm trước lại trở thành nơi quốc phòng quan trọng, thật là phồn hoa.
Hoa đào đẹp đẽ, dương liễu bay múa.
Trong gió xuân, Tả Vụ thành lại càng phồn hoa.
Tả Vụ thành Nghênh đón tửu lâu (Su : tên tửu lâu. Ta chả biết nghênh đón Hán Việt là gì, ai biết bảo ta nhé), chính là tửu lâu xa hoa nhất Tả Vụ thành. Lúc giữa trưa này, thương nhân từ nam chí bắc hội tụ lại đây, cơ hồ không còn chỗ ngồi.
“Đem lên một bầu rượu.”
“Vâng, khách quan chờ chút.”
“Tiểu nhị, đồ ăn của chúng ta đâu?”
“Đến đây, đến đây…”
Giọng nói của nhiều vùng miền khác nhau, tùy ý bàn tán đàm luận, tiểu nhị không ngừng chạy tới chạy lui, làm Nghênh đón tửu lâu lại càng ầm ĩ.
“Uy, người có nghe nói không? Hậu Kim quốc cùng Tuyết Thánh quốc đối chọi nhau đó.” Trong tiếng nói chuyện rôm rả, không thể thiếu đề tài sôi nổi nhất hiện nay.
“Làm sao mà không biết được. Tuyết Thánh quốc thái tử giết vương Hậu Kim quốc, như thế còn có thể không đối địch sao?” Một hán tử thô lỗ nói tùy tiện, tuyệt không đè nén thanh âm.

Nghe thấy vậy, bên cạnh bàn một thương nhân độ tuổi trung niên, quay đầu sang nói : “Ai nói là Tuyết Thánh quốc thái tử giết? Khi sự việc xảy ra, ta vừa đúng lúc ở thủ đô Hậu Kim mua ít đồ ăn, mọi chuyện ta đều nhìn thấy rành mạch, ta nói cho các ngươi biết…”
“Như thế nào, không phải thái tử Tuyết Thánh quốc giết, nói mau cho mọi người nghe nào.”
Nhất thời, trong tửu lâu, mọi người bị hấp dẫn, dựng lỗ tai lên.
Trong một góc khuất của tửu lâu, bàn bên cạnh cửa sổ, bốn người đang ngồi, ba nam một nữ, nghe vậy cũng buông đũa xuống, rửa tai lắng nghe.
“Biết tân danh chấn thiên hạ, đệ nhất cao thủ Lưu Nguyệt không?” Trung niên nam tử thấy mọi người đều nhìn vào mình, ho khan một tiếng, thần thần bí bí nói.
“Sao lại không biết, Lưu Nguyệt kia nghe nói lớn lên cực kì tuấn tú, võ công lại giỏi miễn bàn…”
“Nói mau, nói mau, không cần nghỉ giữa chừng như vậy.”
“Chính là….”
Nhất thời thanh âm ồn ào, ầm ĩ vang lên.
“Các người biết gì? Ta nói cho biết, ngày đó, Đệ nhất cao thủ Lưu Nguyệt mới chính là người ám sát Hậu Kim quốc. Ngày đại hôn của hắn, Hậu Kim quốc chủ tự mình đến chủ hôn, không nghĩ đến Lưu Nguyệt kia chớp lấy thời cơ, một kiếm liền giết chết Hậu Kim quốc chủ. Các ngươi ngẫm lại xem, Lưu Nguyệt kia võ công cao cường như vậy, Hậu Kim quốc chủ chọi không nổi hắn, liền đi gặp Diêm vương luôn. Lúc ấy, cấm vệ quân của thủ đô Hậu Kim toàn bộ xuất quân, mấy vạn người lận. Chậc chậc, điều tra từng nhà, hơi chút khác thường đã bị điều lên, quả thực…. Ta sợ đến ba ngày liền không dám xuất môn, thật dọa người.”
Trung niên nam tử nói đến đây, giống như vẫn còn sợ hãi sờ sờ ngực, cả người run rẩy.
Nữ tử tựa vào bên cửa sổ, nghe đến đó không khỏi hơi giơ lên mi, quay đầu nhìn lướt qua thương nhân trung niên, vẻ mặt bình thản.
“Ngươi chỉ biết một mà không biết hai. Đích xác, Hậu Kim quốc chủ là do cao thủ thiên hạ đệ nhất Lưu Nguyệt giết, nhưng người giựt dây đằng sau chính là Tuyết Thánh quốc thái tử, ta cùng người hầu của bộ hình của Hậu Kim quốc có chút quen biết, sự thật chính là như vậy.”

Trung niên thương nhân lời nói vừa dứt , bên kia một nam tử trẻ tuổi liền kể tiếp .
“Biết không? lúc luận võ có một nam nhân vẫn đi bên người Lưu Nguyệt , chính là thái tử Tuyết thánh quốc , bọn họ là sớm chuẩn bị tốt từ trước .
Sau khi Lưu Nguyệt giết Hậu Kim quốc chủ, Trong khi chạy trốn, trước mặt thái tử Tuyết thánh quốc nhảy xuống vực tự sát, vì không muốn để cho Tuyết thánh quốc thêm phiền toái, để cho thái tử của chúng ta không biết là Tuyết thánh quốc âm thầm ra tay.
Kết quả, ông trời có mắt, làm cho thái tử chúng ta biết chân tướng sự việc.
Cho nên, Lưu Nguyệt là mục tiêu nhỏ, Tuyết thánh quốc lúc này mới là mục tiêu lớn.”
Nam tử tẻ tuổi quơ trong tay chiếc đũa, nói chủ yếu là nước miếng bay tứ tung ( tung phi :-s ).
“Đúng, đúng, ta cũng nghe nói như vậy , cha ta cùng quan coi cổng thành là huynh đệ, cũng được nghe kể một hồi như vậy” Lập tức có người nói tiếp.
“Ân, hình như là có chuyện như vậy thật, ta ở kinh thành của Trần quốc cũng có nghe nói .” Một thương nhân từ Trần quốc tới gật gật đầu, ăn một chút đồ ăn.
“Đúng, đúng, chính là như vậy. . . . . .”
“Là như thế này. . . . . .”
Trong tửu lâu mọi người nhất thời ngươi một câu, ta một câu , nói một mảnh khí thế ngất trời, toàn bộ quay chung quanh chuyện trên.
Duy chỉ có một bàn ở cạnh cửa sổ , ba nam một nữ không có lên tiếng tranh luận giúp vui.
Khi nghe được những lời này, trên mặt đều hiện lên nét cười, bắt đầu khoan thai ( ưu tai du tai ) dùng bữa, một thân thương nhân trang sức, lại không che dấu được khí chất cao quý.
“Có bắt được Thái tử Tuyết Thánh quốc không ?”
“Thoát.”
“Không phải, hình như là nhảy xuống vực .”
“Dù sao vẫn là sống không thấy người, chết không thấy xác , ta xem hơn phân nửa là có thể thoát.”
Chín người mười ý, đâu là thật đâu là giả ? Mỗi người đều phát biểu ý kiến của mình, trong tửu lâu náo nhiệt một mảnh.
“Chạy, hừ, hòa thượng chạy trốn, miếu không chạy được (oan có đầu nợ có chủ), Tuyết thánh quốc ở nơi nào, nghĩ muốn đem việc xấu đã làm giao cho một người gánh vác, không có cửa đâu, chúng ta Hậu Kim quốc tuyệt đối với Tuyết thánh quốc, không thể không đối đầu .”
Một thương nhân Hậu Kim quốc ” phanh” một quyền nện xuống mặt bàn, thần tình phẫn nộ. ( vẻ mặt cực kì tức giận )
“Đúng, đúng, không thể không đối đầu.”
Lập tức, không hề ít người của Hậu Kim quốc ầm ầm hưởng ứng.
Trong tiếng kêu gào , bên kia cửa sổ , lão niên nhân tóc đã điểm bạc, tinh thần cũng rất vui vẻ, sảng khoái , uống một ngụm rượu nhạt, đè thấp thanh âm nói: “Xem ra người trong thiên hạ đều đã biết chuyện .”

“Tuyết Thánh quốc cùng Hậu Kim quốc , thế không thể không đối đầu, thật tốt.” Nữ tử đang ngồi cạnh nói ra một câu, hiện lên một chút vui sướng khi có người gặp họa. Khóe miệng khẽ mỉn cười
Dung mạo tuyệt sắc , không phải Lưu Nguyệt thì có thể là ai?
Bên cạnh là Hiên Viên Triệt, Mộ Dung Vô Địch và Đỗ Nhất, nghe xong không khỏi đồng loạt cười.
“Đáng tiếc, tiểu tử kia lại có thể chạy thoát .” Mộ Dung Vô Địch thở dài một tiếng.
Sự việc tốt đẹp như vậy mà cuối cùng thái tử Hậu Kim quốc Thần Phi cư nhiên còn không thể ngay lập tức bắt được Vân Triệu, quả thực cực kì vô dụng.
Nếu bắt được Vân Triệu, Hậu Kim cùng Tuyết Thánh quốc chắc chắn muốn không lâm vào thế không thể không đối đầu thật sự rất khó.
“Vô phương, tên đó muốn chạy thì đố ai bắt được.” Hiên Viên Triệt lắc lắc chiếc đũa cười hướng Lưu Nguyệt, gắp thêm một chút đồ ăn.
Nếu ngay cả trường hợp như vậy đều ứng phó không được , Tuyết Thánh quốc xem ra cũng không thể xưng bá một phương .
“Các ngươi nói hai quốc gia sẽ xảy ra chiến tranh, chúng ta phải dự trữ hàng hóa gì mới là có lợi ?” Hiên Viên Triệt vừa dứt lời, trong tửu lâu đột nhiên có người nói một câu.
Lời này rơi xuống, không khí ồn ào, náo nhiệt lập tức hạ xuống không ít, không ít thương nhân đều bắt đầu suy tính, thương nhân có lợi lớn , chiến loạn chính là một cái mảnh đất thật tốt , nhiều cơ hội.
Lưu Nguyệt nghe vậy bĩu môi nở nụ cười, đánh đi, đánh đi, nhiều trò vui sôi động a , không uổng công nàng vì bọn họ mà chế tạo ra một cơ hội tốt như vậy , nếu không có động tĩnh, thật sự là phải xin lỗi nàng a.
Một bên Hiên Viên Triệt thấy Lưu Nguyệt cười cáo già, không khỏi lắc đầu cười gắp thêm cho Lưu Nguyệt nhiều đồ ăn,Hậu Kim quốc cùng Tuyết Thánh quốc đại loạn , hai nước giao tranh, bọn họ ở giữa đục nước béo cò (ở giữa hưởng lợi ).
“Thiếu gia, Thiếu phu nhân.” Trong lòng chính làm này niệm, bên tai đột nhiên truyền đến hai tiếng la khàn khàn tràn đầy kích động.
Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt vừa nghe đồng thời hơi nhướng mi, thanh âm này . . . . . . Nhất thời quay đầu.
Phía sau, Thu Ngân cùng Ngạn Hổ, dáng người mặc thường phục, sắc mặt bình tĩnh, nhưng cặp mắt kia lại toát ra sự kích động cực kỳ .
Ba năm không thấy , lúc này tận mắt nhìn thấy Vương gia hoàn toàn không tổn hao chút gì , tâm tình kích động, không tin tức nào có thể bằng được .
Gánh chịu ba năm , tâm rốt cục có thể buông xuống.
Hiên Viên Triệt nhìn trước mắt, Thu Ngân cùng Ngạn Hổ bốn mắt đều đỏ, khóe miệng chậm rãi hiện lên vẻ tươi cười, tay điểm điểm mặt bàn, ý bảo hai người ngồi xuống một bên, nói: “Sao lại đến đây?”

Tiếng rất bình thường, nhưng lại tràn đầy ôn hòa.
Thu Ngân, Ngạn Hổ tâm tình kích động, hắn nhìn ra được , cảm nhận được , nhìn thấy bọn họ hắn cũng thật cao hứng, vui vẻ.
Thu Ngân và Ngạn Hổ cũng không nhiều lời, trực tiếp không thêm một tiếng liền ngồi xuống rồi giải thích.
“Lão gia cùng phu nhân, sai chúng ta truyền tin đến.” Thu Ngân vừa ngồi xuống lập tức lấy từ trong lòng ra một bức thư tín, đưa cho Hiên Viên Triệt.
Việc này căn bản không cần hai người họ tự mình tới, chính là bọn họ vừa nghe Vương gia đã trở lại, dù thế nào cũng muốn tự mình đến, bọn họ chờ không nổi .
Hiên Viên Triệt tiếp nhận thư tín, rất nhanh, hai mắt nhanh chóng đọc thư, trên mặt hiện lên một chút ấm áp tươi cười, cả người đều ôn nhu nhìn xuống dưới.
“Cha mẹ khoẻ không?”
Một bên hỏi, một bên cầm trong tay thư nhà đưa cho Lưu Nguyệt ở bên cạnh đang im lặng.
“Lão gia cùng phu nhân đều tốt lắm, chính là nghĩ đến thiếu gia và thiếu phu nhân, hận không thể lập tức nhìn thấy hai người.” Ngạn Hổ nhanh chóng trả lời.
“Đúng vậy, phu nhân còn nói ba năm không nhìn thấy thiếu phu nhân, không biết dáng vẻ trưởng thành đã thay đổi như thế nào nữa, không thể tưởng tượng ra trong lòng được.” Thu Ngân nhìn Lưu Nguyệt nói tiếp một câu.
Lưu Nguyệt nghe lời nói, mỉm cười, không nói gì.
Ba năm trước đây, sau khi nàng đi biên quan, kinh đô Thiên Thần quốc vẫn không có gì thay đổi, không có Hiên Viên Triệt , Thiên Thần quốc không còn lí do gì để nàng quay về .
Hiên Viên Triệt thấy vậy hơi hơi lắc đầu, đưa tay cầm lấy tay của Lưu Nguyệt , ánh mắt lại hiện lên một tia thật sâu ôn nhu.
Hắn đối với Lưu Nguyệt, hắn hiểu được nàng.
Lưu Nguyệt ngẩng đầu nhìn thẳng Hiên Viên Triệt, trong ánh mắt hiện lên nét cười, thực hiểu được, bọn họ hiểu được tâm tư đối phương, thời điểm đầu tiên bốn mắt gặp nhau, liền hiểu được.
“Trở về nói cho cha mẹ, phải đợi ta thêm một thời gian nữa ta mới trở về.” Nắm tay Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt mỉm cười nhìn Thu Ngân cùng Ngạn Hổ nói.
Thu Ngân và Ngạn Hổ nghe vậy sửng sốt, đồng loạt trừng mắt nhìn Hiên Viên Triệt.
Còn đợi một thời gian mới chịu trở về, vì cái gì?
Lưu Nguyệt cũng hơi sửng sốt, nàng còn tưởng rằng ba năm chưa về, Hiên Viên Triệt chắc sẽ nhớ nhà rất nhiều, sẽ nhanh chóng thúc ngựa ngày đêm để về Thiên Thần quốc , tại sao bây giờ còn không đi về ngay ?