Chỉ thấy ám tiễn màu đen tinh xảo, cắm sâu vào mặt đất, xuyên thẳng vào dầu con rắn vừa rơi xuống đất đang hướng tới Mộ Dung Vô Địch.
“Đây là làm sao….” Con rắn này đã bị Mộ Dung Vô Địch giết, còn làm như vậy làm gì?
Còn chưa nói xong, tình huống trên mặt đất làm cho Thu Ngân á khẩu.
Chỉ thấy dầu rắn màu vàng bị cắm trên mặt đất, rút gân vặn vẹo vài cái, răng to sắc nhọn cắn một cái, độc rắn từ bên miệng chảy ra nhanh chóng, thấm vào mặt đất.
Mộ Dung Vô Địch thấy vậy hơi kinh hãi, nếu Lưu Nguyệt không ra tay, cái đầu rắn bị chém đứt này có thể cắn vào hắn.
Trong lòng còn chưa cảm thán xong, mặt đất đột nhiên biến hóa, làm cho Mộ Dung Vô Địch cả kinh.
Chỉ thấy xung quanh đầu rắn, hoa thơm cỏ tươi lập tức héo rũ, rất nhanh, biến thành một mảnh đen tối.
Chỉ trong khoảng khắc, hoang tàn.
“Thật là độc lợi hại.” Ngạn Hổ nhíu nhíu mày, bọn họ còn chưa thấy qua độc rắn lợi hại như vậy.
Nếu bị cắn trúng một cái, hậu quả không cần nói. Ngạn Hổ nhìn Mộ Dung Vô Địch, rùng mình một cái.
Mộ Dung Vô Địch thấy vậy ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt vẫn đi ở đằng trước không hề quay đầu lại, cái gì cũng không nói, chỉ rút kiếm đi nhanh theo.
“Chú ý một chút.” Âm thanh lạnh như băng, trên mặt Hiên Viên Triệt hiện lên một tia nghiêm túc.
Không có nói nhiều, chỉ có càng đề phòng hơn.
Cây cỏ xanh mơn mởn, đoàn người tinh thần đề phòng cao độ tiến về phía trước.
“Sàn sạt sàn sạt.” Trong không khí đề phòng căng thẳng, một âm thanh sàn sạt nho nhỏ theo gió vang lên, rất nhẹ, rất nhạt, cơ hồ không cho người ta phát hiện.
Nhưng mà, không tính đến năm người này, tiếng vừa vang lên, năm người nhất tề dừng cước bộ.
Cây xanh che phủ, những phiến lá cây thật lớn rung rung trong không trung, không có gì dị thường, chung quanh không có vật thể sống xuất hiện.
Lưu Nguyệt lướt nhìn quanh bốn phía, cái gì cũng không có, âm thanh sàn sạt.
Ý niệm trong lòng chợt lóe, Lưu Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn vào không trung phủ day đặc cây cối, dây leo.
Chỉ thấy trong khu rừng rậm rạp, vô số cẳng lớn nhỏ, những con nhện đủ mọi màu sắc đang bò từ trên xuống dưới.

Mạng nhện trong suốt chồng chất trong khu rừng, làm cho người ta xem nhẹ.
“Con nhện? Đây là con nhện?” Ngạn Hổ giơ cao mày.
Cẳng lớn nhỏ, luân phiên các màu đỏ cam vàng lục lam chàm tím, thoạt nhìn giống đóa hoa cực kì tiêm diễm. Đây mà là con nhện xấu xí ư?
“Đi.” Lưu Nguyệt quát lạnh một tiếng, dẫn đầu phóng về phía trước.
Phía sau, đám người Hiên Viên Triệt một chữ cũng không nói, bay đi.
Độc vật, càng tiên diễm, càng độc. Điểm này, bọn họ không phải không biết, huống chi trước mắt là một con nhện thật lớn thật dữ tợn.
Rậm rạp, một mảnh cây cối này lại chính là lãnh thổ của bọn nó, vô số con nhện độc từ không trung bò xuống, di động trên lá cây, chớp lóe trên mặt đất.
Lông xù dựng đứng lên, một con bướm tiên diễm bay lượn trong không trung, chỉ cần đụng phải mạng nhện, chưa kịp dãy dụa đã bị mất mạng vì kịch độc, làm cho người ta sợ đến sởn cả gai ốc.
Hiên Viên Triệt trầm mặt xuống, kéo tay Lưu Nguyệt chạy đi phía trước, trường kiếm trong tay vung lên, lập tức múa thành một quầng sáng lớn, đem hai người vây ở trung tâm, bay thẳng về phía trước.
Lưu Nguyệt nhướng mày, nắm chủy thủ vung lên ngang trời, tận dụng mọi thứ.
Phía sau Mộ Dung Vô Địch, Thu Ngân và Ngạn Hổ, cũng cùng lúc ngần quang chợt hiện lên, kiếm khí tung hoành.
Con nhện rầm rạp thật lớn, từ trên không trung bò xuống dưới, nhưng khi gặp bốn quầng sáng, lập tức lui lại.
Lưỡi kiếm mỏng manh chớp động, kiếm quang hiển hách.
Năm người nhanh chóng chạy như điên ra khỏi lãnh địa của con nhện.
Ven đường, có vô số độc xà, lại bị kiếm chém đứt toàn bộ.
Kiếm quang tunh hoành, năm người chặt phá cây cối để tìm một con đường, chạy trốn như điên.
Phía sau, một mảnh cánh hoa lan tan nát, cây cỏ vốn xanh mơn mởn, bị những con nhện sặc sỡ đi qua đều nhanh chóng héo rũ.
Chỉ lưu lại một con đường tan hoang.
Đám người Hiên Viên Triệt vốn không kém. Một khi đã ra tay, chẳng lẽ lại có thể giống người bình thường.
Nhện độc, rắn độc, một mảnh độc tố tràn lan.

Sử dụng khinh công mà đi, khó khăn lắm mới chạy được trong rừng cây được nửa canh giờ, mới ra khỏi lãnh địa của con nhện khổng lồ đó.

Từ từ dừng lại, Hiên Viên Triệt buông ra bắt lấy tay Lưu Nguyệt, nhìn lướt qua nơi này. Chỗ thì ẩm ướt, chỗ thì khô ráo. Hắn hơi giơ lên mi.

Lưu Nguyệt nhanh chóng xoay người, kiểm tra xem trên người Hiên Viên Triệt có bị dính chút tơ độc nào không, mặt mày càng ngày càng đen.

“Đó là cái quái gì vậy?” Ngạn Hổ theo sát phía sau, dựa vào sau lưng, chà lau trường kiếm dính độc trên cỏ, mắng ra tiếng.

“Bước chân tới đây, những độc vật như vậy thực bình thường.” Mộ Dung Vô Địch đứng cạnh đại thụ lau đi nọc độc trên thân kiếm, tiếp lời.

Ở nơi nóng bức ẩm ướt, nhiều độc vật như vậy, thực bình thường.

“Vào sâu trong nữa cũng vậy à, chúng không hại được người nhưng số lượng nhiều thật.” Thu Ngân nhíu nhíu mày.

“Yên tâm, hại người còn ở phía trước.” Lưu Nguyệt kiểm tra trên người Hiên Viên Triệt không có tơ nhện, lập tức quay đầu, lạnh lùng nói một câu.

Hiên Viên Triệt cũng quay đầu lại : “Phía sau… À, tại sao có hoa lớn như vậy?”

Lời nói còn chưa nói xong, Hiên Viên Triệt đột nhiên nhìn thấy đóa hoa to lớn mà Ngạn Hổ đang dựa vào, trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc, hắn chưa từng thấy hoa lớn như vậy.

Nghe thấy giọng nói kinh ngạc của Hiên Viên Triệt, Mộ Dung Vô Địch nhìn theo ánh mắt của Hiên Viên Triệt.

Chỉ thấy phía sau Ngạn Hổ là một đóa hoa cực kì kiêu diễm, giống như lụa trời. Có mùi thơm mê người của hoa lan, cơ hồ phải to đến hai trượng (khoảng 6m rưỡi), nở rực rỡ.

Nhìn qua đóa hoa như những ngón tay, tổng cộng có năm đóa, phiến lá dài như cánh tay.

Lúc này, Ngạn Hổ dựa vào chính là một trong những bông hoa đó.

Mộ Dung Vô Địch, Thu Ngân thấy vậy đều hơi kinh ngạc. Đời này tung hoành qua nhiều nơi như vậy, có thể thấy hoa lớn như vậy có mấy người.

Ngạn Hổ thấy tất cả mọi người nhìn về phía mình, không khỏi quay đầu nhìn về phía sau, một bên nhướng mày nói : “Ta xem xem lớn bao nhiêu…”

Lúc này, Lưu Nguyệt nhìn theo ánh mắt của Hiên Viên Triệt, vừa thấy mặt cắt không còn giọt máu (Su : e không chắc lắm), lạnh như băng quát to : “Cút ngay.”
Ngạn Hổ còn chưa nói xong, nghe thấy Lưu Nguyệt rống lớn như vậy, nhất thời phản xạ có điều kiện, không chút nghĩ ngợi nhảy ngược về phía sau.
Ngay khi Ngạn Hổ nhảy đi trong nháy mắt, đóa hoa khổng lồ kia run nhè nhẹ, rất nhanh khép lại.
“Tại sao?” Hiên Viên Triệt quay đầu nhìn Lưu Nguyệt một cái. Cút ngay. Lưu Nguyệt không nên nói như vậy.
Hai từ vừa mới thoát ra, cổ tay Lưu Nguyệt run lên, thiên tàm ti đột nhiên bắn ra, từ trong bụi cỏ xa xa bắt lấy một con rắn, ném vào bông hoa đang khép lại kia.
Bông hoa lớn hơn cả người nhanh chóng khép lại, còn chưa kịp để Mộ Dung Vô Địch nhìn ra cái gì, lại nhanh chóng nở rộ, hết thảy chỉ trong nháy mắt.
Trong bông hoa đã không còn bóng dáng của con rắn độc đâu, chỉ còn một đoạn xương cốt từ trong đóa hoa trượt xuống mặt đất, vỡ vụn.
Chợt trợn tròn hai mắt, cho dù bình tĩnh như Hiên Viên Triệt, cũng kinh ngạc nhìn bông hoa tiên diễm kia, khóe miệng co quắp.
Mà ở một bên, Mộ Dung Vô Địch, Ngạn Hổ, Thu Ngân hoàn toàn ngây người.
Lưu Nguyệt nhìn lướt qua đóa hoa thật lớn kia, lạnh lùng hừ một cái.
Thực nhân hoa, không ngờ ở nơi này có thể gặp thứ cao cấp như vậy, năm đó nàng ở Amazon, cũng chưa gặp qua cực phẩm.
“Đừng có dựa lung tung, nếu còn lần nữa, người trực tiếp đi Diêm vương điện báo danh.” Ném lại một câu lạnh như băng, trên mặt Lưu Nguyệt chỉ có sự sắc lạnh.
Từ trong kinh ngạc phục hồi lại, Hiên Viên Triệt quay đầu nhìn Lưu Nguyệt. Từ khi tiến vào nơi này, sắc mặt nàng vẫn cứng ngắc, hơi thở cũng lạnh lẽo.
Thực vô tình, thực tàn khốc.
Toàn thân đều tản ra hơi thở nguy hiểm, cái loại hơi thở cô độc trong máu huyết, cái loại khí tức hắc ám nặng nề, làm cho hắn cảm thấy không thoải mái.
Đó là sự quyết tuyệt khi phải một mình đối mặt với mọi chuyện, đó là hơi thở từ sâu trong nội tâm Lưu Nguyệt phát ra. Sự cô độc

Theo không kịp cước bộ của nàng, như vậy nàng sẽ không chút lưu tình mà bỏ lại họ, không phải bắt tay hợp tác, mà là một mình đối mặt.
Nàng sẽ không để bất kì ai làm liên lụy đến bước đi của nàng.
Hơi hơi nhíu mày, Hiên Viên Triệt vươn tay nắm lấy tay Lưu Nguyệt.
Hắn không thích cảm giác này, rất cô độc, rất nặng nề.
Mới vừa cực dịch chiết (?), bình thường Lưu Nguyệt đều khéo đưa đẩy, nhưng mỗi khi sâu thẳm nội tâm nàng lóe lên, hắn thấy rõ, là cô độc, còn hơn cả hắn.
Sự cô độc ấy, từ sau khi có hắn, đã trở nên nhạt hơn rất nhiều, nhưng vừa tiến vào nơi này, hơi thở Lưu Nguyệt lại thay đổi.
Cái loại thị huyết nặng nề như vậy bao phủ hết thảy, làm cho Lưu Nguyệt ngày càng lãnh huyết.
Khẽ cau mày, đột nhiên đi lên, nhìn vào ánh mắt Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt cười rạng rỡ, nhéo nhéo chóp mũi Lưu Nguyệt, cười nói : “Khẩu cứng tâm mềm, cảnh cáo bọn họ là được rồi, đối đãi với người nhà và huynh đệ, không cần giả bộ thanh sắc câu lệ (?), bọn họ tự hiểu được.”
Ôm đạm trong lời nói như gió xuân bay tới, thực nhẹ, nhưng lại mang theo tình cảm mà người ngoài khó có thể hiểu.
Lưu Nguyệt nghe vậy hơi sửng sốt, nhìn chăm chú Hiên Viên Triệt.
Hiên Viên Triệt hiểu được nàng, ánh mắt hắn lộ ra sự hiểu rõ, đôi tay ấm áp lại truyền đến sự quan tâm sâu sắc.
Sự lo lắng trong mắt lộ hết ra ngoài, hắn lo lắng cho nàng.
Nàng biết, vừa bước vào đây, bao quanh nàng là khí tức hắc ám, mà hơi thở này, Hiên Viên Triệt đã nhận ra.
Nàng đã khống chế, nhưng hiển nhiên vẫn có dao động.
Cây cối nhiệt đới, làm cho nàng có cảm giác không tốt, vừa đi vào nơi tương tự rừng Amazon này, tâm tình của nàng không thể nào tốt được.
Hoàn cảnh tương tự, làm cho nàng nhớ rõ năm đó, nàng thoát ra như thế nào, là sát phạt, sát khí tuyệt đối, là hủy diệt hết thảy mọi sinh mệnh rồi mới đi ra.
Sâu trong đáy lòng là một mảnh đen tối, ở hoàn cảnh tương tự này không ngừng gợi lại, nàng hiện tại có thể khống chế không bị cảm xúc lấn áp, nhưng vẫn bị ảnh hưởng.