Bàn tay chống đỡ trên lưng con cá sấu cuồng lọan, Lưu Nguyệt xoay người một cái liền rời khỏi mặt nước.
Ánh mắt đảo qua, sóng nước chuyển động dữ dội, vô số cá sấu hướng tới bên này, cơ hồ che kín toàn bộ con sông.
Khôi giáp màu đen, giữa ánh sáng nhàn nhạt, vô cùng âm trầm.
“Chết tiệt, đây là cái thứ gì?” Phía sau vang lên một tiếng đập nước, cả người Hiên Viên Triệt đầy bọt nước xông ra.
“Mẹ nó.” Cùng khắc, Mộ Dung Vô Địch, Thu Ngân, Ngạn Hổ nhất tề nhô đầu ra khỏi mặt nước, kiếm trong tay bay loạn, trên người có vô số dấu vết cắn xé.
Vẻ mặt của mọi người đều là sợ hãi. Hung mãnh như vậy, rốt cuộc là cái gì? Tại sao đến giờ còn chưa có thấy qua?
Mồm to đầy máu, cắn loạn trong không trung.
Cá sấu từ bốn phương tám hướng đi tới, ánh mắt đỏ rực nhìn thẳng vào con mồi.
Chủy thủ vung lên, Lưu Nguyệt đâm vào bộ da của cá sấu, giống như chém vào đậu hũ, chỉ thấy chủy thủ khẽ động, máu đỏ nhanh chóng từ bên người Lưu Nguyệt chảy ào ạt.
Hai tay nắm lại, Hiên Viên Triệt chế trụ một cái miệng rộng ngoác đầy máu đang cắn tới, hai bàn tay để trên để dưới, kéo mạnh hết sức.
Chỉ trong nháy mắt, bọt nước bắn tung tóe, con cá sấu kia bị Hiên Viên Triệt xé đôi thành hai nửa.
Không đợi hắn ném thi thể trong tay đi, hai bên trái phải lại có hai con đi đến, hàm răng trắng nhởn dày đặc cắn về phía Hiên Viên Triệt.
Hiên Viên Triệt nhướng mày, tay sờ sờ bên hông, nhuyễn kiếm bay lên không, một kiếm đánh vào con đang đánh úp lại bên phải, đồng thời tay trái phóng ra một chưởng mang theo bảy phần công lực bay thẳng về con bên trái.
Chỉ nghe phịch một tiếng, cả hai con cá sấu đều bị dội mạnh về phía sau, nện mạnh trên mặt nước.
Mà ngay khi hắn vừa đánh xong hai con đó, một con ẩn mình trong mặt nước xông đến bên chân Hiên Viên Triệt, nhanh như chớp há mồm cắn một cái.
Hiên Viên Triệt cảm nhận được di chuyển trong nước, nhất thời thầm kêu một tiếng không ổn.
Còn chưa kịp phản ứng, con cá sấu ẩn núp kia đột nhiên bị co rút, chìm vào trong nước.

Mà ngay tại nơi cá sấu chìm xuống, Lưu Nguyệt từ đáy nước hiện lên.

“Cẩn thận một chút.” Đưa lưng về phía Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt trầm giọng quát.

Vừa nói xong, không đợi Hiên Viên Triệt kịp phản ứng, chủy thủ trong tay Lưu Nguyệt vung lên, bay về phía Thu Ngân đang chiến đấu kịch liệt ở phía sau nàng.

Cùng lúc, bên trái Thu Ngân có một con cá sấu cơ hồ lớn đến ba trượng, từ trong nước chui ra, đang định cắn vào ngực Thu Ngân.

Chủy thủ nhảy lên không, một cái đâm vào thật mạnh, cá sấu mới ngẩng đầu, chủy thủ Lưu Nguyệt đã nhằm ngay vào nó.

“Phu nhân.” Một kiếm chém vào con cá sấu đang cắn vào tay mình, Thu Ngân cực kì vội vã quay đầu kêu lên với Lưu Nguyệt.

Trong mắt một mảnh cảm kích.

Lưu Nguyệt thấy cánh tay Thu Ngân bị thương, máu tuôn ra, không khỏi chau mày, nói nhanh : “Nhảy lên bờ, nhanh lên.”

Không được để cá sấu ngửi thấy mùi máu, nếu ngửi thấy, muốn thoát khỏi bọn nó càng khó khăn hơn.

Con sông này không lớn, dựa vào khinh công của bọn họ để phóng qua, hẳn là không có vấn đề, nếu không, đợi đến lúc cá sấu đến nhiều, muốn thoát thân không hề đơn giản.

Vừa nói xong, Lưu Nguyệt xoay người một cái chìm vào trong nước, nhanh chóng đến bên Hiên Viên Triệt, hai chân ôm lấy thắt lưng của hắn, Lưu Nguyệt cúi đầu xuống, lạnh lùng nói : “Nhảy.”

Một bên chủy thủ bay loạn, liên tục đánh về phía mấy con cá sấu đang đi tới.

Hiên Viên Triệt nghe vậy, tay trái níu lấy kiếm đang cắm vào con cá sấu bên cạnh, mượn lực nhảy ra khỏi mặt nước, chân nhún nhẹ trên người mấy con cá sấu, thả người nhảy lên bờ.

Lưu Nguyệt cúi đầu, hai chân ôm chặt lấy thắt lưng của Hiên Viên Triệt, chủy thủ trong tay chớp lên, bay thẳng đến mấy con ở dưới chân Hiên Viên Triệt.

Hiên Viên Triệt thấy vậy, một tia buồn phiền cũng không có, khinh công bay đi.

Vài cú khinh công, Hiên Viên Triệt đã từ giữa sông trống vắng nhảy vào bờ.

Thời gian ngắn ngủi như vậy, bọn họ cư nhiên trả lại dòng sông chảy xiết như ban đầu, đi về phía trung tâm hạ nguồn.

Phi thân một cái rơi xuống đất, Lưu Nguyệt lộn ngược ra sau liền nhảy xuống.

Mà Hiên Viên Triệt lại căn bản không dừng lại, lợi kiếm trong tay hung hăng xẹt qua đại thụ trước mắt, chỉ thấy kiếm quang chớp động, cây đã bị chém thành nhiều mảnh.

Một chiêu chém tới, Hiên Viên Triệt cũng không thèm nhìn, tay kia bắt lấy khối gỗ bay trong không trung ném vào bờ sông phía sau.

“Bám lấy.” Lãnh khốc hét lớn, tuyệt đối là mệnh lệnh.

Khối gỗ bay trong không trung, khó khăn lắm mới dừng ngay dưới chân ba người Thu Ngân, Ngạn Hổ, Mộ Dung Vô Địch. Không hề sai lệch.

Ngay khi Hiên Viên Triệt ném mạnh khối gỗ tới, ba người nhanh chóng nhún chân, khinh công lên bờ.

Lúc mỗi người thả người xuống, Hiên Viên Triệt lại ném một khốc gỗ đến, ngay dưới chân ba người, nổi lềnh bềnh trên mặt sông.

Cá sấu phía dưới chỉ có thể lực bất tòng tâm, căn bản không thể đụng chạm đến.

Nhóm Thu Ngân võ công cao bao nhiêu, có thể thoát ra khỏi sự công kích hung mãnh của cá sấu hay không, không ai hiểu rõ hơn Hiên Viên Triệt.

Hắn vẫn là cùng Lưu Nguyệt vừa lên bờ giúp đỡ một chút, ba người bọn họ căn bản không cần giúp đỡ.

Khinh công, một lát sau ba người Mộ Dung Vô Địch lên đến bờ.

“Ông trời của ta.” Từng bước lên bờ, không kịp nghỉ một chút, Ngạn Hổ quay đầu nhìn thoáng qua con sông phía sau, nhất thời kinh hãi mở miệng lớn thật lớn.

Nhóm cá sấu xa xa lúc nhúc đang cuồng tiến tới đây, toàn bộ mặt sông lúc này, đông nghìn nghịt màu gỉ sét gớm ghiếc.

Nếu bọn họ chậm thêm chút nữa, chỉ sợ bây giờ không chỉ đối mặt với mấy con cá sấu như vậy.

Mà chỗ bọn họ vừa đứng, nước sông lúc này quay cuồng, vô số cá sấu đang truy đuổi đồng bạn bị thương.

Răng nanh sắc nhọn kia, trắng nhởn dày đặc, hung mãnh tranh giành thân thể của đồng bạn bị thương, chiến đấu kịch liệt.

Huyết sắc vẩy ra khắp nơi, hỗn hợp máu trong nước rất nhanh tràn lan khắp nơi.

Mùi máu tươi nồng đậm, tràn ngập không gian.

Xa xa, ngày càng nhiều cá sấu đi tới, chiến đoàn không ngừng mở rộng, không ngừng tăng lên.

Khóe mắt rút rút gân, Mộ Dung Vô Địch sờ soạng mặt. Lớn tuổi như vậy, tới bây giờ còn chưa gặp qua quái thú như vậy, thiết huyết vô tình như thế.

“Đi, chúng nó sắp lên bờ.” Lưu Nguyệt đứng trên bãi cỏ, nhìn lướt qua mặt nước quay cuồng, nâng bước chạy tới sườn núi cao cao phía sau.

Cá sấu chính là động vật lưỡng cư, tuy rằng cá sấu lên bờ, tính công kích không bằng, vẫn có thể ứng phó, nhưng giữa rừng núi nguy hiểm như thế này, có thể giữ được bao nhiêu sức lực thì giữ.
Không cần Lưu Nguyệt nhiều lời, Hiên Viên Triệt đã thấy cá sấu đang bò lên bờ, nhất thời không nói hai lời, chạy tới sườn núi phía sau theo Lưu Nguyệt.
Sườn núi cao cao, cũng chỉ là một sườn núi nhỏ, nhưng tầm nhìn rộng, có thể bao quát mọi cảnh vật chung quanh.
Đứng trên sườn núi, Lưu Nguyệt đón gió, quét mắt nhìn bốn phía, không có nguy hiểm, chỗ này không tồi.
Lập tức quay đầu lại lôi kéo Hiên Viên Triệt, tỉ mỉ xem xét, hiện tại mới có chút thời gian, không biết đám ong vàng vừa rồi có làm hắn bị thương hay không?
“Không có việc gì.” Hiên Viên Triệt thấy vậy, vừa vuốt tóc Lưu Nguyệt, vừa cười nói.
Ong vàng nhanh, hắn cũng không chậm, tuy rằng rơi trúng vào một sông cá sấu, nhưng không có bị ong vàng làm hại.
Lưu Nguyệt nhìn nhìn Hiên Viên Triệt, quả thật không có bị thương, lập tức gật đầu nói : “Chàng nghỉ ngơi một chút đi.” Vừa nói vừa xoay người, đứng thẳng.
Quan sát hết chung quanh, nguy cơ phía trước phải phản ứng mau lệ chính xác, đây mới là chân lí của cuộc sống sinh tồn trong rừng cây.
Hiên Viên Triệt ôm lấy Lưu Nguyệt, đột nhiên cười nói : “Cùng ngồi đi.”
Lưu Nguyệt nhận thấy ý cười trong lời nói của Hiên Viên Triệt, không khỏi hơi quay đầu. Có cái gì buồn cười?
Ánh mắt đảo qua, phía sau Hiên Viên Triệt đã có ba người đang đứng đó.
Chỉ thấy Mộ Dung Vô Địch cùng Thu Ngân mặt coi như không chút thay đổi, nhưng Ngạn Hổ vẻ mặt tội nghiệp nhìn nàng, mệt đến thở hổn hển, lại không dám ngồi xuống.
Trên mặt ba người đều bị ong vàng đốt đến sưng vù, không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mà rất khó coi, đôi mắt trông mong nhìn nàng, nhìn như thế nào cũng có cảm giác đáng thương.
Lưu Nguyệt thấy thì hiểu rõ, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu (cười mà như không), kéo Hiên Viên Triệt nói : “Hảo.” Xong liền ngồi xuống.

Đối diện, Ngạn Hổ, Thu Ngân, Mộ Dung Vô Địch thấy vậy, lập tức cùng nhau ngồi xuống.

Lưu Nguyệt đều đã ngồi rồi, xem ra nơi này không có nguy hiểm.
Lưu Nguyệt thấy ba người động tác nhất trí, hơi nhếch khóe miệng.
Hiên Viên Triệt thấy vậy, vừa cười vừa nâng tóc Lưu Nguyệt lên, nói : “Thuộc hạ của ta đều chỉ biết nghe lời nàng hết rồi.”
Tiếng giả bộ tức giận, nhưng ý cười tràn đầy trong mắt lại cho thấy rõ hắn tuyệt đối không để ý.
Lưu Nguyệt thoải mái tựa vào người Hiên Viên Triệt, nghe vậy liền quay lại cho Hiên Viên Triệt một khuôn mặt tươi cười.
“Ta thật sự rất vui.” Lưu Nguyệt ngồi trong lòng hắn, Hiên Viên Triệt đè thấp âm thanh nói bên tai nàng.
Lưu Nguyệt của hắn cứu Thu Ngân, một màn này, hắn thấy rõ.
Lưu Nguyệt đã thay đổi, bắt đầu coi trọng người bên cạnh hắn. Điểm này, hắn thật vui vẻ.
Cọ cọ vào cổ Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt hơi nheo nheo mắt, nhìn giống hệt một con mèo.
Mộ Dung Vô Địch bên cạnh nhìn Lưu Nguyệt ngồi trong lòng Hiên Viên Triệt, thở dài một tiếng. Hắn cư nhiên còn không bằng cả cháu gái mình, thật bi thảm.
Nhưng mà, cháu gái hắn tại sao lại lợi hại vô hạn như vậy? Chẳng lẽ là kế thừa huyết thống tốt đẹp kia?
Càng nghĩ càng rối, quên đi, dù sao cũng là người của Mộ Dung gia, lợi hại như thế nào cũng là Mộ Dung gia của hắn, không quan hệ, càng lợi hại càng tốt.
“Lương thực không thể ăn được nữa.” Ngay lúc Mộ Dung Vô Địch đang đắc ý, Ngạn Hổ nhanh chóng kiểm tra hành lí của bọn họ, trầm giọng nói.
Toàn bộ rơi vào nước, còn mất hơn phân nửa, không thể ăn.
“Vô phương, trong rừng núi cũng không đói chết người.” Mộ Dung Vô Địch tiếp một câu.
Thu Ngân bên cạnh băng bó vết thương không hề nói câu nào, chỉ ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt đang tựa vào bên cạnh Hiên Viên Triệt.
Hiên Viên Triệt thấy vậy vừa muốn cười vừa muốn sầu, đi theo hắn nhiều năm như vậy, lên núi đao, xuống biển lửa, thuộc hạ vô cùng tự tin như vậy, tại sao ở trong này lại sợ đến mức lông tơ dựng đứng, thật sự rất giận.
Đang định nói ra lời trách móc nặng nề, Lưu Nguyệt trong lòng đột nhiên cầm lấy chủy thủ đào ra một củ nhỏ, ném cho Mộ Dung Vô Địch.