Người có bản lĩnh như Độc Cô Dạ, cư nhiên bị đuổi theo 10 ngày cũng không thoát khỏi thứ ở phía sau. Đó rốt cuộc là cái gì?

“Không biết, nơi nó đi qua tất cả sinh mệnh hoàn toàn bị tiêu diệt.” Lúc này, Độc Cô Dạ tuyệt không kiêng kị nói chuyện hắn bị đuổi theo 10 ngày, vất vả chật vật không kể xiết.
“Sư tử, mãng xà, ếch, độc trùng, chỉ cần còn sống, một cái cũng không buông tha, chỉ trong khoảng khắc chỉ còn lại một đống bạch cốt.” Đứng đầu tứ đại thủ lĩnh đi theo sau – Khinh Thủy vừa kịch liệt thở dốc, vừa cắn răng nói.
Vừa nói xong, Mộ Dung Vô Địch, Thu Ngân, Ngạn Hổ nhất tề biến sắc.
Hiên Viên Triệt nghe vậy lại quay đầu thoáng nhìn xa xa.
Lúc này bọn họ đã lên càng cao, cúi đầu nhìn lại, phương xa toàn bộ đông nghìn nghịt môt mảnh, che phủ trời đất, giống như trong trời đất này chỉ còn lại một màu đen.
Hiên Viên Triệt nheo nheo mắt, thấy rõ ràng phía trước màu đen ấy, vô số mãnh thú chạy trối chết, nhưng màu đen kia rất nhanh bao trùm lấy chúng nó, ngay tức khắc, cũng chỉ còn lại một đống xương trắng.
Chính xác là ngay lập tức, chỉ trong nháy mắt.
Hiên Viên Triệt hoảng sợ, không còn nghe được câu nói gì, tận mắt nhìn thấy, quả thực làm cho người ta mao cốt tủng nhiên (sởn gai ốc).
“Con mẹ nó, rốt cuộc là cái gì?” Ngạn Hổ cũng nhìn thấy, toàn bộ sắc mặt đều đổi màu.
Lắc đầu, Độc Cô Dạ không trả lời. Bọn họ đều mệt mỏi rã rời, làm sao nhìn thấy rõ đó là cái gì nữa.
“Con kiến, thực nhân nghĩ (nghĩ : chắc là kiến), những nơi đi qua, diệt sạch mọi sinh mệnh.” Lưu Nguyệt đi vọi vàng ở phía trước, từ trong kẽ răng nghiến ra mấy chữ.
“Con kiến?” Hiên Viên Triệt cất cao thanh âm, tất cả mọi người đều hiện lên vẻ kinh sợ, nhưng Độc Cô Dạ vẫn lạnh nhạt như thường.
“Truy tìm mùi, không chết không ngừng, chỉ cần gặp phải chúng nó, đuổi theo người vài tháng không là vấn đề, ai có thể không ngừng nghỉ chịu sức ép mấy tháng. Ngươi chết tiệt, trêu chọc ai, lại đi trêu chọc vào tổ tông này.” Nói xong, Lưu Nguyệt bạo phát, quay đầu hung hăng trừng Độc Cô Dạ.
Đuổi theo mấy tháng? Không chết không ngừng? Một hàng hơn 10 người nhất tề quay đầu nhìn đám Thực nhân nghĩ che kín trời đất đang đi tới, sắc mặt vặn vẹo.

Mặc thanh quay đầu lại, không nói hai lời, đẩy nhanh tốc độ, nhanh như chớp đi về phía trước.

Tất cả đều kinh hãi.
Lướt qua như gió, phi túng mà qua.
Có núi qua núi, có sông qua sông.
Đoàn người chạy vào chỗ sâu nhất trong rừng.
Tinh thần căng thẳng, giống như ánh nắng nóng bức ban ngày.
Đảo mắt một cái, mặt trăng đã lặn về tây, mặt trời lại lần nữa mọc lên ở phương đông.
“Không được, không được, nghỉ ngơi một chút.” Nhảy qua sông nhỏ, thủ hạ của Độc Cô Dạ chính là Lí Mộ cùng Lưu Trình, đồng loạt bổ nhào trên mặt đất, không đứng dậy nổi.
Một ngày một đêm chạy trốn, thật sự là mệt muốn chết.
Vẫn đi trước dẫn đường, Lưu Nguyệt thấy vậy, hơi hơi quay đầu lại nhìn thoáng qua đám người Thu Ngân đang theo sát phía sau, sắc mặt cũng không tốt, nhíu mày, từng bước dừng lại.
“Nghỉ ngơi một nén hương.” Lạnh lùng ném một câu, Lưu Nguyệt ngay tại chỗ khoanh chân ngồi xuống.
Theo sát ở phía sau, Độc Cô Dạ nghe lời nói, không nói hai lời, trong tay dẫn theo nữ tử an vị ngồi xuống dưới, cư nhiên nghe theo Lưu Nguyệt.
Dọc theo đường đi, những người khác đều là một người chạy trốn, nhưng trong tay hắn còn đem theo một người, lại từng bước cũng không bị chậm lại, có thể thấy được thực lực rất thâm hậu.
Hiên Viên Triệt không có biểu tình gì, nhìn lướt qua Độc Cô Dạ, thấy hắn chính là đầu đổ đầy mồ hôi, sắc mặt hơi hơi tái nhợt, không khỏi thầm khen một tiếng lợi hại, trực tiếp ngồi xuống bên người Lưu Nguyệt.
Đám người Mộ Dung Vô Địch thấy vậy lập tức theo sát bên người Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt ngồi xuống, rất nhanh điều chỉnh nội tức.
Sắc mặt đều có chút trắng bệch, một ngày một đêm chạy trốn không ngừng nghỉ, đã không còn chút sức lực nào, Độc Cô Dạ bị đuổi theo mười ngày, vậy mà sắc mặt chỉ có điểm tiều tụy mà thôi.
“Ông trời của ta, chúng sẽ không đuổi theo được, đều đã đi qua ba con sông rồi.” Ngồi vào trên mặt đất, thủ hạ Độc Cô Dạ chính là Vô Nhai, một bên kịch liệt thở, một bên thật sâu nhìn thoáng qua sắc mặt không có chút gợn sóng củ#a Lưu Nguyệt.
Một ngày một đêm, chạy trón mà không có phương hướng.
Nhưng là, đi thêm không bao lâu sẽ có con sông chắn, cái này cũng chỉ là trùng hợp ngoài ý muốn mà thôi, nhìn lại phía sau thấy cảnh Thực nhân nghĩ điên cuồng đuổi theo, ở dưới thác nước thì chạy hơi chậm lại một chút, bọn họ chỉ có thể đứng đực tại đây.

Con kiến không qua sông, đây đúng là khắc tinh của bọn nó.

Mộ Dung Lưu Nguyệt là chuyên chọn nhược điểm địa lý của chúng nó để chạy.
Một đường chạy gấp, bọn họ mải chạy trốn không rảnh phản ứng, lúc này ngừng lại nhìn xuống dưới, đầu óc thoáng chốc còn có điểm chuyển qua.
Khinh Thủy cùng Vô Nhai nhìn nhau liếc mắt một cái, trong mắt đồng loạt có điểm thâm trầm.
Mộ Dung Lưu Nguyệt là như thế nào biết phương hướng này có con sông? Như thế nào quen thuộc như thế?
Xem ra thái tử bọn họ sớm đã đã nhận ra điểm ấy, cho nên không nói một tiếng mà chạy theo, tuyệt không nghi ngờ.
“Con sông quá nhỏ, ngăn cản không được chúng nó.” Lưu Nguyệt lạnh lùng ném một câu, đột nhiên đứng dậy tới bên cạnh đám cây cối, chủy thủ vung lên, chặt mấy cây thực vật màu xanh giống như cây gậy trúc (mía), xoay người bước trở về ném cho đám người Hiên Viên Triệt.
Chạy trốn một ngày một đêm, không có ăn, đang đi còn bị Thực Nhân Nghĩ đuổi theo, trước tiên sẽ mệt chết.
Hiên Viên Triệt, Thu Ngân, Ngạn Hổ, Mộ Dung Vô Địch, nghe vậy nhất thời đồng loạt kêu lên một tiếng, thân thủ tiếp nhận, kiểm tra cũng không kiểm tra, trực tiếp ăn luôn, đói luống cuống.
Nghe thấy đám người Ngạn Hổ tru lên, tứ đại thống lĩnh Ngạo Vân, nín thở, đứng đực trên mặt đất, không nói gì hỏi mà chỉ hỏi trời xanh.
Bọn họ tại sao lại đem người đó làm thủ lĩnh?
“Răng rắc, răng rắc.” Vội vàng tước vỏ để ăn, đem thực vật màu xanh trở thành Thực Nhân Nghĩ, cuồng tước cho hả giận, Thu Ngân ăn phát ra âm thanh răng rắc.
Đứng trên mặt đất, đám người Lưu Trình thấy vậy, nhất tề nuốt một ngụm nước miếng, bọn họ đã đi rất nhiều ngày nhưng không dám ăn những thứ kia.
Chờ đợi nửa ngày, thấy Hiên Viên Triệt ném cho cái nhìn khinh bỉ, những người này ngay cả một chút biểu tình trúng độc đều không có.
Thủ hạ Độc Cô Dạ chính là tứ đại thống lĩnh đồng thời phản ứng, hướng tới thực vật mầu xanh liền đánh tiếp.
Phất tay cuồng khảm, mấy người nháy mắt kéo một đống lớn thực vật màu xanh đi tới.
“Thái tử.” Cúi người đưa cho Độc Cô Dạ mấy cái, đám người Khinh Thủy hướng trên mặt đất ngồi xuống, bắt đầu ăn.
“Hảo ngọt.”
“Không tồi, không tồi.”

Khoảnh khắc, chỉ nghe một mảnh âm thanh nhai nuốt, điên cuồng, bây giờ còn xem bọn họ là thiên hạ tứ đại thống lĩnh lớn nhất Ngạo Vân quốc, dưới một người trên vạn người, cao cao tại thượng, quả thực so với những tên ăn mày đầu đường xó chợ còn không bằng.

Khinh bỉ, đám người Thu Ngân nhất tề ném lại một ánh mắt.
Đem đàn đói lang so sánh với bọn họ quả thực đã là rất văn nhã rồi.
Khinh Thủy, Thiên Nhai, tứ đại thống lĩnh thấy vậy, mặc kệ không lên tiếng, bị khinh bỉ liền khinh bỉ lại, có cơ hội còn trở về, lúc này ăn đầy bụng quan trọng hơn.
Nơi này, bọn họ chính là ăn ít đi nhiều, đi theo bọn họ tới mấy trăm thân binh, toàn bộ chết ở nơi này, chết vì động vật độc chỉ là một phần, đại bộ phận chính là ăn phải thực vật nhìn như không độc mà chết, làm hại bọn họ đến bây giờ, không dám ăn bậy đồ vật này nọ, đói chính là động lực phía sau lưng.
Một mảnh lang thôn hổ yết, giống hệt một đám sói đói.
Độc Cô Dạ vẫn như trước chậm rãi, không nhanh cũng không chậm, hơi thở nhẹ nhàng, giống như hoàn cảnh gì đều không làm hỏng được.
Lưu Nguyệt nhìn lướt qua mấy người, nhưng lại như không nhìn, chậm rãi ăn thực vật trong tay, mắt cũng không ngừng đánh giá bốn phía.
“Ba năm không thấy, thái tử phong thái càng hơn năm đó.” Hiên Viên Triệt bắt tay vào lột vỏ thực vật, nhìn Độc Cô Dạ đột nhiên cất tiếng nói.
Ngạn Hổ vừa nghe lúc này một tiếng buồn cười. Phong thái? Lúc này Độc Cô Dạ một thân áo bào trắng sớm thành hắc bào, sắc mặt tiều tụy, một thân chật vật, phong thái, không nên phong thái, Vương gia nhà bọn họ ý định làm cho đối phương tức giận.
“Dực Vương cũng là giống nhau. Phong thái càng hơn năm đó.” Độc Cô Dạ miệng tước thực vật, âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng trả lời một câu.
Theo trong nước bùn lao tới, vật vã lăn lộn, Hiên Viên Triệt lúc này cũng phong thái không biết cũng đến nơi nào đây.
Hai người, tám lạng nửa cân.
Hai phương người ngựa, lúc này ai cũng không thể so ai đẹp.
Hiên Viên Triệt nghe lời nói cũng không tức giận, thản nhiên nói tiếp: “Ngàn dặm xa xôi chạy đến nơi hoang dã này, thái tử tìm kiếm vật gì?”
Lời này hỏi trực tiếp.
Độc Cô Dạ : “Thứ ngươi muốn tìm chính là thứ ta muốn lấy”.

Rừng rậm này vật quái dị này nọ không ít, nhưng có thể khiến hai người tự thân xuất mã, trừ bỏ hai cái kia, không có khả năng có bảo bối nào khác.

Hiên Viên Triệt vừa nghe biết chính mình đoán đúng rồi, lập tức vung y bào đứng lên, sắc mặt lạnh lùng nói: “Một khi đã như vậy, chúng ta không cần đi chung, ngươi đi con đường của ngươi, ta bước con đường của ta.”
Hắn không cần biết Độc Cô Dạ nói câu kia là thật, hay nói giỡn, ai cho đi chung một đường với mình, hắn không rảnh tự nhiên cho Độc Cô Dạ chiếm tiện nghi, hắn còn không có ngốc đến mức độ này.
Không cần, Độc Cô Dạ, bằng vào Lưu Nguyệt đi cùng, đánh đuổi đám thực nhân kia không hẳn là quá khó, hắn tin tưởng hắn và Lưu Nguyệt có đủ thực lực.
Đang nói, Mộ Dung Vô Địch đột nhiên đứng dậy, đã sớm chờ những lời này, bị Độc Cô Dạ dẫn một đám ăn thịt người không nháy mắt gì đó đuổi theo ở phía sau, mấy người sớm đã là đầy một bụng tức giận, lúc này trước mặt Độc Cô Dạ phân biệt rõ ràng như thế, nhìn Độc Cô Dạ hoàn hảo ý tứ theo chân bọn họ đi.
Người này tuy rằng lạnh lùng, nhưng lại cực ngạo nghễ .
Bốn người bọn Khinh Thủy vừa nghe, nhất thời nhất tề dừng lại, đồng thời nhíu nhíu mày.
“Đường lớn hướng lên trời, ta. . . . . .”
“Ân.” Độc Cô Dạ lạnh lùng thản nhiên trong lời nói mới mở miệng, một tiếng rên rỉ rất nhỏ rên rỉ đột nhiên cắt ngang lời nói Độc Cô Dạ, người bên Độc Cô Dạ kia nhìn vẫn như ngủ say, kì thực là nữ tử hôn mê đang tỉnh lại.
Ngẩng đầu, mặt mày như tranh, thanh u thanh nhã, phảng phất như đóa hoa thược dược, ngay cả một thân chật vật, cũng không che dấu nổi quốc sắc thiên hương.
“Thanh Liên công chúa.” Mộ Dung Vô Địch hơi hơi kinh ngạc ra tiếng.
Thanh Liên công chúa, ngũ công chúa của Ngạo Vân quốc, nghe đồn trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, là kì nữ (nữ tử tài năng) nổi tiếng, hôm nay như thế nào cùng Độc Cô Dạ chạy đến nơi này?
Bắt đầu mọi người vẫn không chú ý đến nữ nhân bị Độc Cô Dạ đề ở trong tay này, không nghĩ cư nhiên là nàng.
“Tỉnh.” Độc Cô Dạ quay đầu nhìn thoáng qua Thanh Liên, thản nhiên nói.
Xoa mày ngồi xuống, công chúa Thanh Liên vẻ mặt trắng bệch, gật gật đầu nói: “Ân, này quái thú rất. . . . . . Di, Thiên Thần quốc, Dực Vương.”
Ánh mắt kinh ngạc dừng trên người Hiên Viên Triệt, Thanh Liên công chúa trên mặt chợt lóe lên tia kinh ngạc, rất nhanh liền bình tĩnh trở lại, nhẹ nhàng đứng lên hướng Hiên Viên Triệt gật gật đầu, hơi hơi thi lễ nói: “Thanh Liên có lễ.”