Chỉ thấy ở dưới chân núi là một hồ nước sâu thẳm màu xanh bích bồng bềnh, uốn lượn, ánh mặt trời hoa mĩ chiếu xuống, tỏa ra ánh sáng ngọc.
Ánh sáng lấp lánh, xa hoa.

Mà trong màu xanh ấy, một thân hình màu trắng uốn lượn, tung hoành xinh đẹp, tùy ý đùa nghịch trong làn nước.

Ngạo thị quần hùng, duy ngã độc tôn (mạnh hơn tất thảy, quân vương duy nhất).

“Li long.” Thanh Liên công chúa không biết tỉnh lại từ khi nào, không kịp nhớ lại chuyện trước khi hôn mê, đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi đến há hốc.

“Hô mưa gọi gió, lấy nước làm nhà, chiều cao trăm trượng, vảy sáng như bạch kim.” Hiên Viên Triệt chậm trãi nói, hơi hơi nắm chặt tay Lưu Nguyệt.

“Long xà ngàn năm.” Độc Cô Dạ buông Thanh Liên công chúa, ánh mắt khóa chặt vào sinh vật màu trắng lam bên dưới.

Mấy lời đó rơi vào tai, Lưu Nguyệt từ chối cho ý kiến, ngàn năm long xà cái gì, li long, hô mưa gọi gió? Nó chính là bá chủ rừng mưa, hay nói cách khác, nó chính là đại mãng xà.

Trong nước có cá mập làm bá chủ, mà trên mặt đất, không có gì có thể uy hiếp địa vị bá chủ của mãng xà, cho nên, vừa nghe thấy bọn họ muốn đến Ngàn Năng Sơn tìm long xà gì đó, nàng đã biết nó chính là đại mãng xà, ngoại trừ nó ra, còn có cái gì có thể gọi là long xà?

“Đi.” Độc Cô Dạ nhìn thoáng qua Lưu Nguyệt, đột nhiên lạnh lùng ném một chữ, phi xuống dưới.

Phía sau, Thanh Liên, đám người Khinh Thủy lập tức đuổi theo.

Từ phía sau nhìn lại, Thanh Liên không ngừng nói gì đó cùng Độc Cô Dạ, tiếng nói rất nhỏ, bọn họ hoàn toàn không nghe thấy, có lẽ là cách bắt mãng xà này.

“Đi mau, nếu không bọn họ sẽ đoạt trước.” Ngạn Hổ thấy vậy lập tức phóng xuống dưới.

Đường này là do Vương phi của bọn họ dẫn tới, Độc Cô Dạ hắn muốn đến đây, chỉ sợ không dễ dàng như vậy, hiện tại long xà ngàn năm tìm được rồi, Độc Cô Dạ muôn xuống tay trước, làm gì có chuyện tiện nghi như vậy.

“Hoảng cái gì.” Ngạn Hổ chưa nói xong, Lưu Nguyệt đột nhiên nói tiếp, nhìn thân ảnh Độc Cô Dạ đi xa, lạnh lùng cười cười.

Bọn họ không biết những người kia, chả lẽ nàng lại không biết, muốn nẫng tay trên của nàng, không phải chuyện dễ dàng.

Nắm lấy tay Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt khóe miệng khẽ cong lên, nhướng mày cười nói : “Nơi này phong cảnh không tồi.” (Su : 2 anh chị rất được =)) )

“Chúng ta vừa đi vừa ngắm.” Lưu Nguyệt nghiêng đầu nhìn Hiên Viên Triệt, mắt cong cong.
“Tốt.” Hiên Viên Triệt nhất thời cười to, nắm tay Lưu Nguyệt, chậm rãi đi xuống vách núi, một chút háo sắc cũng không có. (Su : háo sắc????? Cái này rất khó tin)
Mộ Dung Vô Địch hai mắt lưu chuyển, có chút hiểu rõ, lập tức nháy mắt mấy cái với Thu Ngân, Ngạn Hổ, cũng từ từ đuổi theo.
Độc Cô Dạ không phải dễ đối phó, long xà ngàn năm cũng vậy, chờ đến lúc cả hai lưỡng bại câu thương (hai bên đều chịu tổn thất), bọn họ ra tay, vậy không phải tốt lắm sao.
Gió núi thổi qua, mùi cỏ cây thơm ngát bay vào mũi.
Hảo sơn hảo thủy nha.
Chậm rãi bước xuống núi cao, tiếng nước hỗn loạn từ xa truyền đến, rất là kịch liệt.
Lưu Nguyệt nhìn lướt qua đất dưới chân, nhìn hoàn cảnh xung quanh, mặt cỏ tươi tốt, hoa cỏ xanh mơn mởn, nhưng không hề có côn trùng, một con rắn độc, một con bò cạp, ngay cả một con bướm trong không trung cũng không có, một sự yên lặng tuyệt đối, một quy tắc của rừng mưa.
Mọi vật né tránh, không dám xâm chiến.
Một vùng lãnh thổ, chí tôn duy nhất.
Lãnh địa rộng lớn không hề có bất kì loài động vật nào khác sinh sống, nhưng mà xa như vậy cũng không có con vật nào, Bích Ba Đầm này, không thể coi thường.
Trên mặt hiện lên vẻ nghiêm túc : “Chú ý một chút, có thể nó còn lợi hại hơn so với tưởng tượng của chúng ta.”
Nàng biết mãng xà lợi hại. Năm đó nàng vào rừng mưa để chấp hành một nhiệm vụ, đụng trúng một con đại mãng xà.
Sức mạnh như vậy, so với hỏa tiễn còn lợi hại hơn, nơi đi qua, không ai có thể kháng cự, làm nàng phải nhờ vào hỏa tiễn mới có thể bắn hạ nó, thiếu chút nữa lộ tung tích.
Mà bây giờ, không có AK47, không có M16, lại càng không có pháo truy kích, hỏa tiễn, muốn giết nó lại càng khó khăn.
Lợi kiếm màu bạc đã nắm trong tay, Hiên Viên Triệt chưa từng gặp qua đại mãng xà, nhưng không có nghĩa là hắn không cảm giác được nguy hiểm.

Trường kiếm trong tay, chậm rãi tới gần, một hàng năm người thu hồi sự khinh thường, toàn bộ là tinh thần đề phòng.

Ra khỏi vách núi, Bích Ba Đầm lập tức thu vào trong mắt mọi người.
Bọt nước văng khắp nơi, màu trắng tung hoành.
Lợi kiếm nhô lên cao, sát khí bay tán loạn.
Chỉ thấy Độc Cô Dạ cùng tứ đại thống lĩnh bay nhảy khắp nơi, cực kì mạnh mẽ bao vây tấn công đại xà màu trắng.
Kiếm khí nhảy lên không, Khinh Thủy, Thiên Nhai, Lưu Trình, Lí Mộ, bốn người liên thủ, tứ kiếm giơ cao, rống to một tiếng nhảy vào không trung đánh thẳng vào sát thân con mãng xà.
Cùng khắc, Độc Cô Dạ một mình ở phía đuôi con mãng xà, lợi kiếm trong tay nhanh chóng vung lên, đánh thật nhanh vào phần đuôi của nó.
Hai kiếm cùng vung, mạnh mẽ tuyệt luân.
Đầu đại mãng xà to như đầu trâu, hơn phân nửa thân mình ngâm trong đầm nước, dựng cao đầu uốn éo, hướng thẳng đến chỗ bốn người Khinh Thủy.
Tứ kiếm vung lên, không tới.
Bọn Khinh Thủy vốn là cao thủ trong cao thủ, bốn người cùng liên thủ, cho dù xương cốt cứng như sắt thép cũng bị chém nát.
Chỉ nghe tiếng bốn thanh kiếm chém vào thân mãng xà như tiếng thiết khí (vũ khí bằng sắt) va vào nhau, vang lên sang sảng, trên lớp da màu trắng bị bốn người đâm có một vết thương.
Máu tươi lập tức chảy ra.
Bốn người nhất thì vui vẻ, kiếm trong tay còn chưa kịp đánh tiếp, đại bạch xà liền nổi giận, đầu mổ tới, lực đạo mạnh mẽ tựa ngàn cân.
Một đầu hung hăng đánh tới, đánh thẳng vào bốn người trong không trung.
“Phốc.” Một ngụm máu tươi phun ra, vẽ trong không trung một đường cong hoa lệ. Lí Mộ, Lưu Trình, Khinh Thủy, Thiên Nhai – tứ đại thống lĩnh, oanh một tiếng bị văng ra xa, té mạnh trên mặt đất, máu tươi ở khóe miệng không ngừng trào ra.
Chỉ một cái đầu, đã có sức mạnh như vậy.
Mà ngay khi đầu đại xà đánh về phía đám Khinh Thủy, Độc Cô Dạ phía sau vung lợi kiếm phá không, đâm mạnh vào đuôi con mãng xà.
Cái đuôi lớn đặt trên bãi cỏ, lập tức bị Độc Cô Dạ cắm chặt trên mặt đất.
“Ti.” Một tiếng kêu, đại bạch xà giận tím mặt, đuôi bị cắm trên mặt đất, nháy mắt giãy ra khỏi sự khống chế của Độc Cô Dạ, quét về phía hắn.

Tiếng xé gió, rất rõ ràng.

Độc Cô Dạ thấy tình thế không ổn, lợi kiếm trong tay vung lên, phi thân một cái nhảy về phía sau.
Nhưng hắn mau, đại bạch xà thân thể nhìn cục mịch kia lại tuyệt không chậm hơn hắn, đuôi đập mạnh vào người Độc Cô Dạ.
Thân hình Độc Cô Dạ lung lay, ở trong không trung trở mình hai cái liền ngã xuống mặt đất.
Thần sắc vẫn lạnh lùng như trước, khóe miệng có một tia máu tươi chậm rãi chảy ra, hiển nhiên cũng bị thương.
Nháy mắt một cái, năm người xuất sắc nhất Ngạo Vân quốc đều bị đánh đến chịu thương.
Mà Thanh Liên không có võ công bị an bài ở chỗ rất xa, sắc mặt nhanh chóng trắng bệch.
Cầm lấy chủy thủ, nhìn đám người Độc Cô Dạ bị đánh bại trong nháy mắt, mày Lưu Nguyệt gắt gao nhíu chặt.
Nhìn thân thể trước mắt cơ hồ phải đến một trượng, chiều ngang ba thước, chồng chất nhiều múi cơ thịt trắng rắn chắc, Lưu Nguyệt nhức đầu. Mãng xà này sống không ít năm, thân hình thực hùng vĩ.
Thứ này, phỏng chừng đến hỏa tiễn cũng không đánh lại nó.
Đầm nước quay cuồng, đại bạch xà bị thương hai nơi, nhất thời đỏ hai mắt, một cỗ hơi thở cực kì áp lực, từ trên người nó phát ra.
Ở trong này xưng vương xưng bá đã lâu, chưa hề có bất cứ thứ gì dám nhảy lên đầu nó, vậy mà hôm nay cư nhiên lại bị thương.
Đại bạch xà nổi giận.
Giương đầu lên, mở to cái iệng cực kì dữ tợn, ở trong Bích Ba Đầm quay cuồng một cái, bắn thẳng về phía mặt đất.
“Nhờ các ngươi dẫn đường, hươu chết vào tay ai, tùy vào bổn sự (tài năng) mỗi người.” Thanh âm lạnh như băng truyền đến, Độc Cô Dạ giương lợi kiếm trong tay lên, mũi chân điểm trên mặt đất, nhảy vào không trung đánh về phía đại bạch xà đang bò lên bờ.
Cùng khắc, bốn người Khinh Thủy bị đánh đến hộc máu cũng nhảy lên.
Không phải là không biết người đánh trước sẽ chịu thiệt, nhưng mà hắn đã tò tò đi theo bọn Lưu Nguyệt, xung phong đi làm đại bạch xà bị thương, hắn là người ân đền oán trả, cũng không muốn chiếm tiện nghi của người ta mãi.