Ngân quang xẹt qua, cực kì sắc bén.
Chỉ trong khoảnh khắc, chỉ thây ngân quang phi múa, âm hàn sát khí, bao phủ toàn bộ không gian, âm trầm, cực kì thiết huyết.

Mỗi kiếm đều chém lên người đại bạch xà, máu văng khắp nơi, sát khí phi lên không, nước Bích Ba Đầm bắn lên.

Lưu Nguyệt bị Độc Cô Dạ tiếp được, giãy dụa. Nàng không cần Độc Cô Dạ ôm.

Độc Cô Dạ ngăn cản Lưu Nguyệt giãy dụa, quay người lui ra phía sau.

“Buông ra.” Lưu Nguyệt nhất thời lạnh giọng.

“Hắn phát cuồng.” Độc Cô Dạ cũng không giải thích nhiều, chỉ lui ra phía sau tạo ra khoảng cách, nói xong, thả Lưu Nguyệt ra.

Lưu nguyệt nghe lời nói của Độc Cô Dạ, nhìn theo ánh mắt hắn, cách đó không xa là một mình Hiên Viên Triệt cùng giao phong với mãng xà, không khỏi trừng mắt.

Hiên Viên Triệt hình như chưa bao giờ để lộ thân thủ trước mắt nàng, nàng chưa bao giờ biết, hắn cư nhiên lợi hại đến mức này.

Vừa rồi, chín người đồng thời ra tay, cũng không áp chế được con mãng xà trăm năm này, lúc này Hiên Viên Triệt một mình một người chống lại, cư nhiên chiếm thế thượng phong.

Màu bạc nhảy lên không, tơ máu vẩy ra.

Mặt Hiên Viên Triệt dính đầy máu, một thân hắc hồng ở trong trời đất, giống như Tu La.

Hơi thở xơ xác, âm trầm, tiêu điều. Bốn phía tung hoành, cực kì vô tình thiết huyết.

Phi thân một cái, đi lên đỉnh đầu con mãng xà, trong mắt Hiên Viên Triệt lộ ra vẻ hung ác tuyệt đối, dưới chân dùng sức một chút, đại bạch xà kia nửa thân thể đều dựng đứng trong không trung, trên đỉnh đầu giống như bị núi đè xuống, căn bản không chống đỡ nổi, gục xuống.

Chỉ nghe Bích Ba Đầm oanh một tiếng nổ, bụi đất phi lên, bọt nước văng khắp nơi.

Mãng xà kia bị Hiên Viên Triệt đá một cước, rớt xuống hồ, bắn lên vô sô bọt nước.

“Làm tổn thương người của ta, ta muốn ngươi phải chết.” Vẻ mặt lãnh khốc như Tu La, Hiên Viên Triệt đứng trên đỉnh đầu mãng xà, toàn thân đều là sát khí.

Mà lúc này, đại bạch mãng bị ép xuống đất, bụng không ngừng tan chảy, lộ ra một lỗ hổng lớn, máu loãng nhiễm đỏ toàn bộ cỏ cây bên cạnh.

Thân thể mãng xà không ngừng vặn vẹo, làm cho Bích Ba Đầm trời long đất lở.
Nước văng khăp nơi, giống như một cơn mưa to tầm tã, bao phủ toàn bộ không gian.

Mà Hiên Viên Triệt lại như một pho tượng sát thần, đứng sừng sững trên đỉnh đầu mãng xà, không chút sứt mẻ.

Hắc y Tu La, đứng tại nơi cao nhất, nhìn xuống hết thảy.

Mọi người chung quanh đều ngừng động tác, chỉ ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Triệt, chính là Độc Cô Dạ và tứ đại thống lĩnh.

Hiên Viên Triệt hung hăng đá cho đại bạch xà một cước, không cho nó trở mình, một bên ngân kiếm trong tay vung lên, hung hăng đâm vào đầu nó, ngay trên vị trí hai mắt, đâm hai cái, một vật chui ra, phi nhanh ra ngoài.

Xa xa, Thanh Liên cong chúa sớm đã bị làm cho kinh ngạc bước nhanh tới, thấy hạt châu trắng bay về hướng nàng, không khỏi giương hai tay tiếp lấy Long vương đan.

Hươu chết vào tay ai, tùy vào bổn sự, đây là ca ca và Dực vương lấy được, Long vương đan bị ai lấy được, cũng không ai có thể cướp đi. (Pra: ý là cả hai người đều góp sức như nhau tiêu diệt mãng xà, nên bây giờ người đầu tiên cầm được long đan cũng sẽ được sở hữu nó luôn)

Trong mắt hiện lên một tia vui sướng, nàng cư nhiên có vận khí tốt như vậy.

Cách đó không xa, Lưu Nguyệt thấy vậy sắc mặt trầm xuống, cổ tay run lên, Thiên Tằm Ti chớp lên, phá không bay về phía Long vương đan.

Cho nàng ta, mơ đi.

Đó là Hiên Viên Triệt liều mạng lấy được.

Hai tay giơ lên không, mắt thấy sắp tiếp được Long Vương đan kia, đột nhiên màu bạch chợt lóe, một vật phá không mà đến, một phen túm lấy Long vương đan sắp tới tay.

Thanh Liên công chúa không khỏi sửng sốt, nhìn theo ngân quang.

Chỉ thấy Long vương đan màu trắng bị Lưu Nguyệt nắm chặt trong tay, ánh mắt lạnh như băng lại cực kì lãnh duệ quét qua nàng, lạnh đến mức có thể giết chết người.

Thanh Liên công chúa không khỏi đánh cái rùng mình.

“Thế nào?” Căn bản không để ý tới Long vương đan, Hiên Viên Triệt nhảy xuống thân thể của mãng xà vẫn không ngừng vặn vẹo, vọt về phía Lưu Nguyệt.

Thần tình lo lắng, một bên túm lấy cánh tay Lưu Nguyệt, vẻ xơ xác tiêu điều trên người vẫn bén nhọn như trước.

“Không chết được.” Lưu Nguyệt quay qua, thần tình lạnh như băng lập tức chuyển hóa thành xuân sắc, mỉm cười nhìn Hiên Viên Triệt vẻ mặt đầy máu.

Thật giỏi, Hiên Viên Triệt của nàng thật giỏi.
Va chạm kia đúng là lợi hại, nhưng lúc đánh lên người nàng, trong nháy mắt, lực đạo mạnh nhất đều tan biến, nhìn thì có vẻ lợi hại, kì thật đụng chạm vào nàng cũng chỉ có một chút lực, cũng không nghiêm trọng lắm.
Vuốt cánh tay Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt kiểm tra hết lượt, Lưu Nguyệt tuy rằng hộc máu, thương thế cũng không nặng như hắn tưởng, thở dài nhẹ nhõm một hơi, va chạm kia làm hắn sợ hãi đến mức tim đau.
Một cú đánh toàn lực của mãng xà trăm năm kia, đến cự thạch đều bị vỡ nát, Lưu Nguyệt thân thể là phàm nhân, chịu một đòn này, quả thực làm hắn sợ đến hồn phi phách tán.
Sự lo lắng trong lòng buông lỏng, Hiên Viên Triệt dang hai tay ôm lấy Lưu Nguyệt vào trong lòng, vừa rồi đã nghĩ rằng sẽ mất đi nàng.
Cảm giác được sự kích động của Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt nhẹ nhành vỗ phía sau lưng hắn : “Không có việc gì, ta tự biết bảo vệ bản thân, không lo lắng, không lo lắng.”
Vừa nói, một bên bì hấp dẫn lực chú ý của Hiên Viên Triệt, giơ Long vương đan trong tay lên, Lưu Nguyệt cười nhìn Hiên Viên Triệt nói : “Đây, của chúng ta.”
Độc Cô Dạ bên cạnh thấy vậy hai tay chắp sau lưng, cũng không tiến lên cướp đoạt, chỉ lãnh đạm nhìn.
Không thành công chính là không thành công. Hắn thua.
“Nàng cầm lấy, về sau chú ý một chút, tại sao đột nhiên chạy đến, nếu lần sau bị thương thì làm thế nào bây giờ? Về sau không được làm bậy, có nghe hay không? Còn có thêm lần nữa, ta lột da nàng.”
Cơn giận còn sót lại, Hiên Viên Triệt ngẩng đầu trừng Lưu Nguyệt, ôm chặt lấy, trong mắt là sự lo lắng. Vừa rồi hù chết hắn.
Nâng tay lên, lau đi vết máu trên mặt Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt cười ôn nhu.
Ôm lấy cổ Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt nhẹ nhàng hôn hai má Hiên Viên Triệt, khó lắm mới nhu thuận nói : “Ừ.”
“Trời ạ, mau nhìn.” Đám người Khinh Thủy Thu Ngân bên cạnh nhìn thế cục đã định, đột nhiên cả kinh rống lên, ngữ khí đều là khiếp sợ.

Đang đưa lưng về phía bọn họ, đám Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt , lập tức quay đầu lại nhìn, vẻ mặt đề phòng , chẳng lẽ long xà ngàn năm còn có con cháu thân thích?

Phía sau cũng không có cái gì, chỉ còn laị thân thể mãng xà màu trắng.

Theo ánh mắt đám người Khinh Thủy, liếc mắt một cái tới thân thể mãng xà màu trắng đang hấp hối, Hiên Viên Triệt đột nhiên cau mày.

Chỉ thấy bụng mãng xà màu trắng, lúc này toàn bộ hư thối, một vòng thân thể hoàn toàn bị tan rã đi, chỉ còn lại một mảnh huyết nhục mơ hồ.

Mà phiến huyết nhục mơ hồ còn lại tiếp tục khuếch tán, một mãng xà màu trắng lớn thần uy hiển hách , lúc này khí thế đã tiêu tan hết, chốc lát sẽ tan thành mây khói.

Hư thối? Mi tâm (chỗ giữa 2 chân mày) khẽ nhăn lại, Hiên Viên Triệt nháy mắt đã hiểu được long xà ngàn năm vừa rồi vì cái gì đột nhiên không tấn công bọn họ, lại người đầy cuồng nộ hướng Lưu Nguyệt phóng đi.

Nguyên lai (Thì ra), là do Lưu Nguyệt động thủ.

 

“Độc thật mạnh .” Thiên Nhai hai má có điểm rút gân.

Tam đại thống lĩnh còn lại cùng công chúa Thanh Liên , thấy vậy sắc mặt đều có điểm nhục nhã, độc này nếu dùng trên người bọn họ, này. . . . . .

Mà Mộ Dung Vô Địch, Thu Ngân, Ngạn Hổ ba người, biểu hiện cùng vẻ mặt là sự sùng bái, chỉ cao khí ngang.

Thân thủ ôm sát ôm lấy Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt cúi đầu đối diện với Lưu Nguyệt , tất cả là cảm khái, muôn vàn lời nói, đều không một tiếng động tất cả đều chứa đựng ở bên trong ánh mắt.

“Đi.” Lẳng lặng buông ra giữa không trung, một đạo thanh âm trầm thấp, lạnh lùng vang lên, Độc Cô Dạ vung tay áo bào, xoay người bỏ đi nhanh, không liếc mắt nhìn Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt lấy một cái.

Như vậy thật đúng là chướng mắt hắn.

Thanh Liên chỉ chờ thấy vậy lập tức đuổi theo, một đám đang đánh nhau ầm trời, giây lát trong lúc đó liền biến mất tại một phương, rõ ràng lưu loát.

 

Thật là trực tiếp.

Hiên Viên Triệt thấy vậy ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua vết thương toàn thân và đám người Mộ Dung Vô Địch, tất cả mọi người đều mệt mỏi, cần điều tức lại nội công, lập tức sửa sang lại cảm xúc, trầm giọng nói: “Chúng ta cũng. . . . . .”

Lời vừa mới mở miệng, Lưu Nguyệt nâng tay liền lắc lắc đầu, ánh mắt chợt lóe lên tia giảo hoạt, sắc mặt tươi cười, thân thể liền hướng mãng xà màu trắng đi tới, một bên cất nói: “Thứ tốt, cũng không chỉ có long vương đan.”

Thu Ngân không chờ nói hai lời, lập tức làm theo Lưu Nguyệt .
Gió mát quất vào mặt, cả vùng một mùi máu tươi, theo gió mà tán vào không khí.
Trong núi không ngày tháng, thời gian nhoáng một cái mà qua, đảo mắt đã hơn mười ngày.
Ngạn Hổ sắc mặt cứng ngắc nói, ” Lả lướt ngư ở chỗ nào?” Trôi qua hơn mười ngày, đã tìm ở năm con sông.
“Ai biết.” Thu Ngân tiếp một câu.
Bọn họ hơn mười mấy ngày gần đây, một thân thương thế đều đã dưỡng tốt, cư nhiên còn không tìm được tung tích của lả lướt ngư , quả thực so với long xà ngàn năm còn thấy khó tìm hơn.
Bất quá Độc Cô Dạ kia đến hay đi đều lưu loát, mười mấy ngày nay chưa từng gặp lại.
Trao đổi không quá một câu, nhất tề quay đầu nhìn lại hướng Lưu Nguyệt.
Lưu Nguyệt nhìn thẳng lại ánh mắt hai người, nhún vai, nàng làm sao biết được lả lướt ngư đang ở trong con sông nào, tập tính của mãng xà lớn nàng biết một chút, lả lướt ngư nàng vốn dĩ cũng chỉ biết là sống ở trong nước, nàng không phải động vật học gia.
“Nếu tìm không thấy, mấy thứ này đều sẽ phải hư thối.” Mộ Dung Vô Địch cầm theo hai túi lớn, nói ra vấn đề.
Bên cạnh Hiên Viên Triệt cùng Thu Ngân, Ngạn Hổ cũng cầm lấy hai túi, hương vị quả thật có điểm không dễ ngửi.
Hút không khí, Hiên Viên Triệt cũng không ngờ Lưu Nguyệt muốn đem con long xà ngàn năm đã chết kia lột da rút gân, đem thịt xả xuống dưới, làm cho bọn họ dẫn theo làm gì, không thể ăn, không thể dùng.
Bất quá, Lưu Nguyệt làm như vậy tất nhiên có ý của nàng, lập tức cũng không cần giải thích, trầm giọng nói: “Xem ra tốc độ phải nhanh hơn.”
Lạp hạ trên lưng túi da mãng xà lớn , Lưu Nguyệt nhấc chân liền hướng phía trước đi đến, một bên nói:” Đi tìm con sông tiếp theo. . . . . .”
Còn chưa nói xong, Lưu Nguyệt đột nhiên ngừng nói, im lặng, nghiêng đầu hướng phía trước lắng nghe.
Đám người Hiên Viên Triệt cũng cùng thời gian, lỗ tai cùng dựng lên để nghe ngóng.
Gió núi theo sông lớn phía trước thổi qua đến, nhè nhẹ tiếng người theo gió rất xa truyền tới, xâm lấn đến trong tai mấy người.
“Độc Cô Dạ.” Hiên Viên Triệt khóe mắt hơi trầm xuống.
“Mục tiêu nhất trí.” Mộ Dung Vô Địch tiếp một câu.
“Đúng, chính là như vậy, động tác phải nhanh. . . . . .”
“A, cũng không phải. . . . . .”