“Rất tuyệt.” Độc Cô Dạ vốn chưa bao giờ thừa nhận người khác, cũng hướng Lưu Nguyệt gật gật đầu, khóe miệng nhẹ nhàng cười.

Hiên Viên Triệt đứng ở bên người Lưu Nguyệt, đúng lúc ngẩng đầu lên, vừa vặn đem hình ảnh Độc Cô Dạ đang cười thu ở trong tầm mắt, tâm tình nháy mắt trầm xuống, Độc Cô Dạ cười, làm cho hắn cảm giác thật không tốt.

“Chúng ta hẹn gặp lại .” Hướng Lưu Nguyệt ném một câu, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng , thực mờ ảo, Độc Cô Dạ xoay người một chút chần chờ cũng không có, cứ thế mà đi.

Lấy được là điều rất tốt, thắng thua rõ ràng, thua chính là thua, thắng chính là thắng.

“Có thể nói cho ta biết ngươi làm như thế nào được không?” Công chúa Thanh Liên bế tắc nhìn Lưu Nguyệt, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

Lưu Nguyệt đối với Thanh liên không có thiện cảm, nghe lời nói thản nhiên liếc mắt quét Thanh Liên một cái: “Ngươi sẽ không học được.”

Bên cạnh Ngạn Hổ ngẩng đầu lên, vẻ mặt tràn đầy ngạo khí cùng sùng bái nói: “Vương phi của nhà ta vốn là người tài ba, thế gian hiếm có người như vậy, bản lĩnh như vậy, người bên ngoài làm sao có thể dễ dàng học được.” ( ta ghét TL, ta vẽ rắn thêm chân, đoạn này ta chém tơi bời, các nàng đừng oán trách ta nha :p )(Pracell: Nàng cứ thẳng tay )

Một lời buông xuống, cũng không hề có một nửa điểm khách khí.

Công chúa Thanh Liên nghe lời nói cũng không tức giận, quay đầu liếc mắt nhìn Hiên Viên Triệt một cái thật sâu, hơi hơi thi lễ, không nhiều lời xoay người liền cùng Độc Cô Dạ đi mất.

Đoàn người rất nhanh rời đi.

Lưu Nguyệt nhìn bóng dáng Thanh Liên phía xa xa, trong mắt chợt lóe qua tia âm trầm, trước khi rời đi còn dám liếc mắt nhìn Hiên Viên Triệt một cái, làm cho nàng rất không thích.

Lạnh lùng hừ một tiếng, nàng ta nghĩ nàng ta có thể học được sao, thời đại này không có thuốc tê, nàng lấy trong rừng mưa cây cỏ gây tê phối chế ra thuốc tê đơn giản, tuy rằng hiệu quả bình thường, nhưng là kết quả cũng không tồi, nghĩ là cũng sẽ có lúc cần phải sử dụng.

“Còn phải xem.” Trong lòng chính là đang nhớ lại hình ảnh lúc Độc Cô Dạ xoay người bỏ đi, Hiên Viên Triệt vẻ mặt tức giận trừng mắt nhìn nàng.

“Nữ nhân này ta không thích.” Lưu Nguyệt đồng thời trừng mi nói.

Hiên Viên Triệt vừa nghe lời kia, trong nháy mắt tức giận liền tiêu tan hết, nguyên lai Lưu Nguyệt đang nhìn Thanh Liên.

Lập tức trên mặt chợt lóe vẻ khinh thường, nắm tay Lưu Nguyệt nói: “Ta cũng không thích.”

Một lời vừa nói xong, Hiên Viên Triệt trên mặt giây lát hiện ra vẻ vui sướng, cười lớn nói: “Đi, đi, hôm nay ta cao hứng, không nên để bọn họ làm hỏng cảm xúc lúc này.”

“Đúng là.” Hai bảo vật đang nằm ở trong tay, nhân tình còn, về sau sẽ không thiếu người , điểm ấy đáng để nàng cao hứng, lập tức đem hình ảnh Thanh Liên lúc bỏ đi liếc mắt một cái, không vui hoàn toàn vứt bỏ đi, cười tủm tỉm nắm tay Hiên Viên Triệt, dắt tay nhau hướng phía trước bước đi.

Phía sau đám người Mộ Dung Vô Địch, cũng lây không khí vui vẻ, tất cả đều vui mừng, cùng nhau mà đi.
Giữa rừng mưa, cây cối nguy hiểm, vẫn không dấu được sự cao hứng phấn chấn của mọi người.
Ánh sáng xuyên thấu qua ngọn cây chiếu xuống con sông dập dờn sóng nước, thật là một ngày mùa hè đẹp trời.
Đi vào Ngàn Nãng Sơn không hề dễ dàng nhưng đi ra ngoài lại tương đối đơn giản, mấy người đã sớm chuẩn bị tâm lí từ trước, chặt thẳng một đường ra khỏi rừng mưa, hơn mười ngày liên tiếp liền thoát ra khỏi Ngàn Nãng Sơn.
Thời gian đã vào độ cuối hè, nhưng nhiệt độ thiên nhiên vẫn không hề giảm, tựa như như một cái lồng hấp.
Ở trong Ngàn Nãng sơn cây cối dày đặc không cảm thấy được, lúc này vừa ra khỏi Ngàn Nãng Sơn, đại lục ở cực nam – Nam Tống quốc, quả thật làm cho người ta nóng đến mức không thể chịu đựng được.
Mộ Dung Vô Địch thay thế Hiên Viên Triệt đưa Long Vương Đan cùng Ẩn Thối Đảm đến hải ngoại, không có việc nhỏ nhặt phiền đến bản thân, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt thanh nhàn trở về Thiên Thần Quốc, chỉ có điều là thời tiết thật sự quá nóng, lập tức trở về chậm rãi, ban ngày nghỉ ngơi đêm đến lại bắt đầu đi tiếp, vừa du sơn ngoạn thủy vừa hướng Thiên Thần quốc trở về.
Vừa đi qua tất cả núi rừng đẹp nhất, vừa xem tất cả các núi lớn nhỏ nhỏ, cứ vậy mà tiến, cứ vậy mà đi.
Trời buổi sáng sớm màu xanh đậm giống như màn đêm yên tĩnh trên biển, vô biên vô hạn, làm người ta hít thở không thông.
Mà ngay tại lúc không gian còn tăm tối, hít thở không thông, chân trời một đạo hào quang phá tan bóng đêm, nhảy ra ở đường chân trời, phá quang mà ra, màu vàng nháy mắt bao phủ toàn bộ mặt đất, một vòng lửa đỏ theo chân trời bắn ra.
Vạn núi sáng ngời, nở rộ ra ánh sáng chói lòa.
Mặt trời đỏ như lửa đội mây mà nhô lên, tỏa vô vàn ánh nắng.
Vạn trượng ánh sáng chiếu rọi không gian, cao cao trên đỉnh núi, có hai người, toàn thân toát ra một vầng ánh sáng màu vàng, lòe lòe sáng lên, chói mắt huy hoàng, phiêu dật như thiên tiên.
“Rất đẹp.” Lưu Nguyệt hít thật sâu một ngụm không khí thanh lành của buổi sáng, ngẩng đầu nhìn mặt trời mới màu đỏ chậm rãi mọc lên ở phương đông.
Nàng chưa từng xem qua mặt trời mọc, không có tâm trạng, cũng không có người có thể làm bạn.
Cũng không biết đứng gần mặt trời mọc, có thể xao động đến như vậy, ấm áp đến mức lòng say say lâng lâng.
“Ngàn dặm giang sơn, tất cả đều đẹp như một bức tranh.” Nhìn xuống dãy núi rộng lớn mạnh mẽ trước mắt, xanh miết xanh biếc, kéo dài không dứt, ở trên cao này, trong khoảnh khắc, đều nắm giữ chí khí hào hùng của núi sông.
Hiên Viên Triệt mở rộng năm ngón tay, nhìn ánh sáng mặt trời xuyên qua đầu ngón tay, rơi xuống ngàn dặm non sông, vẻ đẹp tồn tại xuyên không gian thời gian, trên đời không có từ gì diễn tả được.

Lưu Nguyệt quay đầu nhìn tay Hiên Viên Triệt, khí chất hào hùng kia, đầy cao ngạo, đầy tính ngạo thị thiên hạ (đứng trên cao nhìn xuống đất nước, mọi người), người nam nhân đang đứng bên cạnh mình muốn xưng hùng thiên hạ .

Bàn tay chậm rãi đưa lên ,năm ngón mảnh khảnh chậm rãi đan vào bàn tay to lớn, mạnh mẽ kia, khẽ nắm chặt lại.

Mặc kệ hắn muốn thế nào, nàng đều sẽ giúp hắn.

Mười ngón nắm chặt, mặt trời mọc lên ở phương đông, ánh dương so với ngạo khí kia còn kém cỏi nửa phần.

“Vương gia, Vương phi, Long Kỵ vệ truyền tin tức đến.” Thu Ngân đưa ra bồ câu đưa tin đang nắm trên tay, rất nhanh tiêu sái tiến về phía Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt.

Thời điểm bọn họ ở Ngàn Nãng Sơn, không có địa điểm cụ thể, không thể thu được tin tức từ phía bên ngoài, lúc này đã ra khỏi Ngàn Nãng Sơn mới bắt đầu có tin tức truyền tới.

Hiên Viên Triệt nghe lời nói, cánh tay vươn lên nhận lấy, liền mở ra cùng xem với Lưu Nguyệt.

“Tuyết Thánh quốc, Hậu Kim quốc, thế như nước với lửa, ba mươi vạn quân Hậu Kim quốc cùng thừa tướng của Hậu Kim quốc đang tiến đến biên giới Trần quốc.” Tin tức thật ngắn, liếc mắt một cái đã đọc xong, Hiên Viên Triệt nhất thời cười lớn.

“Hậu Kim quốc, muốn xuất binh tấn công Tuyết Thánh quốc phải mượn đường của Trần quốc, Hậu Kim Thừa tướng đi chuyến này chắc gì chỉ đơn giản là mượn đường, ha ha, thái tử Thần Phi xem ra cũng không phải quá tệ.” Năm ngón tay buông lỏng, bồ câu đưa tin lập tức như hóa thành bướm, đập đập cánh bay múa mà đi.

“Nếu thật sự xuất binh, ngày Hậu Kim quốc bị diệt vong sắp tới gần.” Trên mặt Thu Ngân cũng đầy vẻ vui mừng, bắt đầu tươi cười.

Lưu Nguyệt nghe lời nói liền liếc mắt nhìn Hiên Viên Triệt một cái, hai quốc gia quả thật là do nàng khơi mào xảy ra chiến tranh, bất quá, chỉ vì chuyện này mà để mất nước, chẳng phải hơi quá lời, không phải Hậu Kim quốc cũng rất lợi hại sao.

Bất quá, không sao cả, nàng vốn là mong muốn chuyện này xảy ra.

Nhìn đã hiểu Lưu Nguyệt nghĩ gì, Hiên Viên Triệt cười quát yêu, khẽ véo mũi Lưu Nguyệt, cười nói: “Tất cả đều là Nguyệt của ta lợi hại.”

Thế cục bẫy rập, binh mã mưu lược, kế sách ứng phó, thay đổi trong nháy mắt, ai cũng không thể phân tích được, Lưu Nguyệt không hiểu bày binh bố trận binh mã, nàng có nghe cũng không hiểu.

Lưu Nguyệt nghe lời nói, ngửa đầu, cực kì ngạo khí nói: “Điều đó là lẽ đương nhiên.”

Hiên Viên Triệt vừa nghe nhất thời cười to, sơn cốc vọng lại âm thanh, tiếng cười hóa thành một hồi tiếng vang thật dài, thật lớn.

“Vương phi, có tin tức từ Huyết Ảnh vệ.” Trong tiếng cười lớn, Ngạn Hổ bước nhanh đi lên, hướng Lưu Nguyệt cao giọng nói.

“Hôm nay tại sao lại có nhiều tin tức như vậy.” Hiên Viên Triệt nghe vậy cũng không nhúc nhích, mắt nhìn Lưu Nguyệt cực kỳ cao hứng, hắn vốn dĩ là chủ nhân của Huyết Ảnh vệ nhưng cũng chỉ có thể đứng ngoài, Huyết Ảnh vệ cho Lưu Nguyệt thì chính là của Lưu Nguyệt, hắn là nguyên chủ cũng k thể can thiệp.

Lưu Nguyệt tiếp nhận bồ câu đưa tin, nhìn thấy mặt trên còn trói một cái lông gà, không khỏi nhíu mày, nghe nói là thư rất hỏa tốc qua tám trăm dặm, không nghe thấy có bảo về chiếc lông gà này, ý của Đỗ Nhất là việc này thật sự rất khẩn cấp?

Vội vàng mở thư, Lưu Nguyệt mới nhìn qua nội dung bên trong thư, vui sướng trên mặt liền trầm xuống, toàn thân trong nháy mắt sát khí bão táp, ùa đến ầm ầm.
Hiên Viên Triệt vừa thấy nhất thời thu lại ý cười trên mặt, trầm giọng nói: “Làm sao vậy?” Một bên vươn tay cầm lấy bồ câu đưa tin trong tay Lưu Nguyệt.

“Quốc vương Tuyết Thánh quốc có ý muốn kết thông gia với Vương gia, Thất công chúa cùng thái tử của Tuyết Thánh quốc một tháng trước đã khởi hành đến Thiên Thần quốc, Vương (Hiên Viên Dịch), đồng ý.”

Lời nói ngắn gọn, lập tức làm cho Hiên Viên Triệt cũng trầm mặt xuống, bóp nát bức thư trong tay.

“Đây là có chuyện gì? Tại sao lại muốn cùng Vương gia thành hôn? Vương gia đã có Vương phi a.” Ngạn Hổ dựng thẳng mày lên.

Lúc này đây Thiên Thần đang loạn, Vương gia cùng Vương phi đã chuẩn bị đại hôn, Vương gia đều đã chuẩn bị bắt đầu truyền tin tức trở về Thiên Thần quốc, bọn họ cũng âm thầm vui mừng, cao hứng, như thế nào từ Thiên Thần quốc lại đột nhiên truyền đến một chuyện như vậy, Vương gia cùng Vương phi bọn họ đã rất vất vả mới có thể ở cùng một chỗ.

Hơn nữa nghe nói Thất công chúa của Tuyết Thánh quốc chính là do vương hậu sinh ra, rất được sủng ái yêu thương, hôm nay lại cùng Vương gia kết thân, vị trí chính phi chính là. . . .

Vương phi bọn họ tuy rằng đã được hoàng mệnh ngự ban khâm thưởng, đến bây giờ còn chưa có đại hôn chính thức a.

“Được lắm Vân Triệu, ta rút da của ngươi.” Nghiến răng, năm ngón tay nháy mắt nắm chặt thành quyền, Lưu Nguyệt mình đầy sát khí.

Nếu hiện tại Vân Triệu ở trước mặt của nàng, nàng chắc chắn không bao giờ nương tay, đem hắn thiên đao vạn quả (chém nghìn vạn nhát đao, chết không toàn thây).

Bị nàng vu oan giết Hậu Kim quốc chủ, hắn trả đòn đưa đến một đám hỏi công chúa, chia rẽ nàng cùng Hiên Viên Triệt, Hách Thượng Vân Triệu, Hách Thượng Vân Triệu.

“Đừng tức giận, ta sẽ ứng phó, đừng tức giận.” Sắc mặt Hiên Viên Triệt xem ra cũng không tốt lắm, bất quá trong thiên hạ này, hắn muốn kết hôn mới có thể cưới, hắn không muốn cưới, hừ….

“Vương gia, vương thượng đã đáp ứng .” Thu Ngân gắt gao cau mày, lời này mới là mấu chốt a.

Vương thượng đã đáp ứng, đồng nghĩa với việc Vương phi của bọn họ cùng thất công chúa là giống nhau, đều thuộc loại vương lệnh khâm thưởng, Vướng gia có nguyện ý hay không là một chuyện, tứ hôn lại là một chuyện khác, huống hồ Tuyết Thánh quốc so với Thiên Thần lớn mạnh hơn rất nhiều, nếu hối hôn …

“Đi, quay về kinh.” Một phen ôm nhanh thắt lưng Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt xoay người liền bay nhanh đi, một bên quát lạnh nói: “Truyền lệnh trở về, mặc kệ bọn họ dùng thủ đoạn gì, phải ngăn cản Hách Thượng Vân Triệu vào kinh, hết thảy công việc, chờ ta trở về mới định đoạt một loạt, nếu một chút sai lệnh, gọi bọn hắn mang đầu tới gặp.”

Thanh âm xa xa phiêu tán ở không trung, lạnh như băng tuyết ngàn năm.

Thu Ngân, Ngạn Hổ, thấy vậy liếc nhau, không nói hai lời đuổi theo, nhất định đến kinh thành Thiên Thần quốc trước Thái tử của Tuyết Thánh quốc để giải quyết bọn họ, nếu không một khi tiến vào hoàng đô, cái này tuyệt đối sẽ không còn là chuyện có cưới hay không, chuyện không tốt chính là quan hệ ngoại giao giữa hai quốc gia.

Ngày mùa hè khô nóng, chuyện này tựa hồ như ánh nắng mùa hè không có một trật tự nào cả, tứ phương mà đến.

Vốn định du sơn ngọa thủy nhưng giờ đây, một hàng bốn người ngày đêm kiên trì, phi như bay về Thiên Thần.

Mà lúc này, Thái tử Tuyết Thánh quốc Hách Thượng Vân Triệu đem của hồi môn cùng thất muội hắn, đã gần tiếp cận kinh thành Thiên Thần quốc, của hồi môn, đồ cưới cơ hồ uốn lượn vài dặm đường.

Trên dưới Thiên Thần quốc một mảnh cao hứng, bắt đầu chuẩn bị công việc.

Tuyết Thánh quốc hiện tại đang là quốc gia hùng mạnh nhất, kết thân với vương của bọn họ, chỉ có lợii chứ không có hại, mà đối phương tới là thất công chúa cực kì được sủng ái, Thái tử Tuyết Thánh quốc cũng tự mình tặng của hồi môn, hiển nhiên khá coi trọng, về sau Thiên Thần quốc và Tuyết Thánh quốc cùng chung một nhà, trợ lực này chính là thật lớn, thật tốt.

Tất cả mọi người đều thật sự vui sướng, chỉ duy nhất Long Kỵ vệ cùng Huyết Ảnh vệ một mảnh nghiêm túc, tính tính của Vương phi bọn họ, bọn họ đã hiểu biết rõ ràng, có lẽ, chuyện cũng không phải tốt như vậy.

Hoàng cung Thiên Thần quốc một mảnh vui sướng, một lần nữa sửa sang lại Lưu Ly Cung của Hiên Viên Triệt, một mảnh âm khí dày đặc.

Cuối mùa hạ đầu mùa thu, thời tiết xảy ra rất nhiều dông tố.

Không biết, có thể coi mùa này tốt hay không.