Kinh thành Thiên Thần quốc, từ trên xuống dưới một mảnh cao hứng.
Chính điện hoàng cung Thiên Thần quốc, văn võ bá quan đang lâm triều.
“Bẩm Vương Thượng, đường núi phía đông còn không sửa chữa xong, Thái tử Tuyết Thánh quốc một hàng còn ở ngoài thành cách ba mươi lý, phỏng chừng sẽ không thể tới trong thời gian ngắn được.” Hữu tướng nhíu nhíu mày cao giọng nói.
Hiên Viên Dịch nghe lời nói trầm giọng nói: “Như thế nào mà vẫn chưa sửa chữa xong?”
Một tháng trước, không thể giải thích được vì sao một đoạn đường núi bị sạt lở, khiến Hách Thượng Vân Triệu trên đường đi không thể vào kinh được, Công bộ đã tăng số nhân công rất nhanh chóng sửa chữa và hồi phục, như thế nào một tháng còn không sửa chữa xong?
“Cứ sửa chữa xong lại bị tổn hại, cứ vừa hoàn thành con đường lại bị phá hoại tiếp, vi thần hoài nghi có người ở trong đó tác quái.” Công bộ thượng thư gắt gao nhăn mày, từng bước tiến lên nói.
Hiên Viên Dịch không phải kẻ ngốc, một đoạn đường sửa một tháng còn không có được, nhất định là có người cố ý quấy rối ở bên trong, bất quá dám ở trên đầu người của thái tuế động thủ…
Cúi đầu nhìn Hữu tướng vẻ mặt nghiêm túc, người có thể có bản lĩnh động thủ dưới mắt bọn họ, phỏng chừng trừ bỏ hắn cũng sẽ không người khác.
Lập tức, Hiên Viên Dịch trầm ngâm một chút, phất nhẹ tay nói: “Tiếp tục sửa.”
“Phải” Công bộ thượng thư thấy Hiên Viên Dịch lo lắng nửa ngày liền ném này ba chữ, cũng không dám hé răng nhiều, lập tức lãnh chỉ đi xuống.
“Vương thượng, vi thần đã xem xét ngày tốt gần nhất, đến đầu tháng tám, là ngày đẹp, ngày tốt, rất thích hợp cho đại hôn…”
“Ai nói với ngươi bổn vương sẽ đại hôn.” Lễ bộ Thượng thư còn chưa kịp nói xong,tiếng nói còn chưa dứt, một âm thanh từ xa truyền đến, mọi người run lên.
Đồng thời, xa xa liên tiếp tiếng vang phụ xướng truyền lại.
“Dực Vương đến.”
Ngồi ở trên Long Ỷ, Hiên Viên Dịch thân thể khẽ nhảy dựng lên, đứng lên, tất cả vẻ mặt đều là kích động, con hắn đã trở lại, Hiên Viên Triệt ba năm sống chết không biết đã trở lại.
Cùng với âm thanh tuyên danh vang lên liên tiếp, Hiên Viên Triệt như một trận gió tiến vào, thần tình lãnh khốc.
“Hoàng nhi, ngươi rốt cục đã trở lại.” Hiên Viên Dịch mừng rỡ, bước nhanh đi xuống đài cao, cũng không ngại văn võ bá quan ở đây, vươn cánh tay gắt gao ôm lấy người Hiên Viên Triệt, thần tình đều là kích động cùng vui sướng.

“Phụ vương.” Hiên Viên Triệt cảm nhận được sự kích động của Hiên Viên Dịch, lãnh khốc trên mặt tan rã một chút, cũng quay người ôm lấyHiên Viên Dịch, bao hàm thân tình kêu lên một tiếng.

“Đã trở lại, trở về là tốt rồi, là tốt rồi.” Hữu tướng đứng ở một bên, kích động đến mức toàn bộ mặt đều đỏ, thì thào nắm chặt kẽ tay, bình tĩnh nhìn Hiên Viên Triệt đã ba năm không thấy.

Càng tuấn mỹ, càng sắc bén.

Tất cả văn võ bá quan trong triều đình thấy vậy, tất cả cũng đều là bộ dáng vui sướng, nhất tề đi lên vây quanh, Dực Vương của bọn họ đã trở lại.

Toàn bộ đại điện kích động vui sướng.

Lưu Nguyệt đứng ở cửa đại điện, hai tay ôm ngực nhìn một màn này, ánh mắt thực bình tĩnh, lãnh đạm, nhưng trong ánh mắt kia ở chỗ sâu lại cất dấu một tia ôn nhuận, một tia hứng khởi tột cùng, hoàn toàn không thể hiện ra ngoài.

Đúng vậy, nàng thật cao hứng, nhìn Hiên Viên Triệt có thể cùng người nhà đoàn tụ, nàng thật cao hứng, nàng vì Hiên Viên Triệt mà cao hứng.

“Vương phi.” Không gian một mảnh vui mừng, Ngạn Hổ theo sát ở phía sau, nhìn Lưu Nguyệt đứng ở cửa không nhúc nhích, không khỏi hô một tiếng.

Một tiếng Vương phi, lập tức bừng tỉnh tất cả những người ở đại điện đang kích động.

Trong điện, từ Thiên Thần vương Hiên Viên Dịch, cho tới văn võ bá quan, lập tức đều thu lại cuồng liệt vui sướng, thần tình mất tự nhiên hẳn.

Vương phi, Ngạn Hổ có thể gọi Vương phi, trừ bỏ Lưu Nguyệt còn ai vào đây.

Mất tự nhiên, tuyệt đối mất tự nhiên, bọn họ không ai không biết Lưu Nguyệt có bao nhiêu lợi hại, không ai muốn chọc vào đại giới của nàng, mà nay, bọn họ ở trong này thương lượng chuyện đại hôn, tuy rằng nhìn khắp đất nước đây là chuyện tốt, nhưng đối với Lưu Nguyệt không phải là chuyện tốt lắm, há có thể làm cho bọn họ tự nhiên bàn bạc.

Ho khan một tiếng, Hiên Viên Dịch khuôn mặt tươi cười hướng Lưu Nguyệt đứng ở cửa nhìn lại, một bên nói: “Nguyệt nhi cũng quay về. . . . . .” Nhất nói mới nói ra, rồi đột nhiên thấy dung mạo của Lưu Nguyệt, Hiên Viên Dịch giật mình.

Đôi mắt này, hàng mi này, cái mũi này, trời!, Ba năm trước đây cảm thấy gần giống, mà ngày nay quả thực…

Hiên Viên Dịch, nghẹn họng.

Chung quanh văn võ bá quan cũng đồng loạt nhìn thấy thiên tư quốc sắc Lưu Nguyệt, vẻ mặt không hề có một chút xấu xí, không thể có được ở Mộ Dung Lưu Nguyệt bình thường trước đây.

Trước kia có nghe nói qua tiểu vương phi đã sử dụng dịch dung để thay đổi khuôn mặt, sau đó một thời gian đã hé lộ ra khuôn mặt, vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành chân chính, dù sao cũng không nghĩ rằng có thể trông thật sự xinh đẹp, hôm nay vừa thấy, không khỏi đồng loạt ngây ngốc sửng sờ tại chỗ.
Mĩ mạo như vậy, quả thực còn vượt xa vẻ đẹp do thiên địa tạo nên.
Lưu Nguyệt đứng ở cửa nhìn thấy Hiên Viên Dịch đột nhiên thay đổi sắc mặt, không khỏi nhíu mày lại, lạnh lùng hừ một tiếng.
Trên đại điện văn võ bá quan thấy vậy, nhất thời phục hồi tinh thần lại, một đám cười ha ha, hướng Lưu Nguyệt thi lễ, không dám nhìn, rất nhanh về chỗ của mình, không dám phát ngôn bừa bãi.
“Phụ vương, ta khi nào đáp ứng đại hôn?” Quét mắt khắp đại điện nhìn mọi người đối với Lưu Nguyệt một lòng kính sợ, Hiên Viên Triệt vừa tức giận vừa buồn cười, quay đầu nhìn Hiên Viên Dịch đang sợ run trầm mắt nói.
Một câu làm Hiên Viên Dịch đang sợ run bừng tỉnh.
Hiên Viên Dịch khóe miệng hơi co rúm, mắt nhìn Lưu Nguyệt đứng sừng sững ở cửa hai tay khoanh trước ngực, không hề mở miệng nói một câu, lại có khí thế bức người, lại nhìn Hiên Viên Triệt đứng bên người vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.
Điều này sao nói a.
Hữu tướng thấy vậy lập tức cười trừ nói: “Vương thượng đang cùng chúng thần thương lượng hôn sự của Vương gia cùng Vương phi, tứ hôn đã được ba năm, Vương gia không vội, Vương thượng cùng chúng thần đều thấy nóng lòng hộ người.”
“Đúng đúng, chúng thần đang cùng vương thượng thương nghị ngày đại hôn của Dực Vương.”
“Đúng, đúng, đúng, Dực Vương cùng Dực Vương phi đại hôn, không thể qua loa.”
Phía dưới quần thần lập tức như chết đuối vớ được cọc, liền đồng loạt lên tiếng.
Nhưng nói cũng không khỏi chột dạ, Lưu Nguyệt là Dực Vương phi của bọn hắn, điểm này không chỉ nói văn võ bá quan Thiên Thần quốc bọn họ đã thừa nhận, mặt khác sáu quốc gia kia cũng đã thừa nhận, tứ hôn đã ban, chỉ còn thiếu đại hôn mà thôi, cho dù công chúa của Tuyết Thánh quốc ở đây, có muốn đưa lên vị trí cao, cũng không thể cao hơn Lưu Nguyệt.
Hiên Viên Triệt nghe vậy lạnh lùng nhìn lướt qua quần thần chung quanh, quay đầu trừng mắt nhìn Hiên Viên Dịch, nhướng mày mị mắt: “A?”
Hiên Viên Dịch thấy Hiên Viên Triệt không tin, Lưu Nguyệt lại ở một bên như hổ rình mồi, có một số việc khó mà nói, lập tức cầm tay Hiên Viên Triệt, cười nói: “Bãi triều, bãi triều, việc này ngày mai tính tiếp, hôm nay vương nhi trở về, quả nhân phải mở tiệc ăn mừng.“

Tiếng nói vừa dứt, văn võ bá quan lập tức cao giọng xác nhận, đám người vẻ mặt vui sướng, dưới chân lại nhanh chóng huy động lui xuống, tốc độ cực nhanh, mỗi người trông như đều luyện khinh công.
Toàn thân Lưu Nguyệt lạnh như băng, bọn họ cũng không phải là không trông thấy, sát thần này không thể chọc tức được.
“Đi, đi, Triệt nhi, Nguyệt nhi, đi cùng phụ vương.” Cầm tay Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Dịch kéo Lưu Nguyệt đi lên phía trước, vẻ mặt cao hứng sải bước về hướng hậu cung.
Thấy vậy, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt liếc mắt nhìn nhau một cái, hai người cũng không nói chuyện, hôm nay đoàn tụ, có chuyện gì để nói sau cũng không muộn.
Quần thần tham dự đại yến, không khí vui mừng tận trời.
Thiên Thần hoàng cung chỉ còn thiếu giăng đèn kết hoa, yến hội trải dài trước Càn Khôn điện,bao phủ toàn bộ quảng trường, các loại cao lương mĩ vị bày biện khắp nơi, thái giám cung nữ đi đi lại lại như nước chảy.
Giữa màn đêm, những cung nhân vũ nữ lả lướt múa hát cùng nghệ nhân diễn xiếc ảo thuật, chiêng trống vang trời, biểu diễn tuyệt luân, tất cả đều rất phấn khích.
Cả triều văn võ trọng thần, chén vơi lại đầy, vui vẻ ra mặt.
Người tới người đi hướng phía Hiên Viên Dịch và Hiên Viên Triệt ở trên cao cùng kính rượu, Dực Vương của bọn họ đã trở lại, Hiên Viên Triệt cũng rất cao hứng, ai đến cũng không hề cự tuyệt, toàn bộ yến hội phát ra tiếng ầm ĩ.
Lưu Nguyệt ngồi bên người Trần hoàng hậu, thấy vậy chậm rãi ăn này nọ, cũng cao hứng, nhìn Hiên Viên Triệt cao hứng, nàng không biết như thế nào, liền cảm thấy cao hứng, bên Hiên Viên Triệt luôn là nàng, nụ cười yếu ớt khó nhận ra, không hề ảnh hưởng đến quần tần đang huyên náo.
“Nguyệt nhi, con cuối cùng đã trở lại, ba năm không trở về thăm mẫu hậu, mẫu hậu cảm thấy rất ủy khuất nha.” Trần hoàng hậu vươn tay nắm lấy tay Lưu Nguyệt, vẻ mặt đều là ý cười.
Người khác sợ Lưu Nguyệt, nàng không hề sợ, ba năm không thấy nàng trở về, nay trở về một thân quốc sắc thiên hương, thật sự là càng xem càng thích.
“Vương thượng coi thường người?” Lưu Nguyệt nghe xong quay đầu nhìn Trần hoàng hậu, mi hơi trầm xuống: “Ta giúp xả giận giúp ngườ.” Nàng cũng thích mẫu thân của Hiên Viên Triệt, nếu đúng là do Hiên Viên Dịch coi thường nàng, nàng sẽ có biện pháp làm nàng hết giận.
Trần hoàng hậu nghe câu nói nhất thời cười nghiêng ngả, nắm chặt tay Lưu Nguyệt nói: “Đứa nhỏ này, vương thượng như thế nào có thể coi thường, xem nhẹ mẫu hậu, chính là không phát hiện được dung mạo chân thực cua con mà ủy khuất a.”

Lời nói làm ấm lòng Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt nhất thời tươi tỉnh mặt mày.

Trần hoàng hậu thấy vậy cười cười vỗ tay Lưu Nguyệt nói: “Lần này trở về liền đem đại hôn ban cho các ngươi, tiểu ngốc tử từ chỗ chết trở về, không quay về gặp cha mẹ trước, lại chạy đi gặp ngươi trước, nếu không sớm đại hôn, Triệt nhi khẳng định phải oán mẫu hậu là ta đến chết mất.” Dứt lời, cười nhìn Lưu Nguyệt.

“Cám ơn mẫu hậu.” Lưu Nguyệt nghe lời nói tuyệt không khách khí.

Nhóm quý phi ngồi bên cạnh cùng Trần hoàng hậu nhất thời nở nụ cười, Lưu Nguyệt thật đúng là rất thẳng thắn.

“Ngày đại lễ đã định vào cuối tháng, đến lúc đó trước tiên Dực Vương cùng Nguyệt nhi đại hôn, ta nghĩ một ngày sau đó nghênh đón Thất công chúa sắc phong thành thứ phi là tốt nhất, cho dù Tuyết Thánh quốc hùng mạnh hơn, vẫn phải phân chia địa vị rõ ràng, không thể để Nguyệt nhi của chúng ta phải chịu ủy khuất.” Tâm quý phi ngồi bên cạnh cười ngắt lời nói.

“Đúng, đúng, không thể để Nguyệt nhi của chúng ta chịu ủy khuất.” Bên cạnh mấy đại phi tần lập tức tiếp lời nói, vẻ mặt tươi cười lấy lòng.

Mà Lưu Nguyệt vừa nghe lời ấy mặt mày tối sầm lại.

Trần quý phi thấy Lưu Nguyệt trầm mặt, lập tức nhẹ nhàng vỗ tay Lưu Nguyệt, chậm rãi nói: “Nguyệt nhi, Triệt nhi sớm hay muộn cũng sẽ trở thành Thiên Thần vương của chúng ta, phi tần chốn hậu cung sẽ không phải là con số ít, nhưng là, Nguyệt nhi, con lúc đó chính là hoàng hậu, tất nhiên vị trí ấy bất kì kẻ nào cũng không thể lay chuyển.

Trước kia mẫu hậu cũng đã nói qua, quốc gia chi mẫu cần trí tuệ cùng khí độ cường đại, Nguyệt nhi của chúng ta cũng không hề thua kém các hoàng hậu trước của Thiên Thần quốc, Nguyệt nhi con nói có phải hay không?”

Trong lời nói mềm nhẹ mang theo an ủi, mang theo thở dài, cũng mang theo kiêu ngạo.

Lời vừa nói xong, ánh mắt Lưu Nguyệt sắc lạnh thêm hai phần, vẫn không mở miệng nói chuyện.

Ở một góc khác, Đề Đốc Cửu thành nâng giọng, hướng Hiên Viên Triệt cười lớn lấy lòng nói: “Vương gia thật sự là có phúc khí lớn, có Lưu Nguyệt Vương phi xuất sắc là chính phi, lại còn có Thất công chúa của Tuyết Thánh quốc là thứ phi, như vậy thật là phúc khí lớn, chỉ sợ thiên hạ cũng chỉ một mình Dực Vương của chúng ta.” Dứt lời, cảm thấy rất nhiều tiếng cười “ha ha” khen tặng nổi lên.

“Ha ha, đúng, đúng.” Xung quanh quần thần lập tức cùng hưởng ứng, toàn bộ mọi người cực kỳ cao hứng phấn chấn.

Hiên Viên Triệt sắc mặt hòa hoãn vốn đang nâng chén, vừa nghe lời ấy, sắc mặt đột nhiên lạnh lùng, lạnh lùng đảo mắt qua đám quần thần đang ngồi xung quanh, một cỗ gió lạnh nhè nhẹ thổi qua, làm cho người ta cảm thấy toàn thân phát lạnh.