Còn cương liệt như vậy, không tiếc ngọc thạch câu phần cùng nàng (nôm na là ổng muốn đánh boom liều chết á).

Thật buồn cười, thật sự rất buồn cười.

Trên mặt là sự lạnh lùng như băng, hai con mắt cũng đã nhuốm đỏ. Nàng làm sai cái gì?

“Ta cần lời giải thích của ngươi.” Thanh âm lạnh như băng, không mang theo chút khói lửa, chỉ có lạnh như băng hàn ngàn năm.

Nghe không ra cảm xúc của Lưu Nguyệt, chỉ có sự lạnh lẽo chưa từng có kia.

Hữu tướng lúc này cực kì kích động, dưới ánh sáng đèn đuốc sáng trưng bị chiếu rọi rực lên màu đỏ, thực dữ tợn, thực khủng bố, đã không còn thời điểm cười với nàng nụ cười sủng ái, không còn sự bảo vệ vô hình từ sau lưng, chỉ còn lại một mảnh chán ghét cùng thống hận.

Nhìn sắc mặt Hữu tướng, Lưu Nguyệt sáng tỏ.

Nàng có lẽ hỏi sai rồi, nàng lẽ ra không nên hỏi.

Đáp án nàng hẳn phải biết rõ. Đúng vậy, rất rõ.

Xoay ngươi, Hữu tướng uy vũ lộ ra vẻ mặt tuyệt đói chính khí và dữ tợn : “Đều là ngươi, nếu không phải vì ngươi, Thiên Thần ta có ra cái dạng này sao? Dực Vương sẽ vì ngươi mà không cần giang sơn? Ngươi đồ hồ li tinh, ngươi đáng chết, ta…..”

Lời nói cực kì phẫn nộ, bay bay trong màn trời đen tối.

Làm cho tâm Lưu Nguyệt trầm xuống.

Thành lân cận còn chưa tiến công, Thiên Thần tự rối loạn rồi sao?

“Mộ Dung Lưu Nguyệt, hôm nay bổn tướng dù có phải giao ra sinh mệnh này, cũng muốn kéo ngươi cùng nhau xuống địa ngục. Triệt Nhi không hạ thủ được, bổn tướng làm, vì Thiên Thần, bổn tướng chết cũng không từ nan.”

Lời nói mạnh mẽ kiên định, sang sảng hữu lực, làm rung động lòng người, ủng hộ lòng người, chính khí ngang nhiên.

Vẻ mặt chính trực, đúng vậy, trên mặt Hữu tướng không có hối hận, chỉ có tình yêu cuồng nhiệt với Thiên Thần, chỉ có thấy chết không sờn.

Mộ Dung Lưu Nguyệt là yêu nữ làm mất nước, hắn kéo nàng cùng chết, đây là vì Thiên Thần trừ bỏ đại hại, hắn chết quang vinh, lưu danh sử sách, hắn sẽ là công thần của Thiên Thần.

Tâm, gắt gao co rút.

Lưu Nguyệt muốn cười, nghĩ muốn trả lời lại một cách thật mỉa mai, nghĩ muốn biến người trước mắt đang tức giận này hoàn toàn tỉnh ngộ.

Nhưng, đến cuối cùng, lại không làm gì, không làm gì cả.

Là bi ai hay là thương hại, nàng đã không thể phân biệt.

“Giết nàng, bắn tên đi….” Rống to cực kì chính khí, xuyên phá bầu trời, vì quân pháp mà không niệm tình thân.
Chung quanh trầm lặng, hàng ngàn hàng vạn mũi tên nhọn bắn tới càng nhanh.
“Hữu tướng đại nhâ, lên đường thanh thản.”
Tiếng hô to chỉnh tề mà đồng đều, tôn kính như vậy, giống hy sinh vì sự tồn vong của nhân loại, võ sĩ anh dũng hy sinh chính mình, hủy diệt ma vương.
Hàn tiến, đã lên cung.
“Ha ha ha…..” Rốt cục cũng không nhịn được, Lưu Nguyệt ngay tại lúc dầu sôi lửa bỏng này, đột nhiên cười to ầm ĩ, tiếng cười thanh thúy lên như diều gặp gió, ở trong một mảnh hàn quang, cực kì đột ngột.
Sát khí lạnh như băng vừa thu lại, trên dung nhan khuynh quốc khuynh thành kia, nở rộ ra yêu mị khôn cùng, tà khí khôn cùng, khóe miệng khẽ cong cong, sóng mắt lưu chuyển, dưới ngọn đèn sáng như ban ngày, hồn xiêu phách lạc, đích thực là một yêu tinh tuyệt thế.
Khóe miệng gợi lên tà khí, Lưu Nguyệt yêu mỵ đảo mắt qua tất cả mọi người có mặt, thực hoang mang lại thực quyến rũ nói : “Muốn giết ta, được, ta chờ.
Nhưng mà, nghe nói thái tử Ngạo Vân quốc Độc Cô Dạ muốn ta thì phải, nếu ta chết trong này, hắn không lấy được người, không biết hắn có thể cuồng nộ, diệt cả Thiên Thần chăng?
Ôi, vậy thì phải thế nào mới tốt đây, Hữu tướng đại nhân, đại công thần của Thiên Thần, đã có thể biến thành người mang trọng tội, đây chính là tội nghiệp của Lưu Nguyệt.”
Dung nhan yêu mị cười cươi, sóng mắt bay lượn, cười mà như không, thần sắc vừa lo vừa không, quả thực hấp dẫn con người đến đui mù con mắt.
Nhưng mà, lời vừ nói ra, mọi người chung quang nhất tề trố mắt.
Lời này………….
Đúng vậy, thái tử Ngạo Vân quốc chính là vì cướp đoạt Lưu Nguyệt mà tới, Lưu Nguyệt nếu đã chết, vậy……..
Trong nháy mắt, mọi người đều chần chờ, ngay cả hữu tướng chính khí thấy chết không sờn cũng sửng sốt.
Thầm nghĩ trừ bỏ đại họa Lưu Nguyệt làm nhiễu loạn tâm tư Hiên Viên Triệt, ngược lại đã quên………….
Ngay khi mọi người rung động trong nháy mắt này, thần sắc yêu mị của Lưu Nguyệt thu lại, chủy thủ đặt trên cổ Hữu tướng, hung hăng nắm chặt, mặt không đổi sắc nói : “Lúc này, nể mắt Hiên Viên Triệt, ta tạm tha cho ngươi, còn có lần nữa, Dù Thiên Vương lão tử có đến đây, ta cũng không quan tâm.”

Tiếng nói vừa dứt, năm đầu ngón tay Lưu Nguyệt nắm chặt, túm lấy hữu tướng phía sau, ném về phía đám người phía trước.

Đám người nhất thời loạn lên, cuống quít đón lấy Hữu tướng.
Mà ngay trong nháy mắt, Lưu Nguyệt phi thân một cái, ngược lại không lui về phía sau, mà hướng về phía trung tâm đám đông.
Bóng người nhảy lên không, nhanh như tia chớp.
Cùng lúc đó, Đỗ Nhất xông đến nửa đường, thấy không tốt, lập tức ẩn thân, từ phía sau tiến lại đây, lén lút châm hỏa pháo trong bóng đêm.
Ánh lửa đẹp đẽ lập tức nhảy ra khỏi màn đêm đen tối, trốn trong trung tâm đám cung thủ, nhoáng lên một cái, hiện ra rõ ràng.
Mũi tên ánh trắng bạc, nhanh như chớp, chớp mắt đã như thiên la địa võng bao trùm, Lưu Nguyệt nhảy lên một cái, đã muốn nhảy vào trong thế trận của đám cung thủ.
Muốn sát thương nàng, khó như lên trời.
Chủy thủ trong tay tung hoành, vốn vẫn ẩn nhẫn lửa giận, nhất tề phát tiết mạnh mẽ lên đám hắc y nhân.
Thực tức giận, người sắp trở thành ngoại công của nàng, lại muốn giết nàng, bọn họ đem Hiên Viên Triệt đặt ở đâu? Bọn họ đem Hiên Viên Triệt đặt ở đâu?????????
Luôn mồm vì tốt cho Hiên Viên Triệt, vì tốt cho Thiên Thần.
Rốt cuộc là vì cái gì, trong lòng bọn họ đều biết.
“Không hay, yêu nữ đã đi ra khỏi chỗ xung yếu.”
“Bắn tên, bắn tên….”
“Ôi….”
Một mảnh bối rối, một mảnh thảm thiết.
Lưu Nguyệt đã vào trong đám người, còn ai có thể bắn được nàng, còn ai có thể ngăn cản nàng rời đi.
Tóc đen bay bay, một khắc trước còn là dung nhan yêu mị như yêu tinh, lúc này một mảnh thiết huyết lãnh khốc.
Lửa giận ngập trời, ở trong đám hắc y mạnh mẽ mở ra con đường máu, xông ra ngoài.
Ánh lửa màu đỏ phi vọt, đem một vùng đen tối nhuộm đẫm mười phần sức sống.
“Chủ nhân.” Đỗ Nhất khinh công từ một phương khác lại đây, dung nhan lạnh như băng ẩn chứa lo lắng.
“Đi.” Vung lên tay áo bào, Lưu Nguyệt nhìn qua ngọn lửa, cả đám hắc y nhân và thị vệ của phủ hữu tướng đang vọt về phía nàng, lạnh lùng ném một câu.
Gió thu bay lên, ngọn lửa xinh đẹp.
Nhấc lên vạt áo màu đen bao trùm tất cả, không muốn để ai biết được nhan sắc.

Khóe mắt quét ngang, Lưu Nguyệt đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên dừng cước bộ, quay đầu nhìn lại ánh lửa tươi đẹp.

Ánh lửa kia dung nhập vào ban ngày, hắc y nhân nằm dưới ngọn lửa, vạt áo bị thiêu cháy, gió thu thổi lên, lộ ra một cái lệnh bái (CV : biên sừng, ta đoán đại) dưới.

Màu đen của sắt, lại mang theo chút đỏ.

Oanh, Lưu Nguyệt liếc mắt nhìn qua nó, đầu óc bị oanh tạc.
Quân phục thiết y, đó là quân phục của Cấm vệ quân.

Nắm chặt tay, muốn giết nàng không chỉ có Hữu tướng, mà còn có….

“Chủ nhân.” Mày Đỗ Nhất nhíu lại.

Cấm quân phân hai thế lực, một do Hiên Viên Triệt chấp chưởng, chỉ có một bộ phận nhỏ là do Vương thượng Hiên Viên Dịch quản, đó là lực lượng bên người của Hiên Viên Dịch, ngay cả Hiên Viên Triệt cũng không điều lệnh được.

Mà hiện tại có lệnh bài của Cấm vệ quân, thế lực của Hiên Viên Dịch…

Khó trách huấn luyện có quy củ, khó trách một cái văn thần như Hữu tướng, lại có nhiều cao thủ như vậy, hóa ra có người chu cấp cho hắn, trợ giúp hắn.

Tay nắm chủy thủ kêu răng rắc. Hiên Viên Dịch, Hiên Viên Dịch.

Lửa bay đầy trời, không lớn lại làm cho mắt Lưu Nguyệt đỏ như máu.

Nàng không trách bọn họ, nàng không trách, con mẹ nó, nàng như thế nào có thể không trách, nàng đã làm gì có lỗi với Hiên Viên Dịch, với thiên Thần.

Nàng vẫn không lên tiếng, là sợ ảnh hưởng tới Hiên Viên Triệt, vậy mà bọn họ lại tưởng nàng là quả hồng mềm, ra sức nhéo.

Mạnh mẽ xoay người, Lưu Nguyệt cái gì cũng chưa nói, vọt về phía hoàng cung Thiên Thần, thật là không thể nhẫn nhục được nữa.

Hoàng cung thiên Thần, trong Thiên Thần cung.

“Hiên Viên Triệt, ngươi làm sao có thể nói như vậy?” Hiên Viên Dịch đứng lên, thần tình không dám tin và phẫn nộ.

Hiên viên triệt cũng đứng lên, trên mặt đều là hàn khí : “Ta nói lại một lần nữa, chuyện này ta sẽ giải quyết, Thiên thần là của ta, Lưu Nguyệt cũng là của ta, hai cái này, một cái ta cũng không bỏ, một cái cũng không buông, ta đều có tính toán của ta.”

“Phụ vương, người cứ làm tốt vị trí Vương thượng của người đi, có ta ở đây, thiên thần tuyệt đối sẽ không vong.

Người tốt nhất cũng đừng lén lút làm cái gì, ta không có động thủ, Nguyệt Nhi không hỏi đến, không có nghĩa là chúng ta không biết. Phụ vương, người đừng bức ta.”

Sự âm lãnh trong lời nói làm Hiên Viên Dịch rùng mình.

“Những lời nói từ bỏ này, nếu để ta nghe thấy một lần nữa, phụ vương…”

“Vương gia.” Lời nói quyết tuyệt của Hiên Viên Triệt còn chưa nói xong, Ngạn Hổ đột nhiên bất chấp thủ vệ của Thiên thần cung, vọt nhanh vào, nhanh chóng nói vào tai Hiên Viên Triệt vài câu.

“Phanh.” Trong khoảnh khắc, Hiên Viên Triệt cuồng nộ, tay vung lên, một chưởng đánh vào mấy cái bàn bên cạnh, bàn đàn mộc lập tức vỡ tan thành từng miếng nhỏ.

“Tốt, tốt, thật sự là phụ vương tốt, ngoại công giỏi.”

Cực kì lạnh lẽo nhìn lướt qua Hiên Viên Dịch, Hiên Viên Triệt xoay người chạy vội ra ngoài, thân ảnh hắc hông mang theo sát khí cuồng nộ.

Hiên Viên Dịch đặt mông ngồi trên long ỷ, cái liếc mắt kia, hàm chứa ít nhiều giận dữ, ít nhiều đau lòng, Vương Nhi của hắn…

“Ai, Triệt Nhi, ta là vì tốt cho con.” Day day trán, nửa ngày sau, Hiên Viên Dịch thở dài một tiếng.

“Nếu đến lúc tình cảm sâu nặng không thể dứt mà lại mất đi, thà rằng hôm nay liền buông tay, như vậy, con, chắc sẽ dễ chịu hơn.”

Nhẹ nhàng, cơ hồ như tự thì thào với chính mình, không ai có thể nghe thấy.

Thở dài nửa ngày, cổ tay Hiên Viên Dịch khẽ nhúc nhích, một kim bài lệnh tiễn từ trong ống tay áo trượt xuống dướ, dừng trên mặt đất, trong Thiên Thần cung tĩnh lặng, kêu lên một tiếng thanh thúy.

Hiên Viên Dịch rùng mình một cái, nhìn kim bài bên chân.

Tinh mĩ, cũ kĩ, mang theo sự cổ xưa, mang theo cả một lịch sử.

Chỉ là một cái lệnh bài, lại tản mác ra sự uy nghiêm không gì sánh kịp, đó không phải thứ mà Thiên Thần có thể nắm giữ, không phải thứ mà thất quốc có thể có được.

Đó là…………………………….

Cúi người nhặt lệnh bài từ mặt đất lên, Hiên Viên Dịch nắm chặt trong tay.