Cái ngày nhìn thấy dung mạo thật của Lưu Nguyệt, hắn đã biết ngày này sớm muộn gì cũng tới, chỉ là không nghĩ lại nhanh như vậy.
Nguyên bản còn muốn Lưu Nguyệt sinh con cho Hiên Viên Triệt, còn muốn hai người bọn họ ân ái vài năm.

Lại không nghĩ tới, rốt cuộc, bọn họ tới đây.

Bọn họ đến đây.

“Vương thượng. nghỉ ngơi thôi, đêm đã khuya.” Tổng quản thái giám nhẹ nhàng tiêu sái tiến vào.

Hiê Viên Dịch ngẩng cao đầu nhìn không trung bên ngoài Thiên Thần cung. Đêm, thực đen.

Hơi nước tràn lan trong không khí, tối nay có mưa.

“Ngươi lui xuống đi, quả nhân đang đợi người.” Hiên Viên Dịch quay trở lại ngồi trên long ỷ, chậm rãi nói.

Tổng quản thái giám nghe vậy, cúi đầu nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Tối nay, nhất định là dài vô tận.

Bóng đêm tràn ngập, màn trời tối đen, mây đen che phủ bầu trời, không khí của cuối thu. Sao lóe lên, bầu trời đen kịt, đen đến khó thở.

Vội vàng chạy tới, mạnh mẽ.

Hai thân ảnh trong màn trời tối đen, một trái một phải, cách một ngã tư, một người vọt tới Hoàng cung, một người đi về phía phủ Hữu tướng.

Lướt qua nhau.

Dưới màn trời đen tối, hai hướng khác nhau, càng đi càng xa.

Hơi nước, ngày càng dày đặc.

Lướt qua cung điện tinh mĩ, Lưu Nguyệt đầy người sát khí nhảy vào Thiên Thần cung huy hoàng ánh đèn.

“Phanh.” Một cước đá văng cánh cửa đang khép hờ, Lưu Nguyệt vẻ mặt giận dữ đứng trong Thiên Thần cung, Hiên Viên Dịch cao cao tại thượng ngồi trên long ỷ, giống như đang chờ nàng.

“Ngươi đã tới.” hiên Viên Dịch ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt một thân lửa giận.

Nắm chặt chủy thủ trong tay, Lưu Nguyệt mạnh mẽ bước lên, hai trong mắt lạnh lùng huyết sắc nhìn Hiên Viên Dịch bình tĩnh : “Ta làm gì có lỗi với Thiên Thần? Có lỗi với hiên Viên Dịch ngươi? Người khác còn chưa đánh tới, ngươi đã giết ta, giết ta.”

Dung nhan thiết huyết, mang theo phẫn hận tuyệt đối, sâu trong chỗ hỗn loạn lại có chút đau buồn.

“Lời đồn nhảm nhí, ta có thể mặc kệ, lén động thủ làm ầm ĩ, ta cũng không phát hiện, vì gia quốc của chính mình, phẫn nộ cùng dao động, ta cũng có thể hiểu rõ.

Ta không nháo cùng các ngươi, cũng không chống lại các ngươi, ta chờ, ta chờ Hiên Viên Triệt trấn an thiên hạ, ta chờ các ngươi giảm bớt sự sợ hãi, bình tĩnh lại.
Uất ức, mắng, ta chịu, ta tin tưởng ta và Hiên Viên Triệt nghênh đón mưa gió xong sẽ bình an.

Nhưng mà ta không nghĩ tới, nghênh đón chúng ta là mũi tên đọc của các người, ngươi là phụ vương của Hiên Viên Triệt, ngươi nói hắn làm sao mà chịu nổi, làm sao?”

Thanh âm lạnh như băng, gằn từng tiếng, lại tựa như lời nói bén nhọn, đâm đau buốt, lại càng làm mình đau hơn bất kì ai.

Đỗ Nhất theo sát phía sau Lưu Nguyệt, gắt gao đứng trước cửa Thiên Thần cung, nơi này, hôm nay, cho dù chủ nhân hắn có bị gì, hắn cũng sẽ làm theo.

“Không cần kích động…”

“không kích động, con mẹ nó, hôm nay để ta giết ngươi, ta xem ngươi có kích động không.” Lưu Nguyệt nghiến răng.

Hiên Viên Dịch thấy vậy đứng dậy, nhìn Lưu Nguyệt chậm rãi nói : “Ngươi đi cùng quả nhân, quả nhân cho ngươi xem chút đồ vật, ngươi sẽ hiểu được.”

Dứt lời, cũng không chờ Lưu Nguyệt nhiều lời, đứng dậy dùng sức xoa bóp tay vịn của long ỷ, bạch ngọc phía sau, một trận răng rắc tiếng vang, phía sau vách tường chậm rãi để lộ ra một cánh cửa.

Hiên Viên Dịch xoay người đi lên phía trước.

Lưu Nguyệt thấy vậy cũng kiềm chế lửa giận, đi theo hiên Viên Dịch vào cửa ngầm.

Hiên Viên Dịch còn không sợ, nàng sợ cái gì.

Nàng thật muốn nhìn rốt cuộc là cái gì, làm cho bọn họ phải giết nàng? Rốt cuộc nàng sẽ biết cái gì?

Một cầu thang sâu thẳm bày ra, ven đường ánh sáng dạ minh châu nhu hòa, đem mọi thứ hiện ra rõ ràng.

Một mật thất nhỏ mà tinh vi.

Không có trưng bày gì đó phiền toái, cũng không có y phục đẹp đẽ cùng bảo bối, lại càng không có linh đan diệu dược, kim sa bột bạc, rất đơn giản, thậm chí rất đơn sơ.

Tiến vào mật thất, Lưu Nguyệt cũng không chú ý tới mấy đồ vật khác, ánh mắt đã bị một bức họa trong mật thất tối đen hấp dẫn.

Đôi mắt đẹp có hồn, đầy ý cười, mĩ nhân khuynh quốc khunh thành đang nửa nằm nửa ngồi dưới gốc cây tùng, một cây cầu nhỏ nước chảy qua, non núi vây quang, tuyệt thế vô song.

Nhíu mày, không cần xem lại dung nhan của chính mình, Lưu Nguyệt có thể xác định người trong bức tranh này giống hệt nàng.

Bức tranh này…..

“Nàng là mẫu thân của ngươi.” Không đợi Lưu Nguyệt trong lòng khẳng định, Hiên Viên Dịch nhìn bức hoạ cuộn tròn chậm rãi nói.

Lưu Nguyệt mặt mày khẽ động, tướng mạo như vậy nếu nói không phải mẫu thân nàng thì ai tin, bất quá cho dù là mẫu thân của hắn, thì liên quan gì đến nàng?

Lập tức nghiêng đầu nhìn Hiên Viên Dịch trầm giọng nói: “Vậy thì sao?”

Lời vừa nói ra, Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Dịch vẻ mặt si mê nhìn bức tranh, mặt mày trầm lại, ánh mắt lộ rõ nhu tình, đột nhiên, một ý niệm cực kì hoang đường lóe ra trong óc Lưu Nguyệt.

Bí mật giấu kín như vậy, ánh mắt pha lẫn giữa sự ái mộ và phiền não….

Nhớ lại, ba năm trước trong Đông cung của Thái Tử, Hiên Viên Thừa vẻ mặt mỉm cười và lời nói trước khi chết, đột nhiên vang lên bên tai Lưu Nguyệt. Các ngươi tuyệt đối không có khả năng.

Năm ngón tay nhanh chóng nắm chặt lại, chẳng lẽ…

“Nếu ngươi dám nói ta là con gái ngươi, ta sẽ bóp chết ngươi.” Thanh âm cực kì lãnh khốc xơ xác tiêu điều, Lưu Nguyệt nháy mắt lạnh như băng.

Đế vương lăng nhăng, khó bảo toàn…

Trong tai vang lên lời nói của Lưu Nguyệt, Hiên Viên Dịch ngửa người ra sau cười lớn: “Ngươi nếu là con gái của ta, lúc trước ta sao lại có thể tứ hôn cho ngươi cùng Triệt Nhi, ta còn không có trình độ chu đáo như vậy.”

Lưu Nguyệt nghe lời nói, nét mặt lạnh như băng nháy mắt dịu lại, cũng đúng, nếu nàng là con gái Hiên Viên Dịch, người khác không biết, Hiên Viên Dịch không thể không biết, hắn sẽ không thể tứ hôn cho các con của hắn thành một đôi, nàng là hồ đồ.

Nhìn bức tranh trước mắt, Hiên Viên Dịch không chờ Lưu Nguyệt nói chuyện, tự có mục đích của bản thân nói: “Mẫu thân của ngươi đến từ một nơi rất thần bí, nếu không phải năm đó Mộ Dung Vô Địch tùy tiện đánh bừa, cứu được mạng của nàng, nàng cũng sẽ không gả cho Mộ Dung Kiên đến độ kết hôn, để trả ơn cứu mạng.

Không so đo địa vị, bất nhập tông miếu, không tiến vào từ đường của nhà Mộ Dung, chỉ làm một thị thiếp không có địa vị, làm cho người ta không thể tưởng tượng.” (Tiến trong từ tiến cử phải không nàng?) (Su : ta xin giải thích một tẹo, phần in đậm có nghĩa là ‘không so đo địa vị, khi chết không cần nhà Mộ Dung thờ cúng, không có hôn lễ cùng MDK’, tiến vào từ đướng ý chỉ kết hôn ạ)
Lưu Nguyệt nghe lời nói của Hiên Viên Dịch gần như thì thào tự nói với bản thân, hơi hơi nhíu nhíu mày. Cuối cùng thì nói với nàng mấy cái này, chẳng lẽ mọi chuyện có liên quan tới mẫu thân nàng?

Nhẹ nhàng vuốt ve hình ảnh nữ tử xinh đẹp trên mặt bức tranh, khuynh quốc khuynh thành, Hiên Viên Dịch thanh âm thật chậm: “Sau mới biết, nàng vì cái gì lại như thế, aizzz, uổng phí một mảnh tình cảm của chúng ta.”

Tầm mắt theo phía trên bức tranh di chuyển lại, Hiên Viên Dịch nhìn Lưu Nguyệt: “Đơn giản là, như vậy nàng sẽ tiện rời đi (Công cụ?) (Su : phương tiện = tiện lợi, tùy từng trường hợp), báo ân xong lặng yên không một tiếng động rời đi.

A, phủ Mộ Dung tướng quân thông báo với bên ngoài là nàng đã chết, bản thân quả nhân sao lại không biết, là rời đi, quay về nơi ở của nàng.

Lưu Nguyệt, ngươi có biết hay không, giờ ngươi hoàn toàn được Mộ Dung Kiên yêu thương , bởi vì hắn cũng cực kỳ yêu mẫu thân ngươi.

Đáng tiếc, nàng rời đi như vậy, Mộ Dung Kiên là loại người yêu quá sinh hận, mới đối với ngươi chẳng thèm quan tâm, này đó, quả nhân đều rất rõ ràng.”

Lưu Nguyệt nghe thế, ánh mắt nặng nề nói: “Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?”

Hiên Viên Dịch tự vì nàng kể chuyện xưa có phải hay không, quá khứ đã qua đi, nàng là Mộ Dung Lưu Nguyệt cũng không phải Mộ Dung Lưu Nguyệt, nàng đối với những chuyện mẫu thân đã làm năm xưa, cũng không phải quá hứng thú.

Nếu gặp gỡ, nàng tự nhiên sẽ thay bản thân Mộ Dung Lưu Nguyệt hiếu kính mẫu thân của nàng thật tốt, bởi vì nàng lấy thân phận Lưu Nguyệt mà ở lại,cũng sẽ tiếp nhận hết thảy tất cả mọi thứ của Lưu Nguyệt.

Nhưng là, hiện tại, nàng đối với chuyện của mẫu thân, tuyệt đối không có nhiều hứng thú.

Hiên Viên Dịch nghe Lưu Nguyệt nói như thế, hơi hơi lắc lắc đầu, chậm rãi nói: “Ta không nói sự tình nguyên nhân gây ra, ngươi sẽ không hiểu được ngày hôm nay ngươi cùng ta vì cái gì mà trở thành như vậy.”

Dừng một chút, không để ý tới biểu tình của Lưu Nguyệt , tiếp tục nói: “Nàng đi rồi, quả nhân cùng Mộ Dung phủ như thế nào có thể dễ dàng bỏ qua như vậy.

Bọn họ muốn tìm nàng quay về, mà quả nhân dự đoán được nàng.

Cử ra các thế lực đi tìm, cơ hồ lục tung toàn bộ thất quốc, sau cùng rốt cục ở hải ngoại cũng thu thập được một chút tin tức, lại chính là một chút tin tức này, làm cho chúng ta không dám tìm, không dám tìm.”

Nói đến đây, Hiên Viên Dịch trong mắt chợt lóe qua một tia hoảng sợ, Lưu Nguyệt mắt thấy, nhất thời ánh mắt lóe lên, xem ra đã nói đến trọng điểm .

“Nơi đó, không phải là nơi chúng ta có thể đến, thân thế của nàng cũng không phải là thứ chúng ta có thể biết.”

Thân phận mà ngay cả Vương Thiên Thần cũng không dám dính líu? Lưu Nguyệt có điểm khó tin.

Năm ngón tay ở chút bất tri bất giác nắm chặt, bên trong có hơi thở nặng nề bắt đầu lan tràn ra.

“Lưu Nguyệt.” Trong đôi mắt hoảng hốt của Hiên Viên Dịch hiện lên một tia thanh minh, bình tĩnh nhìn Lưu Nguyệt trầm giọng nói: “Năm đó ngươi gầy yếu như vậy, hẳn là kế thừa huyết thống của Mộ Dung Kiên,cho nên hẳn sẽ không sao, tứ hôn cùng ngươi, cũng không phải việc gì to tát.

Nhưng là, quả nhân thật không ngờ ngươi vẫn ẩn dấu dung mạo thật sự, dung mạo ngươi như vậy, chính là kế thừa huyết thống của mẫu thân ngươi.

Huyết thống của nơi kia tuyệt đối sẽ không ở lại thất quốc .”

Trảm đinh tiệt thiết (Su: ná ná câu ‘như đinh đóng cột”) một câu cuối cùng, làm cho mày Lưu Nguyệt gắt gao nhíu lại.

Bước mấy bước, Hiên Viên Dịch hướng phía bên cạnh bức tranh có trưng bày một quyển sách cổ đi đến, một bên nói “Quả nhân vốn định mặc kệ ngươi dung mạo như vậy, lại chưa lộ ra ngoài, có thể nơi kia cũng không hề biết về ngươi.

Ngươi cùng Triệt nhi lại có tình ý như thế, cho các ngươi đại hôn, có lẽ có thể đem ngươi ở lại bên người Triệt nhi.

Không nghĩ đến, hôm qua Độc Cô Dạ thế rào rạt, hiệp ngũ quốc mà đến, ngươi bị đưa tới nơi đầu sóng ngọn gió, lần này cho dù quả nhân cùng Mộ Dung Vô Địch muốn áp chế tiếng vang, cũng áp không được .” ( Ý là che dấu tiếng đồn về LN vang đến nơi thần bí kia cũng che dấu không nổi )

Nói đến đây, Hiên Viên Dịch lấy ra bản sách cổ, đưa cho Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt cau mày giơ tay tiếp nhận, vừa lật xem, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Hiên Viên Dịch nhìn Lưu Nguyệt sắc mặt khẽ biến, thở dài một hơi nói: “Nguyệt nhi, quả nhân biết đứa con của quả nhân có bao nhiêu thực lực.

Ngũ quốc đến đây, hắn nói có thể ứng phó thì chắc chắn là có thể ứng phó, người khác loạn, quả nhân cũng không thế.

Nhưng là, bọn họ đã biết ngươi, bọn họ đến đây, mấu chốt là nếu chống lại bọn họ, chúng ta Thiên Thần quốc chính là đại họa diệt quốc a.

Thiên Thần quốc chúng ta không chống cự được bọn họ, hoàn toàn không chống cự được.

Nguyệt nhi, không nên trách quả nhân ích kỷ, quả nhân không hy vọng Thiên Thần quốc diệt vong, càng thêm không hy vọng Triệt nhi bị tổn thương, ta cũng chỉ còn lại một đứa con xuất sắc, Thiên Thần về sau còn muốn dựa vào hắn, ta không hy vọng nhanh như vậy đã bị diệt, mấy trăm năm lịch sử Thiên Thần quốc liền như vậy mà bị hủy theo.”

Câu này, Hiên Viên Dịch cũng không tự xưng là quả nhân, lại tự xưng là ta, ẩn chứa đầy sợ hãi, chứa đầy bi phẫn.