Lưu Nguyệt tay cầm một tờ trong sách cổ lẩm nhẩm đọc, ánh mắt chậm rãi đảo qua, trên lưng lông tơ dần dần dựng đứng lên.
Từng câu từng chữ thật bình thản, nhưng lại chứa đầy những bí mật hỗn loạn kinh khiếp, nói về một thế lực có thể thay đổi mọi thứ chỉ bằng một cái phẩy tay nhẹ nhàng.
Cánh tay khẽ run, không biết là hưng phấn, kích động, hay là sợ hãi, lo sợ không yên.
Hiên Viên Dịch nhìn thần thái Lưu Nguyệt, hít một hơi thật sâu: “Nguyệt nhi, ngươi rất yêu Triệt nhi, ta biết, thương hắn, ngươi sẽ không muốn đem đến cho hắn tai họa diệt quốc, gây nguy hiểm tính mạng đến cho hắn.
Bọn họ không thể so sánh với Độc Cô Dạ, không thể so sánh với Ngạo Vân quốc, Tuyết Thánh quốc, còn có các quốc nào khác, chúng ta còn có thể đấu, còn có thể tranh, bọn họ có thể trong khoảnh khắc liền diệt Thiên Thần chúng ta, Triệt nhi của ta sẽ bị hủy.
Yêu một người, ngươi liền cam tâm hủy tất cả mọi thứ của hắn, làm cho hắn phải xuống địa ngục? Nguyệt nhi, ngươi không phải người ích kỷ như vậy phải không?
Nguyệt nhi, Thiên Thần ta có thể có một Vương phi dung mạo xấu xí, hoặc là vô số Vương phi thậm chí vương hậu vô học, nhưng tuyệt đối không thể có một Vương phi có thể mang đến cho chúng ta tai ương ngập đầu.
Nguyệt nhi, ngươi giơ cao đánh khẽ, phóng chúng ta một con ngựa, thả cho chúng ta một đường thoát, ngươi đi đi, đi thôi.”
Tự tự huyết lệ lên án, Hiên Viên Dịch toàn bộ là kích động.
Lưu Nguyệt đang cầm trong tay sách cổ, cả người có trong nháy mắt thần thái hoảng loạn.
Một sự lạnh lẽo như băng toát ra từ trong xương cốt, lạnh như vậy, hàn liệt như vậy.
Lúc này thời tiết mới vào đầu thu, như thế nào lại có thể lạnh như thế, làm cho người ta có cảm giác như đang ở trong hầm băng.
Thương hắn, sẽ không muốn dẫn cho hắn tai họa diệt quốc, gây nguy hiểm, chết chóc cho hắn.
Yêu một người, ngươi liền cam tâm hủy tất cả của hắn, làm cho hắn xuống địa ngục?
Không, không, nàng như thế nào lại như vậy, như thế nào thành ra như thế này, nàng giúp đỡ Hiên Viên Triệt nắm giữ toàn bộ thiên hạ còn không xong, như thế nào lại khiến hắn vì mình mà bị hủy.
Nhưng là, nhưng là…
Năm ngón tay gắt gao nắm chăt cuốn sách cổ mỏng manh, nhẹ như hồng mao, lúc này lại có cảm giác trở lên nặng ngàn cân.
Tâm trí hoàn toàn đảo lộn, có một cảm giác đau không rõ ràng từ tứ chi mạnh mẽ lan ra. Nàng chỉ là cầu mong được ở bên cạnh Hiên Viên Triệt, cùng hắn ngao du thiên hạ, chăm sóc giang sơn.

Nàng muốn hai người có thể hạnh phúc, cái nàng muốn chỉ đơn giản như vậy, là hai người thật hạnh phúc.
Nhưng vì sao mà quốc thù gia hận, thế lực ngập trời, dòng họ thần bí, đều thi nhau can thiệp vào cuộc sống của nàng, rốt cuộc nàng đã đắc tội ai?
Tay chậm rãi lấy ra kim bài (lệnh bài bằng vàng), nắm chặt, tại sao lại có thể như vậy? Tại sao lại có thể như vậy?
Mẫu thân của Mộ Dung Lưu Nguyệt vì sao lại có thân phận như vậy, vì sao lại trở thành cái dạng này? Chết tiệt, chết tiệt.
Ánh mắt đảo qua kim bài, nhìn xuống tấm thiếp bằng bạc, chữ ghi trên đó cùng là kiểu chữ trong cuốn sách cổ kia, ghi là : “Ngày đại hôn, Thiên Thần diệt quốc.”
Bảy chữ vô cùng đơn giản, không kiêu ngạo, không ngạo khí, nhưng lại như lời chúa tể từ trên trời vọng xuống, một mình một cõi, bừa bãi không chút câu nệ.
Ngạo Vân ngũ quốc, không bằng được một tờ thiếp bạc.
Năm ngón tay gắt gao nắm chặt, kim bài chịu áp lực dưới tay Lưu Nguyệt, trở nên vặn vẹo, làm cho hoa văn trên mặt càng thêm quỷ dị .
Dung nhan lạnh như băng, mặt không chút thay đổi, Lưu Nguyệt buông tay, đột nhiên xoay người liền hướng phía bên ngoài đi ra.
Thấy vậy Hiên Viên Dịch ở phía sau cao giọng nói: “Ngươi không phải người ích kỷ như vậy, có phải không? Ngươi nên vì Triệt…”
“Sai, ta chính là người ích kỷ như vậy, nếu phải xuống địa ngục thì hai người cùng nhau đi.” Bóng dáng biến mất ở phía trên mật đạo, lời nói cực kỳ thiết huyết, làm cho Hiên Viên Dịch nhất thời khụy xuống mặt đất, vẻ mặt tuyệt vọng.
Màn đêm càng ngày càng đen, hương vị hơi nước trong không khí cũng càng ngày càng nặng .
Gió vù vù thổi qua, mang theo hơi thở của mưa bụi đến đập vào mặt.
“Không, dù có phải diệt quốc, cũng tuyệt đối không tách ra, muốn ta rời khỏi Hiên Viên Triệt, không bao giờ, không bao giờ có thể.” Tay gắt gao nắm chặt sách cổ, nàng không cần vì một quyển sách mà phải bỏ tất cả chạy về nơi của mình, bỏ lại một mình Hiên Viên Triệt, không, nàng làm không được.
Thế lực cường đại, dòng họ thần bí, hay là thế lực có thể thay đổi mọi thứ bằng một cái phẩy tay nhẹ nhàng.
Nhưng vậy thì sao, vậy thì sao chứ, khắp thiên hạ sống chết thế nào không liên quan đến nàng, cho tới bây giờ bản thân nàng chính là ích kỷ, nàng không vĩ đại như vậy, nàng chỉ quan tâm đến chuyện sống chết của nàng và Hiên Viên Triệt, mặt khác , dù tất cả chết hết cũng không liên quan tới nàng.
Trên mặt là lạnh lùng, thiết lãnh, tâm lại thấy đau.

Tay chậm rãi sờ phía sau gáy một chút, nơi đó có một vết son màu hồng, rất nhỏ.
Nàng vẫn cứ tưởng là bớt, nhưng lại không nghĩ rằng, cái này không phải là bớt, mà là do mẫu thân nàng dùng gì đó điểm lên, xuất xứ từ nơi thần bí kia, một thứ sẽ hại người mà mình yêu, lại không hề làm tổn hao bản thân. ( Su nàng, cái này có phải là vết săm không?.)(Pracell: ta giải thích 1 tí, vết bớt này là dùng nhiều loại thảo dược và độc dược trộn lại, điểm lên những đứa trẻ mới sinh có huyết thống từ nơi thần bí kia, nếu như chưa được giải dược, mà yêu và có có ‘ấy ấy’ với người ngoài dòng tộc, thì người mình yêu sẽ bị độc chết, còn mình vẫn bình thường, còn nếu là 2 người cùng có huyết thống trong dòng tộc, thì khi ‘ấy ấy’, vết bớt tự động mất đi, mà cơ thể 2 người còn như được thêm thần dược ^^-> cách để giữ huyết thống thuần khiết của dòng tộc thần bí kia)
Là kia thủ đoạn của nơi thần bí dùng để khống chế người của bọn họ.
Trong sách ghi lại rất rõ ràng, rõ ràng đến chết tiệt.
“Chủ nhân.” Đỗ Nhất vẫn đi theo Lưu Nguyệt, thấy Lưu Nguyệt đi ra, vẻ mặt không chút thay đổi, một thân lạnh như băng cực kỳ không thích hợp, không khỏi cúi đầu hô một tiếng.
Lưu Nguyệt cư nhiên một tia phản ứng cũng không hề có, tiếp tục đi về phía trước,Đỗ Nhất … không nói một từ. Giữa ánh mắt lạnh như băng, hiện lên một tia lo lắng.
“Nguyệt nhi, Nguyệt nhi.” Đúng lúc này, phía xa xa Trần hoàng hậu vẻ mặt lo lắng hướng Lưu Nguyệt bước nhanh đến.
“Nguyệt nhi, cha ta làm chuyện đó đối với ngươi, ngươi không cần để ở trong lòng, mẫu hậu sẽ đem công đạo cho ngươi, Nguyệt nhi, không cần thương tâm, bọn họ là nhất thời hồ đồ, ngươi không cần để ở trong lòng.”
Trần hoàng hậu hoàn toàn nóng nảy, nàng vừa lấy được tin tức, cha nàng cư nhiên muốn giết Lưu Nguyệt, việc này quả thật làm cho người ta không thể tin, lão là hồ đồ có phải hay không.
Lưu Nguyệt bên tai nghe lời nói của Trần hoàng hậu, cước bộ vẫn không hề chậm lại, hữu tướng, kia cũng chỉ là việc nhỏ, việc rất nhỏ.
Trần hoàng hậu thấy Lưu Nguyệt vẻ mặt không hề thay đổi, vẻ mặt thiết huyết, nghĩ rằng căn bản là Lưu Nguyệt đang ôm hận trong lòng, không khỏi càng thêm nóng nảy.
Vội vàng liên tục nói: “Nguyệt nhi, ngươi không cần như vậy, mẫu hậu sẽ rất thương tâm , Nguyệt nhi…”
Cước bộ vẫn không hề ngừng lại, Lưu Nguyệt mắt điếc tai ngơ, tâm tư của nàng hiện tại hoàn toàn bị cuốn sách cổ đang nắm trong tay thu giữ.
Mà lúc này phía bên kia, Hiên Viên Triệt từ hữu tướng phủ gấp gáp trở về, đã vội vàng chạy nhanh lại hướng bên này, Nguyệt của hắn chắc chắn sẽ đi tìm phụ vương hắn tính sổ, hắn rất hiểu biết nàng.
Thân hình như điện, phi túng mà đến.
“Đứng lại, vô thanh vô tức, ngươi không phải là muốn mẫu hậu phải chết để tạ tội với ngươi.” Mắt thấy Lưu Nguyệt căn bản không hề để ý nàng, cứ hướng phía trước đi đến, Trần hoàng hậu nóng nảy, buông xuống một câu nói nặng, một bên bước nhanh xông lên, một tay liền hướng Lưu Nguyệt chộp tới.

Tiếng hét lớn từ rất xa bay vút đi, theo gió phiêu tán đến bên người Hiên Viên Triệt, loáng thoáng có tiếng quyết tử cùng sự tức giận, làm cho Hiên Viên Triệt vô cùng chột dạ, đây là có chuyện gì, mẫu hậu cùng Nguyệt ra sao, tâm tưởng nghĩ nhanh, tốc độ dưới chân còn nhanh hơn.
Từng bước dừng lại, Lưu Nguyệt nhíu nhíu mày, lời này là sao, vài việc nhỏ đó nàng căn bản không để ở trong lòng.
Lập tức thân mình cũng dừng, xoay người lại.
Trần hoàng hậu thấy Lưu Nguyệt dừng lại, không khỏi thở dài nhẹ nhõm, trên mặt hiện lên một chút vui mừng, một bên vọt tới bên cạnh Lưu Nguyệt nói: “Nguyệt nhi…”
Lời vừa mới nói ra, sau lưng đột nhiên một đạo kình lực vô thanh vô tức phá không mà đến, đập lên lưng của nàng, Trần hoàng hậu vốn đang hướng phía trước, nhất thời thân hình không dừng lại được, ngã nhào về hướng Lưu Nguyệt đang đứng.
Lưu Nguyệt tuy rằng đã dừng cước bộ, nhưng toàn bộ tâm tư vẫn nằm trong cuốn sách cổ trên tay, lúc này thấy Trần hoàng hậu ngã về phía mình, theo bản năng nâng tay lên, hướng Trần hoàng hậu tiến lên phía trước từng bước. (T.T : Nàng ấy là đang định đỡ a)
Cánh tay vươn lên, một tay cầm sách cổ mỏng manh, nhưng một tay vẫn đang cầm chủy thủ dính đầy máu, hướng tới người ở phía trước, chủy thủ đầy máu nhất thời chĩa vào Trần hoàng hậu đang ngã đến.
Hai người cách một đoạn rất gần, khoảng cách trong lúc đó chủy thủy trong tay Lưu Nguyệt cơ hồ đã xuyên qua quần áo của Trần hoàng hậu.
Giữa điện quang thạch hỏa, sắc mặt hai người nhất tề biến đổi.
Mà lúc này, từ xa nhìn lại, tựa như chính Lưu Nguyệt lấy dao đâm vào người Trần hoàng hậu .
Trong lòng chợt hoảng hốt, Lưu Nguyệt giật mình phục hồi lại tinh thần, cổ tay rất nhanh vừa động, tay hướng phía sau thu lại.
Đột nhiên, ngay lúc đó, Hiên Viên Triệt từ xa phi túng đến, một bước phóng vọt lại đây, toàn bộ cảnh tượng phía trước bị Hiên Viên Triệt thu lại trong tầm mắt.
“Mẫu hậu.” sắc mặt Hiên Viên Triệt đại biến, không dám tin tất cả mọi việc diễn ra trước mắt.
Nguyệt của Hắn muốn giết mẫu hậu của hắn?
Dưới bóng đêm, chủy thủ đầy máu cắm trên ngực Trần hoàng hậu, mẫu hậu hắn vẻ mặt không thể tin xen lẫn khiếp sợ.
Mà Lưu Nguyệt đưa lưng về phía hắn, hắn lại không thể nhìn thấy bất kì thần sắc nào của nàng, chỉ có thể nhìn thấy đầy người lạnh như băng, áp lực lửa giận tận trời.

“Mẫu hậu.” Tiếng gào thét điên cuồng kịch liệt cắt qua màn đêm tối đen, Hiên Viên Triệt cơ hồ không thể kiểm soát bản thân mình.

Xông mạnh lên,vội vàng bám lấy bả vai Lưu Nguyệt, sau đó đẩy Lưu Nguyệt ra, Hiên Viên Triệt ôm gọnTrần hoàng hậu bị sẩy chân, đứng không vững.

“Mẫu hậu, Người có sao không? Người thấy thế nào?” Nhìn vạt áo trước ngực chảy ra máu, Hiên Viên Triệt mắt đều đỏ.

Bị đẩy ra, Lưu Nguyệt lảo đảo lui hai bước, nhìn Hiên Viên Triệt bi thương cơ hồ không thể khống chế bản thân, có chút ngạc nhiên.

Phía sau, đi theo Hiên Viên Triệt ,Thu Ngân và Ngạn Hổ cũng vừa tiến đến, há to miệng, vẻ mặt tuyệt đối không thể tin, hoàn toàn hiển hiện.

“Giết yêu nữ này đi…”

“Dám ám sát vương hậu, giết nàng…”

“Sát…”

Xung quanh màn đêm, vô số cấm vệ quân xông ra, như xuất hiện từ giữa khoảng không biến ra, tràn đầy phẫn nộ, tràn đầy lửa giận tận trời.

Kiên giáp, lợi kiếm, đằng đằng sát khí.

Mọi người đều phẫn nộ, tất cả mọi người muốn giết chết yêu nữ dám ám sát Vương hậu đương triều, dưới áp lực phẫn nộ của Hiên Viên Triệt , cơn giận dữ như lửa cháy lan ra đồng cỏ.

Yêu nữ hại quốc, nhất định phải diệt trừ, nhất định phải giết.

Đêm tối sâu nặng, bóng tối càng phát ra áp lực.

Trong không khí hơi nước dày đặc, cơ hồ có cơn mưa nhỏ.

Vù vù, gió thu thổi mạnh, làm người ta lạnh thấu xương.

Hoá ra nơi này còn có âm mưu chờ nàng, Lưu Nguyệt phục hồi lại tinh thần, tự giễu cười.

Gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng kia, trong nháy mắt bi thương đến mức tận cùng, cùng phẫn nộ đến mức tận cùng, Lưu Nguyệt hít sâu một hơi, lớn tiếng nói: “Ta sẽ không giải thích gì với chàng, hiện tại ta muốn đi tìm người để tính sổ, chàng hãy chờ ở đây.”

Thanh âm lạnh như băng rơi vào không khí, thân hình Lưu Nguyệt chợt lóe, hướng đêm đen mờ mịt phóng đi, rõ ràng lưu loát, không một chút ướt át bẩn thỉu.

Phía sau Đỗ Nhất buông xuống một câu: “Không phải chủ nhân.” Một bên liến hướng phía trước phóng đi đuổi theo Lưu Nguyệt.

“Nàng đứng lại đó cho ta.” Hiên Viên Triệt ôm Trần hoàng hậu, đưa lưng về phía Lưu Nguyệt, nghe lời của Lưu Nguyệt lập tức quay đầu hét to một tiếng.

Nhưng lúc này, Lưu Nguyệt tràn đầy phẫn nộ, hành động cực nhanh, không gì sánh kịp, vừa nháy mắt một cái, đã tới giữa khu cấm quân đang bao vây, xông ra ngoài, xa dần cùng đêm tối.