Lưu Nguyệt nhìn Hoa Ngọc Long trước mắt chìa tay tới đòi tiền, lại nhìn Âu Dương Vu Phi cười dịu dàng, nhìn qua như gió xuân ôn nhuận, kì thực thấy thế nào cũng giống như con hồ ly, mi hơi hơi giật giật.

Dược phí quả đắt tiền, đây là lừa bịp.

Vu Phi thấy Lưu Nguyệt không nói lời nào, không khỏi thu lại dáng vẻ tươi cười trên mặt, con ngươi thu hút nhìn Lưu Nguyệt nói : “Ta nói ngươi chắc sẽ không biết vì sao đại ân không lời nào cảm tạ hết được chứ, ta cũng không tin tưởng mấy cái đó, ngươi nếu muốn trả ân, ngươi đưa tiền, bằng không ta cần gì phải.”

“Ác tục, ác tục, công tử, ngươi như vậy thì quá thô tục rồi, phải thanh cao không nhìn đến khói lửa trần gian, chút ít ơn huệ ngươi hẳn là nên vung lên tuyệt bút, có câu cứu một mạng người còn hơn xây tháp bảy tầng, ngươi và ta có duyên, không cần nói cảm ơn, quên đi lúc này mới phù hợp khí chất của ngươi.”

Tiếng huyên náo, Tiểu Hỉ Thước lách cà lạch cạch từ trong phòng cỏ tranh chạy ra.

Vừa trách mắng Âu Dương Vu Phi, vừa chìa giấy cho Lưu Nguyệt xem, nói : “Chuyện tổn hại khí chất Như vậy, hẳn là nên để chúng ta làm là tốt rồi, Mộ Dung, trả tiền.”

Âu Dương Vu Phi liền cười ha ha, tuyệt không để ý, giống như tiết mục này hắn đã gặp qua nhiều lần lắm rồi, thật bình thường.

Lưu Nguyệt nhìn lướt qua ba người một bộ con buôn, đã nhiều ngày nàng tuy rằng không có hỏi, nhưng cũng nghe qua nàng hôm ấy bị thương, Âu Dương Vu Phi ngay dưới khe núi, cho nên đúng lúc tiếp được nàng, bằng không, nàng dù cho không tan xương nát thịt, từ nơi cao như vậy rơi xuống, cũng vô lực xoay chuyển trời đất.

Hiện tại xem ra, không phải trong lúc đó vô ý cứu nàng, mà là bởi vì biết là nàng, cho nên mới xuất thủ, lẽ nào bởi vì nàng dễ để cho bọn họ doạ nạt?

Không tin.

Suy nghĩ trong lòng chớp động, ngoài miệng lại không nói nhiều, mặt không chút thay đổi cúi đầu nhìn về phía Tiểu Hỉ Thước đưa lên tờ giấy.

Tốt lắm, rất không sai, ghi lại rõ ràng nàng lúc nào dùng dược gì, dược này có bao nhiêu quý, nàng dùng bao nhiêu.

Từng bút từng bút, ghi lại rõ ràng, hơn nữa, phía sau mỗi một tờ đều có dấu vân tay của nàng, lần này cho dù nàng muốn, phỏng chừng cái này sẽ trở thành chứng cứ trước công đường, tìm Hoàng thượng cáo trạng, cũng cần phải có sổ sách căn cứ xác thực đi kèm.

Đòi tiền sao, vậy tất cả dễ xử lý, nàng cũng không hy vọng nợ người ta bất kì ân tình gì, lấy tiền vẫn là biện pháp tốt nhất.

“Đi theo ta, sẽ không để các ngươi thiếu một xu.” Thu hồi hoá đơn trong tay, Lưu Nguyệt xoay người đi ra ngoài cốc.

Nàng ở chỗ này quá lâu rồi, nàng sớm đã chờ không nổi nữa.

“Đi Thiên Thần tìm Hiên Viên Triệt? Ta khuyên ngươi không nên là tốt nhất.” Thanh âm cười khẽ nhàn nhạt, lập tức cắt ngang bước đi của Lưu Nguyệt, làm dừng lại cước bộ.

Mặt mày nghiêm túc, Lưu Nguyệt chậm rãi xoay người, nheo mắt nhìn Vu Phi thong dong, cả người bao phủ bởi một chút sát khí lúc ẩn lúc hiện.

Bây giờ lộ ra mục đích ban đầu rồi, có ý tứ gì?

Vu Phi thấy vậy một điểm hoảng sợ và biến sắc cũng không có, chậm rãi lấy ra từ trong lòng một quyển sách dúm dó, phe phẩy trước mặt Lưu Nguyệt : “Ngươi mang đến.”

Lưu Nguyệt nhíu mày, quyển sách kia….

Nàng nhớ rõ nàng luôn luôn nắm chặt trong tay, hoá ra thực sự vẫn cầm ở trong tay ở trong tay.

“Ngươi khẳng định ngươi muốn tìm hắn giúp ngươi trả thù? Còn muốn tiếp tục liên lụy hắn?” Âu Dương Vu Phi chậm rãi lật từng trang của cuốn cổ thư, vẻ tươi cười không giảm.

“Con cháu sở hữu dòng máu chính thống, tấm tắc, thật là nhân vật đầy quyền lực, thật khiến người ta thèm muốn, dược liệu trân quý ta đây cấp cho không hề lãng phí, ngươi nhất định có năng lực trả nợ.”

Chép chép miệng, Vu Phi chậm rì rì tiếp tục nói : “Nhưng thời điểm mười tám tuổi bị đón về, ngươi còn có hai năm, ta tính toán ngươi nếu như quay về bên cạch Hiên Viên Triệt, hai năm này đủ để hắn chết hơn mười lần, Thiên Thần kia có thể diệt được bao nhiêu lần.”

Bấm bấm ngón tay, Vu Phi gật gù đắc ý tựa như hắn tính toán như thần.

“Tính toán cái gì tính toán, người chỉ có một sinh mệnh, còn có thể chết bao nhiêu lần.” Tiểu Hoa chép chép miệng, đi tới bên cạnh Vu Phi, ngón tay chỉ trên một trang cổ thư nói : “Con cháu mang dòng máu chính thống, không được tự ý lấy người ngoại tộc, nếu làm trái, họa diệt tộc.

Nơi ấy thật giỏi bao che khuyết điểm, không phải người nhà, phản sát đối phương.”

“Quyền lực hay sức mạnh, ngươi có bản lĩnh chống lại thử đi.” Khóe miệng Tiểu Hỉ Thước vểnh lên trời, nói cho Hoa Ngọc Long không thể phản bác.

Hoa Ngọc Long ngay tức khắc quơ nắm tay : “Ngươi có bản lĩnh ngươi…..”

Tai nghe chuyện của mấy người đó nói lại không liên quan gì đến mình, tay Lưu Nguyệt trong tay áo chậm rãi nắm chặt.

Nàng không có nhớ nơi ấy, thế nhưng chẳng qua là một quyển sách cổ, có lẽ chính là một truyền thuyết không gì sánh được từ hàng nghìn năm được kể lại, có lẽ lại là Thiên Phương dạ đàm (Nghìn lẻ một đêm), có lẽ chỉ là có người lấy lông gà làm tiễn (Su : chuyện hoang đường, chắc vậy, ta chỉ dịch được nó như rứa a), lấy một quyển sách muốn nàng phải chùn bước, đem nàng là đứa ngốc?

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Hai mắt hơi trầm xuống, Lưu Nguyệt nhìn chằm chằm Âu Dương Vu Phi bình tĩnh như thường, lạnh lùng nói.

Quyển sách này nếu rơi vào tay người thường, nhất định cũng chỉ là Thiên phương dạ đàm, mà đều không tin tưởng, Ậu Dương Vu Phi này lại nói với nàng, hắn rốt cuộc là ai?

Vỗ vỗ sách cổ trong tay, Âu Dương Vu Phi cong khóe miệng cười nói : “Đọc nghìn quyển sách không bằng đi nghìn dặm đường, không khéo, ta vừa vặn đi qua nơi này, chỉ đơn giản vậy thôi.”

Tự nhiên thoải mái, tựa như nơi hắn đi cũng chỉ là một thành trấn bình thường.

Lưu Nguyệt vừa nghe ngay tức khắc trong mắt trầm xuống, hắn đã từng đi qua?

Không đợi Lưu Nguyệt nói ra, cặp mắt hồ ly của Âu Dương Vu Phi hơi hơi giương lên rồi bằng vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn Lưu Nguyệt nói : “Trước có năm nước tiến đánh thảo phạt, phía sau có bọn họ nhìn chằm chằm như hổ đói, Lưu Nguyệt, ta chắc không cần nhắc nhở ngươi tình cảnh nguy hiểm lúc này của Thiên Thần và Hiên Viên Triệt.

Năm nước, có lẽ hắn có thể chống lại, bọn họ, hắn ngay cả năng lực liều mạng cũng không có.” Nói đến hai chữ bọn họ, Vu Phi vẫy sách cổ trong tay.

“Như vậy đi, ta đã từng cứu một người của bọn họ, được một chút đền đáp của bọn họ, cho ngươi xem, chính ngươi đánh giá một chút thế lực hai bên, rồi quyết định.”

Nói đến đây, Vu Phi tay giơ lên, ném về phía Lưu Nguyệt, đồng thời phía trên có thêm một viên thuốc màu trắng nhỏ như ngón út.

“Ăn đi.”

Lưu Nguyệt không có thắc mắc nhiều, muốn nàng chết, đã không cứu nàng.

So sánh thực lực, tốt, nàng ngược lại muốn nhìn nơi đó có cái tài năng gì.

Không có lời nói dư thừa, Âu Dương Vu Phi từ trong tay áo lấy ra một bình sứ cỡ một ngón tay, sau khi mở ra, thì đổ lên trên mặt đất hai giọt.

Trong suốt óng ánh trơn bóng, vô sắc vô vị, giống như giọt sương ban mai đọc nhất vô nhị.

Giọt sương rơi trên mặt đất, Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy trong nháy mắt, lấy Vu Phi trung tâm, tất cả cây cỏ trở nên khô héo.

Bách hoa héo tàn, cỏ cây tàn lụi.

Trùng trùng điệp điệp, cỏ trước ngã xuống, cỏ sau kế tục.

Trên mặt lạnh giá nhanh chóng bắt đầu sợ hãi, Lưu Nguyệt nhìn tình cảnh trước mặt, lần đầu tiên thật sự nói không ra lời.

Đó là một loại xơ xác, đó là một loại gần như cuộn sóng cuồn cuộn quay cuồng hướng về phía trước, đoạt đi hết thảy sinh mệnh rõ ràng như thế, hết thảy sắc xanh.

Nơi đi qua, cây cối cao tới vài chục trượng rất nhanh rụng lá lả tả, lá cây xanh ngắt từ phía chân trời rơi xuống, trong phút chốc, chỉ còn lại thân cây trơ trụi.

Con bướm , ong mật, côn trùng nô đùa giữa bụi hoa kia, dường như gặp phải một bức tường vô hình, đều nhao nhao từ không trung rơi xuống, mất đi tính mệnh.

Phạm vi khô héo càng lúc càng lớn, càng ngày càng rộng.

Gần như nháy mắt, vốn đang thơm ngát hương hoa, bướm bay ong múa thần tiên, hoàn toàn trở thành một mảnh yên ắng như tờ.

Chỗ tầm mắt có thể nhìn thấy được, chỉ có hoa cỏ tàn lụi, chỉ có chim bướm diệt gọn, chỉ có dày đặc sự tiêu điều vắng lặng.

Toàn bộ sinh mệnh trong mảnh đất đó, ngay lập tức bị đoạt đi mạng sống, chỉ còn lại sự chết chóc và hoang liêu.

Chỉ là hai giọt nước, trong vòng mười dặm không còn một gốc cây ngọn cỏ, diệt sạch toàn bộ.

Nắm chặt nắm tay, một mảnh lạnh buốt, đó là mồ hôi lạnh.

Độc thật là lợi hại, thật coi thường hết thảy lợi hại, Lưu Nguyệt chậm rãi nhìn lướt qua nơi ấy, một mảnh khô héo, một mảnh vắng lặng.

Nếu như hạ độc này đến Thiên Thần, hạ vào trong hoàng cung….

Lưu Nguyệt rùng mình một cái, tốc độ và sức mạnh như thế, có cái gì có thể chống lại.

Đây vẫn chỉ là bọn họ đền ơn người đã cứu họ một mạng thôi, chỉ là thủ đoạn nhỏ mà thôi, cũng đã lợi hại như vậy, nếu……..

Thiên Thần, Hiên Viên Triệt vậy………..

Chậm rãi nhắm mắt, năng lực như vậy, khó trách có thể khiến mấy nước e ngại như thế, hiện tại bọn họ như thế quả là quá mức người thường.

“Đây chẳng qua là chỉ là bình thường nhất, nơi nào phàm là ai có thân phận đều có, Mộ Dung Lưu Nguyệt, truyền thừa thế lực nghìn năm, điều không phải vô duyên vô cớ.

Đã từng làm bá chủ thiên hạ, nếu có thể nhìn thấy nơi chốn bọn họ xưng hùng xưng bá, họa quốc xưng vương, mà lại không thèm để ý đến bất kì thứ gì, không có gì khiến bọn họ e ngại, là bọn hắn có năng lực thu dọn cục diện, cho nên mới tùy ý thất quốc ở vùng Trung Nguyên tung hoành ngang dọc.
Đây là một loại kiêu ngạo và tự tin tuyệt đối, nó không phải do một người có thể tạo nên, không phải bất kì thế lực nào cũng có thể chống lại được.

“Ta không muốn dược phí của ta không có người trả lại, tam tư.”

Âu Dương Vu Phi vỗ vỗ, tựa vào đại thụ trụi lủi khô khốc phía sau, nhìn Lưu Nguyệt.

Nghe Âu Dương Vu Phi nói, nắm tay Lưu Nguyệt rung động răng rắc, lấy một mặt mà xem mọi mặt, nàng hiểu rõ rồi, khoảng cách của bọn họ, tựa như rất xa.

Nàng nếu như trở về bên cạnh Hiên Viên Triệt, chờ đợi hắn như thế…..

Hoá ra bản thân có một số việc không phải tự bản thân mình kiên trì không buông tay, không phải tự bản thân mình cho rằng tay nắm tay là có thể đối mặt tất cả mưa gió, là có thể đủ đối mặt tất cả mưa gió.

Tình yêu, là chuyện hai người, đây là nàng đã từng tưởng rằng.

Nhưng nàng sai rồi, nàng chưa từng nhận được tình yêu, suy nghĩ hồ đồ rồi.

Tình yêu của bậc đế vương, vốn nhiều lắm.

Nàng đúng là ngu xuẩn.

Lưu Nguyệt nhìn bầu trời bao la, mặt không chút thay đổi, thật sự nhìn không ra nàng đang suy nghĩ gì.

Âu Dương Vu Phi cũng không thúc dục, mỉm cười nhìn nàng.

Một lúc lâu, một lòng không những không suy chuyển, trái lại càng ngày càng cuộn trào mãnh liệt sục sôi, chậm rãi từ trên người Lưu Nguyệt phát ra, làm cho Vu Phi hơi hơi giật giật mắt.

Chậm rãi thay đổi, một thứ gì đó cứng cáp bị nghiền nát, tiến một bước dài.

Giống như một con nhộng hồ điệp, trong hoàn cảnh tồi tệ, không chỉ không có chết đi, trái lại phá kén thành điệp.

Đúng vậy, phá kén thành điệp.

Vốn nên cam chịu số phận, vốn nên thỏa hiệp rẽ theo đường khác, vốn nên hết hi vọng, nhưng sinh mệnh kia chẳng những không bỏ cuộc, trái lại càng đến gần bầu trời hơn.

Kim quang loá mắt, một vùng héo rũ, nhưng mà Lưu Nguyệt đứng sừng sững trên cỏ khô héo, lại tản mát ra sự sắc sảo lờ mờ làm cho người ta không thể nhìn kĩ.

“Đa tạ.” Hít sâu một hơi, Lưu Nguyệt bình tĩnh lại, cúi đầu nói một câu với Vu Phi, xoay người đi đến một phương hướng khác.

Tựa như, thế lực bọn họ rất mạnh, để nàng hiểu rõ ràng rồi, lúc này nàng trở lại bên cạnh Hiên Viên Triệt sẽ chỉ là sẽ chỉ là gánh nặng.

Nàng không thích quyền lực, địa vị vô nghĩa, giang sơn thiên hạ cũng không ở trong mắt nàng.

Trong mắt trong lòng nàng chỉ có một Hiên Viên Triệt, nàng thầm nghĩ muốn thương yêu người này thật nhiều, hai người vui vẻ cùng một chỗ.

Nhưng mà thiên oán nhân đố, càng muốn phá hoại bọn họ, như vậy vì Hiên Viên Triệt và bản thân mình, nàng không thể cũng phải liều mạng đem hết toàn lực tranh giành.

Chim ưng trên bầu trời mênh mông, không thể dây dưa mềm mại như ong bướm, đưa mắt nhìn bầu trời cao vời vợi, nàng nên đọ sức chính là trời cao nghìn dặm này, mà không phải chỉ ở bên cạnh Hiên Viên Triệt nữ nhi tình trường, gia đình nhỏ đánh cờ.

Nàng không phải chim yến tước, nàng cũng không phải mầm tai hoạ, nàng muốn làm hùng ưng, muốn cùng Hiên Viên Triệt cùng nhau tay nắm tay bay lượn trên chín tầng trời.

Cho nên, nàng quyết định rồi.

Thiên hạ này, nàng cũng muốn có một phần.

Song hùng liên thủ, sợ gì sáu nước dòm ngó, uy lực còn lại của Hậu duệ bá chủ nghìn năm?

“Vậy là được rồi, đi vào trong đó chúng ta người còn thì tiền còn…. A, không phải hướng đó.” Tiểu Hỉ Thước líu ríu nhìn Lưu Nguyệt, đang vui mừng vì tìm được người thanh toán tiền, kết quả chỉ thấy Lưu Nguyệt cũng không đi theo hướng mà bọn họ tưởng, không khỏi a một tiếng.

Vu Phi vẫn duy trì dáng vẻ tươi cười ôn đạm, thấy vậy mặt mày hơi kinh ngạc, nhìn bóng lưng Lưu Nguyệt, trong mắt quang mang chớp động.

Vốn tưởng rằng chưa nghĩ ra nàng từ bỏ việc trở về, không nghĩ tới lại phản tác dụng.

Đưa tay xoa nhẹ mi tâm, Âu Dương Vu Phi đột nhiên cười, phản tác dụng thì phản tác dụng, không hề gì, đúng lúc hắn cũng buồn bực nhàm chán, ngay lập tức giơ tay nói : “Thu dọn, đuổi theo.” Vừa nói vừa nâng bước đi theo Lưu Nguyệt.

Gió thu, nhè nhẹ giá lạnh, nhè nhẹ kiên cường.

Ngày hôm nay phá kén thành điệp, kiên cường độc đoán, không có bất luận kẻ nào ngờ tới ngày sau uy chấn thiên hạ, khuấy động trời đất ra sao.

Đến Nam Tống, đi Triệu quốc, dọc đường không cần Lưu Nguyệt nghe ngóng dò la, tất cả tin tức hiện nay, toàn bộ đều có trong đầu.