Thẻ

,

” Hết………. Hết………. rồi.” Hoa Ngọc Long và Tiểu Hỉ Thước theo sát phía sau đứng trên sườn núi cao, hoảng sợ, run run nói không nên lời.
Dù rằng bọn họ vào Nam ra Bắc nhiều năm như vậy, giờ đây lại như gỗ đá dính trên mặt đất, đây là lần đầu tiên.

Bắc Phong vù vù thổi qua, lưng một mảnh lạnh buốt thấu xương.

Mồ hôi thấm ướt áo.

Không dám di chuyển, cũng không dám làm bậy, càng không dám có bất kì biểu cảm gì.

Một người cũng không ổn, nếu đợi cho bọn họ thật sự vạn tiễn xuyên tâm, dù cho ngươi là Đại La Kim Tiên, cũng không cửa cần y.

Năm ngón tay nắm chặt dây cương, ở giữa một mảnh sát khí sâm nghiêm, giữa nguy hiểm đến mức tận cùng, Lưu Nguyệt đột nhiên trái lại bình tĩnh lại.

Bình tĩnh, một loại bình tĩnh tuyệt đối do trải qua muôn ngàn thử thách mới có được.

Hai tròng mắt nhanh chóng đảo qua chiến trường hai phương bày ra, Lưu Nguyệt rất nhanh tính toán.

Phía tay trái là quân đội Bắc Mục, mặc dù liếc mắt trận thế khổng lồ, nhưng quân đội so với dân tộc Hung nô bên phải ít hơn nhiều.

Mà lúc này, xa xa màu hắc lục trùng trùng điệp điệp mà đến, nàng đứng trên cao nhìn ra xa, nhìn thấy hết thảy quân đội hai phương, Bắc Mục hối hả, dân tộc Hung nô chói lọi.

Con ngươi nhanh chóng chuyển động, xem tình cảnh trước mắt, Lưu Nguyệt trong nháy mắt hiểu rõ, Bắc Mục bị vây, dân tộc Hung nô muốn Bắc Mục.

Mà bọn họ hình như liều chết xông vào trung tâm vòng vây.

“Màn trướng của Thái hậu Bắc Mục, của vương dân tộc Hung nô, hai vương cùng nhau động thủ, chúng ta không chết thì thật không còn thiên lý,” Trong lòng nghĩ vậy, bên tai đột nhiên vang lên một thanh âm lúc có lúc không. (Su: cái màn trướng chắc là gần giống cái kiệu ta?)

Không lớn, chỉ một mình nàng có thể nghe thấy, truyền âm nhập mật?

Lưu Nguyệt nghe Âu Dương Vu Phi vừa nói như vậy, ngay tức khắc dõi mắt nhìn lại ở giữa quân đội Bắc Mục.

Chỉ thấy giữa vòng phòng hộ thiết hắc, Bắc Mục thái hậu một màu hắc kim đứng sừng sững ở giữa, không thấy rõ, nhưng lại khiến người ta không bỏ qua được sự tồn tại của nàng.

Mà lúc này, trên vương trướng, một nữ nhân ngồi ngay ngắn, vì cách quá xa, thật sự là thấy không rõ lắm dung mạo của nàng, chỉ có thể loáng thoáng thấy được nàng ngồi ở trên.

Bắc Mục vương chết sớm, tân vương của Bắc Mục mới chỉ có năm tuổi, Bắc Mục hiện do Tiêu thái hậu chấp chưởng triều chính.

Lúc này băng tuyết ngập trời, Tiêu thái hậu Bắc Mục mang theo có chút ít người như vậy định làm gì ở đây?

Mặt Lưu Nguyệt không chút thay đổi.

Tròng mắt chuyển động nhìn về phía quân đội dân tộc Hung nô ở bên phải.

Đội quân hùng mạnh nổi bật, vương trướng màu vàng ấp laánh dương quang, chói mắt đến mức làm người ta không thể không chú ý.

Một nam nhân cực kỳ dũng mãnh ngồi bên trên, toàn thân mặc khôi giáp màu vàng, đỉnh đầu là vương miện của Vương Hung nô, một thân khí phách, làm cho người ta liếc mắt cũng biết, đó là Vương Hung nô.

Mà bên cạnh hắn là một tiểu hài tử, hình như bị trói gô vào người hắn.

Áo bào nhỏ nhắn màu hắc kim dưới ánh mắt trời tản ra quang sắc nhàn nhạt, đó chính là vương bào của Bắc Mục vương.

Bởi vì Vương Hung nô đứng ngay trước quân binh Hung nô, nên Lưu Nguyệt nhìn rõ hơn so với Tiêu thái hậu.

Mặt mày nhanh chóng chuyển động, bắt cóc thiên tử để ép buộc quần thần, ấu vương Bắc Mục rơi vào trong tay Vương Hung nô, dân tộc Hung nô cậy có Bắc Mục vương làm chỗ dựa, bao vây vương trướng của thái hậu Bắc Mục.

Bắc Mục, dân tộc Hung nô, lực lượng ngang nhau, khó có được cơ hội như thế này, e rằng Vương Hung nô tốn không ít công sức vào việc này.

Trong nháy mắt, Lưu Nguyệt đã nắm bắt được tình hình trước mắt, đoán chắc được tám chín phần mười.

May là ngày đó trong thời gian Đỗ Nhất chờ Huyết Ảnh vệ, nàng không chỉ để ý tới sự rung chuyển của thất quốc, cũng thu thập không ít tin tức về thế lực chốn quan ngoại.

Không phải vì chuẩn bị chiến tranh, mà là nàng thích hơi thở của thảo nguyên hơn, cho nên, đặc biệt thu thập không ít, ngày hôm nay, lại dùng tới.

Dân tộc Hung nô vây quét Bắc Mục, ấu vương Bắc Mục nằm trong tay Vương Hung nô.

Vương Hung nô dũng mãnh, võ tướng dưới tay cũng toàn là người tài.

Bắc Mục cường đại, thế lực mạnh mẽ nhưng lại ít ỏi đến không thể chịu nổi.

Chỉ trong nháy mắt, trong lòng Lưu Nguyệt đột nhiên một suy nghĩ vô cùng to gan lớn mật, nàng tới nơi này chính là để tìm cơ hội, hiện tại cơ hội đã ở ngay trước mắt nàng.

Nếu trời đã giúp nàng, không lấy thì thật là không phải.

Vẻ mặt bình tĩnh, trong nháy mắt dường như phục hồi tinh thần lại, lộ ra vẻ hoảng hốt lo sợ, toàn thân run rẩy.

Dung nhan tuyệt sắc, thân hình gầy yếu, run lên, tựa như liễu rủ trong gió, khiến người ta thương yêu vô cùng.

Âu Dương Vu Phi ở phía sau nhanh chóng tính toán xem nên bỏ chạy thế nào, đột nhiên thấy Lưu Nguyệt tự dưng biến sắc, hơi kinh ngạc nhìn Lưu Nguyệt.

Sợ hãi? Hắn có nhìn lầm hay không? Lưu Nguyệt lại để lộ sự sợ hãi ra ngoài?

Không đợi hắn nghĩ xong, con ngựa dưới thân Lưu Nguyệt như bị kinh hãi, run rẩy dữ dội, tung vó chạy về phía hai quân đang giao chiến.

Mà Lưu Nguyệt ngồi trên lưng ngựa, tựa như không ngờ tới tuấn mã lại đột nhiên nổi điên, lảo đảo một cái đã bị ngựa điên hất xuống dưới.

Chân phải vướng vào chỗ đế chân, thân thể lại bị lết trên mặt đất, nhất thời, nửa người trên của Lưu Nguyệt chấm đất, nửa người dưới bị quấn chặt vào chỗ để chân, mà con ngựa điên kia, tung cước phóng như bay trên mặt đất.

Trong nháy mắt, mỹ nữ yếu đuối tuyệt sắc, bị ngựa kéo lê trên mặt đất thảm hại.

Chỉ thấy trống không giữa hai quân giao phong, tuấn mã bốn vó tung bay, điên cuồng chạy đi, mà dưới chân, mỹ nữ kia bị kéo đến mức nát bét, như một miếng giẻ rách, lê lết trên mặt đất, bị quăng quật trên không, lại bị kéo lê trên mặt đất.
Vó ngựa tung bay, bất cứ lúc nào cũng có thểchà đạp lên cái thân thể kia, giẫm nàng thành thịt nát.

Người, không rên một tiếng, đã hôn mê bất tỉnh từ lâu, cũng có thể, bị kéo lê như vậy, sớm đã chết.

Chân vẫn quấn chặt vào con ngựa điên, bị kéo đi xa, một nữ tử yếu đuối, nếu muốn sống, quả thực là quá hy vọng hão huyền.

Quân đội Bắc Mục và hùng binh Hung nô, hai bên hết sức căng thẳng, đều là những chàng trai dũng mãnh xuất thân từ thảo nguyên, đối với ngựa đương nhiên quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Bởi vậy, ai cũng suy đoán thiếu nữ kia, chỉ có chết nhiều sống ít.

Không có bất luận kẻ nào đề phòng thiếu nữ tuyệt sắc đã chết.

Tuấn mã phát điên, nhưng trong nháy mắt, Âu Dương Vu Phi sau khi cả kinh, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc cùng khó tin.

“Ngươi không muốn sống nữa.” Thanh âm ẩn hiện đột nhiên vang lên bên tai Lưu Nguyệt.

Mang theo sự tức giận, càng nhiều hơn, là sự khó tin.

Nàng muốn làm gì?

Hai phương giằng co, tên đã trên dây, sát khí căng thẳng.

Con ngựa điên bay vụt qua, xông đến tiền tuyến của hai quân, chạy như bay về phía trước.

“Tiêu Thừa Anh, bản vương đã nói đến lần thứ ba, ngươi ddeuf không đầu hàng, vậy đừng trách bản vương không khách khí.” Thanh âm lãnh liệt cuồng vọng vang lên bên tai.

Nàng đã vọt tới phía trước vương trướng của Vương hung nô rồi.

“Đừng hòng.” Thanh âm cũng lạnh băng như vậy vang lên, Tiêu không dao động Bắc Mục vẻ mặt ẩn nhẫn và kiên định.

“Mẫu hậu, mẫu hậu… ” Thanh âm của đứa trẻ năm tuổi, mang theo sự nghẹn ngào ẩn nhẫn, mang theo sợ hãi, run rẩy, bắc phong thổi ào ào qua hàng ngàn hàng vạn quân binh Bắc Mục.

Tiễn lại càng kéo căng.

Không ai chú ý đến thiếu nữ xinh đẹp máu chảy tràn lan, đang bị ngựa điên dày xéo.

“Vương ngươi là Vương Bắc Mục, nhớ kỹ, dù là lúc nào, cũng không được đánh mất uy phong của Bắc Mục, bất luận lúc nào cũng không được cúi đầu.”

Hét lớn, thanh âm van vọng khắp nơi.

Mang theo sự quyết tuyệt, mang theo hơi thở hùng tráng.

Không có chấp nhận yêu cầu, không có thanh âm ầm vang, chỉ có cung tiễn càng kéo căng, chỉ có hai mắt huyết hồng, tất cả binh lực của Bắc Mục, giữa mấy vạn quân binh, nhưng tiếng rống to như vậy, lại tản mát ra sát khí thị huyết, không hề thua kém trước nhuệ khí của mười vạn quân binh Hung nô, trái lại lại càng sâu.

Vương Hung nô nghe vậy ngửa đầu cười sằng sặc, thanh âm mạnh mẽ dữ dằn thấu tận trời cao: “Tốt, bản vương nhìn xem Tiêu thái hậu Bắc Mục ngươi có thể chống đỡ tới khi nào, một.”

“Hai.”

Tiễn ngày càng kéo căng, theo mấy tiếng đếm của Vương Hung nô, lại càng sắc bén hơn.

“Ba.”

Mỹ nữ trên con ngựa điên cách Vương Hung Nô ngày càng gần.

“Bốn.”

Âu Dương Vu Phi dừng ngựa trên sườn núi cao, vô thức nắm chặt dây cương, nhìn Lưu Nguyệt cách Vương hung nô ngày càng gần.

“Năm.”

Vắng lặng không tiếng động, bầu trời phương Bắc gào thét, tạo nên một mảnh sát khí và quyết tuyệt.

“Sáu.”

“Vương, đi an bình, thù sâu như biển của hôm nay, ngày sau mẫu hậu nhất định sẽ đạp phá dân tộc Hung nô, huyết tẩy Hàm Đan thành, báo thù cho ngươi…”

Rống lên thê lương, mang theo vô tận bi thương và hùng tráng.

“Đạp phá dân tộc Hung nô…” Mấy vạn quân binh Hung nô vênh mặt gào thét, sự quyết tuyệt nặng nề và sự căm phẫn thề sống chết, làm rung động chín tầng mây.

Vương Hung nô lại chỉ lạnh lùng cười: “Bảy…” Tay chậm rãi hướng về phái ấu vương Bắc Mục liều chết cắn chặt môi, thực sự không còn khóc thành tiếng.

“Tám…”

Ngựa điên phi nhanh, như gió cuốn mây bay chạy qua trước vương trướng màu vàng của Vương Hng nô, gió nổi mây phun, sự chém giết một mất một còn ngay trong gang tấc.

“Chín…”

Từ chín tàn khốc vừa nói ra, Vương Hung nô tưởng rằng nắm chắc thắng lợi trong tay, trên mặt tươi cười, chậm rãi động thủ.

Tiêu thái hậu Bắc Mục mạnh mẽ giả bộ kiên cường nhưng vẻ mặt đau thương và khóc lóc, hắn sớm đã nhìn thấy rõ ràng, từ mười vừa ra, chắc chắn Bắc Mục sẽ đầu hàng.

Tay giơ lên cao, miệng chậm rãi mở ra, cuối cùng một từ ngậm ở bên mép.

“……….”

Ngay khi tay Vương Hung nô hạ xuống, đại quân lập tức tiến công.

Ngaytrong thời khắc cuối cùng này, thi thể bị ngựa điên kéo đến kia, đột nhiên vùng dậy, một đường chạy đi, nhanh như chớp xuyên qua binh mã Hung nô đông nghìn nghịt.

Biến cố đột nhiên xảy ra, tất cả mọi người không hề phản ứng kịp.

Một mình xông vào trong trận thế, Lưu Nguyệt cũng không ngồi dậy, lợi đao vung lên, phóng như bay về phía Vương Hung nô.

Thân thể lưu loát như một người cá, trong thế trận rậm rạp, xuyên qua khe hở nhanh chóng đi vào, tốc độ cực nhanh, làm cho người ta phải ca ngợi.

“Hộ giá vương thượng.”

Sau khi đờ đẫn trong chốc lát, đại tướng ở phía trước mới phản ứng lại, quân đội chỉnh tề, trong nháy mắt loạn cả lên.

Thân ảnh đỏ rực bay nhanh qua thế trận, lúc này, hàng vạn hàng nghìn mũi tên nhọn đã không còn tác dụng, chỉ còn lại giao phong chém giết với binh mã Bắc Mục trước mặt, mà không phải đánh vào Lưu Nguyệt đơn độc tiến vào thế trận của bọn hắn.

Xa xa ngoài phạm vi của mũi tên, đánh giáp lá cà, ai có thể là đối thủ của Lưu Nguyệt.