Thẻ

,

Vài cái lên xuống, Lưu Nguyệt đã mở được một đường máu, phóng về phía vương trướng của Hung nô vương đang đứng sừng sững.
Hỏa hồng diệu kim, chớp mắt rồi tới.

Trước vương trướng màu vàng của Hung nô vương, vài tên hộ vệ ngay lập tức liền tỉnh táo lại, hét lớn một tiếng trường thương trong tay đâm về phía Lưu Nguyệt đang phi tới.

Thượng trung hạ, thế tới ba phần, bao vậy phía trên, dưới và giữa của Lưu Nguyệt.

Trong lúc đó, Hung nô vương ngồi trên vương trướng màu vàng kia, cũng biến sắc, bàn tay nhanh chóng chụp về phía Bắc Mục vương bên cạnh, đồng thời, thân hình nhanh chóng lùi ra sau.

Mau, bằng không kiếm củi ba năm thiêu một giờ, lệ quang trong mắt Lưu Nguyệt chợt lóe.

Đối mặt với mấy cây thương đangvây lấy mình, Lưu Nguyệt không những không tránh, trái lại điên cuồng vọt lên.

Hai tay quỷ mị giơ ra, bắt lấy hai binh sĩ bên cạnh đang hướng tới, ném về phía trường thương phía trước.

Máu tươi văng khắp nơi, mấy cây thương lập tức đâm trúng vào những người bị ném ra phía trước.

Cơ hội trong nháy mắt, Lưu Nguyệt tung cước, một cướ đá trúng vào binh sĩ đang bị đâm phía trước, mượn lực lơ lửng trong không trung, lộn mèo một cái, vượt qua đỉnh đầu mọi người.

Thị vệ bên người của Hung nô vương đang xông tới, lập tức giơ thương lên cao, liều mạng đâm về phía Lưu Nguyệt.

Ở giữa không trung, trường thương dưới thân nhanh chóng đâm tới.

Phía trước gần trong gang tấc chính là Hung nô vương.

Giữa hai quân là một mảnh khẩn trương tĩnh lặng, ánh mắt mọi người đều tập trung vào bóng dáng đỏ rực kia, tâm mọi người cũng đều nhảy lên.

Chủy thủ trong tay hướng về phía ngực, Lưu Nguyệt hoàn toàn không tránh trường thương đang đâm tới, không biết từ lúc nào đã đeo cái bao tay ngân bạch kia vào, ngược lại chặn ngang trường thương đang đâm tới.

Cùng lúc mượn lực vọt tới trước, mũi nhọn lạnh băng đảo qua, trường thương đâm tới phía sau Hung nô vương, bị Lưu Nguyệt một đao khảm thành hai nửa.

Xoay người rơi xuống đất, chủy thủ nhiễm đầy huyết sắc, đặt vững vàng trên cổ Hung nô vương, huyết sắc tí tách rơi xuống, bắn tung tóe khắp một mảnh vắng lặng như tờ.

Phía sau, hơn mười trường thương đã đâm đến phía sau lưng Lưu Nguyệt, gần như đụng tới thịt trên lưng nàng, nhưng không ai có dũng khí làm bậy, tất cả quân binh Hung nô cũng không dám di chuyển nữa.

Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt, mau đến mức chỉ như chớp mắt một cái, chỉ như hạt bụi bay qua.

Một thân lửa đỏ, vẻ mặt băng lãnh.

Lưu Nguyệt lạnh lùng đứng bên cạnh Hung nô vương, chủy thủ trong tay chặt chẽ đặt trên cổ hắn, vạt áo trên lưng rách rưới, một mảnh huyết sắc, máu thịt lẫn lộn, nhưng mà hơi thở sắc bén kia, lại khiến người ta giật mình, không dám coi khinh.

Da cừu màu đỏ tung bay trong gió, gió đông khắc nghiệt của phương bắc, thật lạnh, thật mạnh mẽ.

Giữa thiên quân vạn mã, lấy thủ cấp của thượng tướng, dễ như lấy đồ trong túi.

“Thật đẹp.” Giữa một mảnh lặng ngắt, Âu Dương Vu Phi đứng sừng sững nơi xa, đuôi lông mày giơ lên, chậm ãi noói hai chữ, trong măt hiện lên chút tán tụng.

Gió lạnh dần dần nổi lên, khí thế mạnh mẽ.

“Ngươi là ai?” Hung nô vương thân hình dũng mãnh vẻ mặt giận dữ, sắc mặt xanh xám.

Lướt qua vẻ mặt hung ác của Hung nô vương, Lưu Nguyệt quát lạnh: “Ngươi sẽ biết, đi.” Vừa nói, cổ tay vừa dùng sức trực tiếp buông hai cánh tay của hắn ra, nhưng lại khiến hắn không có sức phản kháng.

Đồng thời trầm giọng nói: “Đến đây.”

Bắc Mục vương năm tuổi đứng bên cạnh Hng nô vương, cũng giật mình, vừa nghe Lưu Nguyệt nói, lập tức xoay xoay túm chặt lấy Lưu Nguyệt, lộn ngược lên lưng Lưu Nguyệt, đôi tay bị trói chặt gắt gao bám vào cổ Lưu Nguyệt.

Chủy thủ sắc nhọn, chút máu đỏ tươi trào ra, đỏ con mất.

“Buông vương của ta ra.” Đại tướng Hung nô chạy tới, vẻ mặt khó coi.

“Vậy còn phải xem thành ý của các ngươi, đi.” nắm lên Hung nô vương đang nửa ngồi trong vương trướng, Lưu Nguyệt túm về phía trước.

Vương Hung nô dũng mãnh, đứng lên còn cao hơn Lưu Nguyệt một cái đầu, nhìn kĩ thân hình khéo léo lả lướt của nàng.

Nhưng mà, dù khéo léo, nhưng lại khiến hai quân đang giao đấu, lặng im không tiếng động.

Chủy thủ đặt trên cổ Hung nô vương, đi qua nơi nào, quân binh Hung nô lập tức nhường đường, tránh ra tạo thành một con đường cho Lưu Nguyệt.

Giữa thiên quân vạn mã, thân ảnh đỏ rực kia làm người khác sợ hãi.

Bắc Mục vốn đau thương gần chết, lại thấy Lưu Nguyệt từ giữa quân đội Hung nô đi ra, nhất thời mừng rỡ.

Không cần Tiêu thái hậu phân phó, vài tướng lĩnh lao ra trước trân, đi về phía Lưu Nguyệt và tiếp lấy Bắc Mục vương.

Chỉ trong chỗ lát, vốn Hung nô đang chiếm thế thượng phong, tình thế xoay chuyển, trở thành tù nhân.

“Mời Thiền Vu tiễn ai gia một đoạn đường.” Tiêu thái hậu che lụa trắng trước mặt, nhanh chóng chạy lại, dù gì cũng là một nhân vật, chưa kịp xem tình hình con trai, lập tức mở miệng trầm giọng nói, vừa vung tay lên, mấy vạn binh mã Bắc Mục lập tức đứng dậy.

“Tiêu Thừa Anh, tốt, tốt.” Bị Lưu Nguyệt đè cổ, cảm nhận được lực lượng kinh người ở phía sau, Thiền Vu của Hung nô, nghiến răng nghiến lợi cũng không dám không tuân theo.

“Tránh ra.” Lưu Nguyệt thấy vậy bèn túm lấy Hng nô vương lên vương trướng màu vàng của Tiêu thái hậu Bắc Mục, đứng thẳng người, rống to về phía binh sĩ Hung nô phía trước.

VÀi tướng lĩnh phía trước, thấy vậy đồng loạt nhin fveef phía Hung nô vương.

“Tránh ra.” Hung nô vương vẻ mặt xanh mét nhưng rất trực tiếp, hét lớn một tiếng, cũng không làm bất kì chuyện mờ ám gì.

Chúng tộc trên thảo nguyên, trời sinh dũng mãnh, tính cách cực kỳ ngay thẳng phóng khoáng, thắng chính là thắng, thua chính là thua, không có tâm địa lạt mềm buộc chặt.

Hơn mười vạn đại quân trong nháy mắt chừa ra một con đường, Tiêu thái hậu xông lên trước, áp tải Hung nô vương đi về phía trước.

Gót sắt hiển hách, xuyên qua thế trận, thoáng chốc đi ra xa.

Dày công bố trí bao lâu, mới có thể có cơ hội tốt để xâm lược, giữa đường lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim phá hủy tất cả, toàn bộ quân lính Hung nô muốn tức điên lên.

Nhưng lại không có cách nào, chỉ có trơ mắt nhìn vương của mình rơi vào tay địch, đi xa.

Xuyên qua thảo nguyên, vượt qua sông băng.

Một ngày một đêm, nhanh chóng đi qua một trăm dặm.

Chạng vạng ngày thứ hai, xa xa khói bụi cuồn cuộn, vô số binh mã Bắc Mục thiết hắc như cuồng phong mà đến, cứu giá Bắc Mục vương, mà giờ đây đã đi vào trong biên giới Bắc Mục.

Cho dù không có Hung nô vương trong tay, Bắc Mục họ cũng không sợ Hung nô hắn huy động binh mã.

Quân đội dừng chân lập doanh trại, châm lửa cuồng hoan.
Nhiều năm như vậy chưa từng có chiến thắng nào lớn như thế, nên ăn mừng.

Trong bóng đêm, lửa trại rực rỡ đốt khắp núi đồi, giữa lều lớn xa hoa nhất, tất cả đại tướng lần này tới đây đều tụ tập lại.

“Ha ha ha, có bản lĩnh, có bản lĩnh, đến, Khố Tạp Mộc ta kính nữ anh hùng một chén, lần này may mắn mà có ngươi.” Đại tướng đệ nhất Bắc Mục Tiêu thái hậu luôn mang theo bên mình, Khố Tạp Mộc hé ra khuôn mặt đen xì, cười lớn với Lưu Nguyệt đang ngồi bên cạnh Tiêu thái hậu.

Lưu Nguyệt bưng bát lên, cười cười nói: “Nữ anh hùng gì chứ, gọi Lưu Nguyệt được rồi.”

“Thẳng thắn, cạn.” Ngón tay cái Khố Tạp Mộc dựng thẳng, bưng bát một hơi cạn sạch, bát lớn như vậy, một chén chắc cũng phải nửa cân.

Một hơi uống cạn, Lưu Nguyệt dốc bát xuống, một giọt cũng không còn.

“Được…” Mọi người giữa trướng nhất thời cùng kêu lên, trầm trồ khen ngợi.

Thiêu đao tử của bọn họ, chính là rượu mạnh nhất, thiếu nữ nhỏ yểu điệu như vậy, lại có thể uống hết một hơi mà mặt còn không đổi sắc, lợi hại.

“Lần này xuất ngoại tuần sát, không may trúng mai phục, may mà có Lưu Nguyệt ra tay cứu giúp, thay mặt mấy trăm vạn dân chúng Bắc Mục, cám ơn ngươi, đến.”

Hé ra khuôn mặt hình chữ ‘quốc’, nhìn qua rất là uy vũ, Ung thân vương Da Luật Cực, lớn tiếng nói với Lưu Nguyệt.

“Trùng hợp mà thôi, không nói cảm ơn.” Lưu Nguyệt thẳng thắn giơ lên cái bát to, cùng Da Luật Cực cạch một chén, một hơi uống cạn.

“Đối với ngươi là trùng hợp, đối với chúng ta lại là ân nhân cứu mạng, ha ha, đến, ngươi hợp ý ta, chúng ta cùng uống.” Đại tướng đệ nhị Bắc Mục, Lê Khoát cười lớn đi tới.

Trên thảo nguyên cực sảng khoái, hợp ý, thì cùng uống, không say không về, đó chính là huynh đệ tốt, đó chính là nể mặt.

Rượu vào chén liền cạn, Lưu Nguyệt chưa từng sảng khoái, giữa lều lớn dâng lên một cơn sóng trào.

Tất cả mọi người chen nhau kính rượu với Lưu Nguyệt, náo nhiệt cực kỳ.

Trong góc phòng, Âu Dương Vu Phi nhàn nhã ngồi nướng thịt dê, ngắm nghía con dao bóng loáng trong tay, khóe mắt khẽ cong.

Thiêu đao tử này cực mạnh, Lưu Nguyệt uống như thế, xem làm sao thu dọn tàn cục.

“Cay quá, cay quá.” Tiểu Hỉ Thước thấy Lưu Nguyệt uống dễ dàng, cũng bưng chiếc bát trước mặt lên uống một ngụm, ngay lập tức đỏ mặt, điên cuồng lè lưỡi.

“Phô trương.” Hoa Ngọc Long khinh bỉ nhìn Tiểu Hỉ Thước, liếc mắt nhìn Lưu Nguyệt phía trước, hạ giọng nói: “Nàng uống như thế, không sợ vết thương.”

Một đường đi thẳng, Lưu Nguyệt mới chỉ băng bó sơ sơ vết thương trên lưng, thế nhưng bọn họ thấy, toàn bộ tấm lưng đều bị cọ sát phá tan, rất nhiều máu, mặc dù là veets thương ngoài da, nhưng thực sự rất dọa người.

Âu Dương Vu Phi không hề nhìn Lưu Nguyệt, chậm rãi ăn thịt dê nướng, người này, còn kiên cường và cứng cỏi hơn so với tưởng tượng của hắn.

Lều lớn náo nhiệt.

“Thiền Vu, đừng khách sáo.” Ở chỗ khác, Tiêu thái hậu cao cao tại thượng, rất khách khí nói với Hung nô vương.

Chỉ là cái loại khách khí với tù nhân này, không có cũng được.

Hung nô vương nhìn lướt qua Tiêu thái hậu ung dung thản nhiên, ánh mắt đảo qua Lưu Nguyệt bị chúng tướng Bắc Mục xoay quanh, đột nhiên đứng dậy nắm lên hai vò rượu, đi về phía Lưu Nguyệt.

“Uống.” Một vò rượu mạnh ném lên trên án kỷ trước mặt Lưu Nguyệt, Hung nô vương vẻ mặt khiêu khích.

Rượu trên bàn xuất anh hùng, bản lĩnh cao mà không thể uống rượu, cũng là đồ bỏ đi.

Đây là quy tắc của thảo nguyên.

” Uống, uống với hắn, ai sợ ai.”

“Uống, say có chúng ta.” Chúng tướng giữa lều lớn ngay tức khắc chĩa mũi dùi vào hắn, cực kì kích động đứng lên.

Lưu Nguyệt nhìn Hung nô vương vẻ mặt khiêu khích, thảo nguyên của thời đại này nàng biết không nhiều lắm, nhưng thảo nguyên của thế kỉ hai mươi mốt nàng biết không ít.

Là nam nhân phải chấp nhận thử thách, quản chi ba hạ (?) tuy rằng nàng không phải nam nhân, nhưng nàng cũng không định ba hạ (?).

Từng bước đứng lên, một cước giẫm lên án kỷ trước mặt, Lưu Nguyệt vỗ vò rượu lớn, giơ lên trước mặt Hung nô vương, khóe mắt nghiêng nghiêng, tràn ngập sự khinh thường.

“Uống….” Quần chúng kích động.

Ngửa đầu uống hết, như rồng uống suối ngọt, rượu chảy ra, hương rượu nồng đậm nhẹ nhàng tràn ngập lều lớn, làm cho Tiểu Hỉ Thước còn không có uống đã ngã xuống, vẻ mặt đỏ ửng.

Một vò uống cạn, vẻ mặt Lưu Nguyệt ửng đỏ, dung nhan vốn đã khuynh thành tuyệt đẹp, được rượu phụ trợ, càng khiến người ta không dám nhìn, chúng tướng xung quanh không khỏi nuốt nước bọt.