Thẻ

,

“Tiếp.” Hung nô vương thuận tay ném, vò rượu vỡ tan, bên trong một giọt cũng không có, Lưu Nguyệt ngay lập tức liền vung tay hô to.

Bên cạnh ngay lập tức có người bưng rượu lên.

Không nói hai lời, chạm chén rồi uống, khí phách hào hùng như vậy đúng là chưa từng xuất hiện trên người Lưu Nguyệt, lúc ở thất quốc, nàng cũng chưa từng bộc lộ ra ngoài, cũng không có cơ hội để biều hiện.

Trong mắt Âu Dương Vu Phi, ánh mắt sâu thẳm.

Ngay từ đầu hò hét cổ động, đến bây giờ lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người trong lều lớn đều trừng mắt nhìn Lưu Nguyệt phía trước, rượu này mạnh bao nhiêu, bọn họ cực kì rõ.

Hơn hai vò rượu rồi, trời đất ơi, bọn họ chính là nam nhân cao lớn thô kệch, cũng khó uống nổi, Lưu Nguyệt này…. Thật mạnh.

Mùi rượu dâng lên, Hung nô vương một ngụm uống hết, lảo đảo một cái, buông lỏng vò rượu trong tay, vò rượu rơi xuống đất, khắp nơi toàn mảnh vỡ, vẻ mặt hồng như máu.

Lưu Nguyệt trái lại khuôn mặt vẫn ửng đỏ như trước, cầm vò rượu trống trơn, ra hiệu với Hung nô vương: “Tiếp tục.”

“Dừng, bản vương chịu thua.” Hung nô vương nhìn Lưu Nguyệt vẻ mặt không đổi, nắm mắt lắc đầu: “Ngươi nói điều kiện đi.” Hắn uống rượu vào không giữ nổi sự thanh tỉnh.

Vừa nói xong, quần thần im lặng xung quanh bỗng chốc la hét vang dội, cực kì hưng phấn.

Lưu Nguyệt nghe vậy quay đầu nhìn Tiêu thái hậu bên cạnh, ánh mắt thăm dò.

Quy tắc của thảo nguyên, ai bắt tù binh, nói ra tiền chuộc, lúc này nếu không muốn cùng Hung nô quyết chiến một trận, vậy nhất định phải thả Hung nô vương đi, xem tiền chuộc như thế nào.

Tiêu thái hậu thấy Lưu Nguyệt nhìn qua, liền nói ngay: “Theo ý ngươi là được rồi.”

“Bản vương thua ngươi, không phải thua Bắc Mục.” Ngay khi lời nói của Tiêu thái hậu vừa hạ xuống, Hung nô vương trầm giọng quát.

Lưu Nguyệt nghe vậy không thể không nhíu nhíu mày, nói như vậy tiền thưởng này sẽ không tốt lắm…

“Tỷ tỷ.” Ngay lúc Lưu Nguyệt trầm ngâm, cánh cửa lều lớn mở ra, Bắc Mục vương năm tuổi chạy vào, hướng về phía Lưu Nguyệt gọi một tiếng.

Mọi người trong lều lớn nhất thời ngơ ngác nhìn nhau, vương bọn họ gọi người khác là tỷ tỷ, coi như ân nhân, vậy cũng…

Tiêu thái hậu cũng nhíu nhíu mày, dịu dàng nói với Bắc Mục vương năm tuổi: “Vương, xưng hô với ân nhân, người có thể…”

“Thái hậu, thánh chỉ của bản vương.” tiêu thái hậu còn chưa nói xong, Bắc Mục vương năm tuổi chạy một mạch đến bên cạnh Lưu Nguyệt, hai ba bước nhào vào trong lòng Lưu Nguyệt, cừa chìa tay đưa cho Tiêu thái hậu một thánh chỉ.

Tiêu thái hậu nghe vậy hơi dừng lại một chút, nhìn Lưu Nguyệt, mở ra.

Lưu Nguyệt thấy vậy chậm rãi ngồi xuống, ôm lấy tiểu gia hỏa từ khi được nàng cứu, vẫn luôn luôn quấn quít lấy nàng Bắc Mục vương Da Luật Hồng.

“Phụng thiên thần chi dụ, được chư thần phù hộ, Mộ Dung Lưu Nguyệt có công cứu giá, ân cao như núi, đặc biệt ban thưởng quốc họ Da Luật, sắc phong làm Vương nghĩa tỷ, ban cho danh hào Trung Nghĩa vương, khâm tứ.”

Vài từ ngắn gọn, rất ngắn, nhưng lại khiến mọi người trong trướng chấn kinh.

Phong vương?

Ho khan một tiếng, Âu Dương Vu Phi nhếch khóe mắt nhìn về Lưu Nguyệt đứng phía trước, Bắc Mục phong vương? Có lầm hay không, Bắc Mục vương đang làm trò đây mà.

“Tỷ tỷ.” Nghe Tiêu thái hậu đọc xong nội dung thánh chỉ, Da Luật Hồng thật cao hứng chui vào trong lòng Lưu Nguyệt, đôi tay bám chặt cổ Lưu Nguyệt, vẻ mặt khiến người khác không thể không yêu mến.

Hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn đầy chờ mong, không có sự gian nan vất vả của thảo nguyên, trái lại lại đẹp đẽ như búp bê, xinh đẹp cực kì.

Cả trướng tĩnh lặng, chúng tướng ngơ ngác nhìn nhau, nhưng cũng không có điên cuồng đố kị, chỉ đồng loạt nhìn về phía Tiêu thái hậu.

Tiêu thái hậu quay đầu nhìn Lưu Nguyệt đang ôm Da Luật Hồng, trong mắt không có sự kinh hoàng như lúc mới đi cứu về, không có sự bất lực, chỉ có một mảnh vui vẻ, chỉ có một mảnh an tâm, chỉ có một mảnh tuyệt đối tín nhiệm.

Vương nhi của nàng yêu cầu nàng, Tiêu thái hậu hiểu rõ rồi.

Lập tức lại giương mắt nhìn Lưu Nguyệt vẻ mặt bình tĩnh không hề sợ hãi, chậm rãi nói: “Đại ân cần báo, đại tình cần đáp, Bắc Mục thành tâm đối đãi với Trung Nghĩa vương, ý Lưu Nguyệt như thế nào?”

Một mảnh yên lặng, tất cả mọi người dời ánh mắt đến trên người Lưu Nguyệt, đợi câu trả lời của nàng.

Sắc mặt ửng đỏ, cực kì bình thản.

Lưu Nguyệt chậm rãi cười cười nói: “Lần này đi xa Mạc Bắc, chẳng qua là muốn lãnh hội sự hào hùng của thảo nguyên, không hề có ý gì khác, Bắc Mục cao thượng, Lưu Nguyệt cảm tạ, Trung Nghĩa vương này thì miễn đi.”

Vài câu thản nhiên, chối từ ban ân danh hiệu Trung Nghĩa vương.

Giữa lều lớn, chúng tướng vốn đều đồng loạt nhìn về phía Tiêu thái hậu, người bất bình cũng có, không nghĩ đến Lưu Nguyệt lại từ chối, không khỏi sửng sốt, rồi lại hiện ra vẻ mặt không vui.

Bọn họ phong vương là một chuyện, để cho người khác từ chối, lại là một chuyện khác.

“Từ chối cái gì hả, ngươi đã cứu Vương và thái hậu của chúng ta, nên, nên.” Đại tướng đệ nhị Bắc Mục Lê Khoát tùy tiện lớn tiếng nói với Lưu Nguyệt.

“Không chịu, có phải xem thường Bắc Mục ta hay không hả?” Đại tướng đệ nhất Bắc Mục Khố Tạp Mộc, khuôn mặt trầm xuống, trừng mắt nhìn Lưu Nguyệt.

Lều vải vốn tưng bừng nhộn nhịp, bỗng chốc biến hóa nhanh chóng.

Tiểu Hoa ngồi cạnh cửa thấy vậy, thân thể co rút, dựa sát vào Âu Dương Vu Phi, ngón tay vuốt con dao trong tay áo.

Nếu nói không được, vậy chuồn.

Trái lại Âu Dương Vu Phi hệt như một lão thần, chậm rãi ăn thịt dê nướng trước mặt hắn, hoàn toàn không để ý tới mọi biến chuyển xung quanh.

“Ta không có ý đó, ta chỉ…”

“Lưu Nguyệt, chỉ cần người nguyện ý, Hung nô ta phong ngươi làm Hữu tướng quân, nắm giữ đại quân cánh phải.” Lưu Nguyệt còn chưa nói hết, Hung nô vương đứng bên kia đột nhiên trầm giọng nói.

Vừa nói ra, mọi người trong lều lớn nhất thời cáu kỉnh, nhất tề đứng lên, đao kiếm trong tay hàn quang sáng ngời.

“Ngồi xuống.” Không đợi chúng tướng mở miệng, vẻ mặt Tiêu thái hậu lạnh lẽo, lớn tiếng quát, đôi mắt sắc bén trong nháy mắt uy áp bức người.

Da Luật Cực, Khố Tạp Mộc,… không khỏi vặn vẹo khuôn mặt, hung hăng trừng Hung nô vương và Lưu Nguyệt, tựa như chỉ cần Lưu Nguyệt đáp ứng, bọn họ sẽ ngay lập tức làm thịt nàng.

Nhưng Hung nô vương cũng chả thèm nhìn đến chúng tướng Bắc Mục xung quanh, chỉ nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt.

Thua dưới tay Lưu Nguyệt nghĩa hiệp này, hoặc là một người Trung Nguyên đến đây du sơn ngoạn thủy, thì đúng khuất nhục, nhưng chẳng qua là khuất nhục của một người.

Nếu như Lưu Nguyệt đồng ý để Bắc Mục phong hào, vậy hắn lại chịu khuất nhục Bắc Mục, chỉ là một quyết định, đã có thể là hai chuyện khác nhau.

Trong lều vải một mảnh trầm mặc, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn kỹ Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt vẻ mặt không chút thay đổi, vẫn bình thản như trước.

Bắc Mục Trung Nghĩa vương, đây chẳng qua là một cái hư danh, một cái danh hiệu nghĩa tỷ, thực ra cũng chỉ là một cái danh hào mà thôi, không quyền không thế, vậy nên chúng tướng Bắc Mục mới không để tâm.

Nhưng mà Hữu đại tướng quân Hung nô, cái này có thực quyền, theo nàng biết Hữu quân Hung nô có tổng cộng mười vạn binh mã, cái đại tướng quân này không đơn giản để gió có thể thổi ngã, không giống Trung Nghĩa vương không quyền không thế.

” Tỷ tỷ, tỷ tỷ.” Giữa không khí bình thản, Bắc Mục vương ôm cổ nàng kêu lên, vẻ mặt bỗng dưng muốn khóc. (Su: Ta thề cái này là nguyên văn, k phải ta chém =,.= K ngờ bên Tàu cũng có phim này nha )

” Hồng không muốn tỷ tỷ đi, không muốn tỷ tỷ đi.” Bắc Mục vương Da Luật Hồng năm tuổi, nghe Lưu Nguyệt từ chối, nhất thời càng ôm chặt cổ nàng hơn, đôi mắt nhỏ đen như mực toát ra sự sợ hãi.

Chỉ có người này trong lúc nguy hiểm nhất cứu hắn, chỉ có nàng có thể bảo đảm an toàn của hắn, sẽ không buông tay, tuyệt đối không buông tay.

Da Luật Hồng dùng hết toàn lực ôm Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt thấy vậy bèn cúi đầu nhìn Da Luật Hồng trong lòng, cắn chặt môi, nếu không phải biết rõ làm vương không được khóc, có lẽ đã sớm khóc rồi.

” Nam nhi có lệ không dễ rơi, là nam nhân nên đội trời đạp đất, muốn cái gì thì chính mình đi tranh giành, khóc, mãi mãi không thể giải quyết mọi chuyện.”

Chìa tay lau đi khoé mắt ẩm ướt của Da Luật Hồng, Lưu Nguyệt khẽ nhíu mày nói.

Tiêu thái hậu bên cạnh nghe vậy, ánh mắt nhìn Lưu Nguyệt càng sâu thêm.

Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Lưu Nguyệt, Da Luật Hồng giật mình, đột nhiên chùi mắt, liên tục gật đầu nói: “Bản vương đã biết.”

” Bay đâu, theo ngày hôm nay nếu Da Luật Lưu Nguyệt có dũng khí rời đi, thì cho bản vương… Cắt đứt chân của nàng cho bản vương, tuyệt đối không cho đi.”

Vẻ mặt nghiêm nghị, Bắc Mục vương vừa học đã dùng.

Lưu Nguyệt nghe vậy trong nháy mắt không nói được gì, đột nhiên cười to ầm ĩ, mày hiện lên chút vui vẻ.

” Tuân chỉ.” Chúng tướng giữa lều lớn, nghe vậy lập tức vui vẻ ra mặt, bật ra tiếng rống to hơn.

Lời này nghe được.

Giữa lều lớn nhất thời dâng lên một mảnh tiếng cười sảng khoái.

Trong tiếng cười, Lưu Nguyệt quay đầu nhìn Hung nô vương vẻ mặt xanh xám, hơi hơi gật đầu nói: “Đa tạ ý tốt của Thiền Vu, chỉ có điều ta thích đệ đệ này.” Dứt lời kéo Da Luật Hồng trong lòng.
Năm tuổi, có chút giống nàng kiếp trước lúc mới nhặt được ở dưới núi, tuổi nhỏ, rõ ràng là sợ, rồi lại đóng giả kiên cường, trên vai gánh nhiều trọng trách lắm, khiến người ta muốn yêu thương.

Kiếp trước bạc tình thiết huyết, lại yêu thương duy nhất người đã từng là thủ hạ của nàng, Sơn. (Su: phải k? =,.= Ta chỉ biết đoán là tên người a, còn k thì k biết dịch kiều gì, ‘ nhưng duy nhất yêu thương quá thủ hạ của hắn sơn’ là cái quỷ chi?)

Da Luật Hồng nghe vậy, đôi mắt to đen như mực, lập tức loan thành hình trăng lưỡi liềm nhỏ, hừ hừ với Hung nô vương vẻ mặt xanh xám, chứng tỏ mình đắc ý.

“Đã như vậy, sau khi trở về Thịnh kinh, liền ngay lập tức chính thức sắc phong, thông cáo thiên hạ.” Tiêu thái hậu ho khan một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc, đồng thời quay đầu nhìn Hung nô vương nói: “Đã là người của Bắc Mục vương ta, Thiền Vu, chuyện tiền chuộc này, chúng ta sẽ cho Thiền Vu câu trả lời thuyết phục sau.”

Nếu Da Luật Lưu Nguyệt là người của Bắc Mục họ, vậy chuyện tiền chuộc này sẽ không còn là chuyện riêng của Hung nô vương, mà là chuyện giữa Hung nô và Bắc Mục, quốc và quốc giao phong.

Ngoài trướng, mặt trăng tròn vành vạnh, gió bấc gào thét, đêm lại nóng như lửa.

Khi đêm tĩnh lại, tất cả chúng tướng Bắc Mục bị Lưu Nguyệt chuốc cho say khướt, bên ngoài chỉ có người gác đêm, những người khác đều ngủ.

Trời đêm tối đen như mực, khảm mấy vì sao nhỏ tịch liêu, trong bóng đêm rộng lớn, tản ra mị lực nhỏ nhoi.

Lưu Nguyệt một thân da cừu đỏ rực, đứng ở ngoài trướng của nàng, ngửa đầu nhìn trăng tròn trên bầu trời.

Mặt trăng tròn như vậy, đáng tiếc, người cũng không cảm thấy vui vẻ.

Hiên Viên Triệt hẳn là sớm nhận được thư của nàng, tại sao một chút hồi âm cũng không có? Tuy rằng nàng một tháng này, toàn hành tẩu trên thảo nguyên hoang vắng, hành tung rất khó tìm, nhưng cũng không nên một chút tin tức cũng không có hả, làm sao vậy?

Nhíu nhíu mày, hai tay Lưu Nguyệt ôm trước ngực.

Có lẽ là chưa nhận được đi, chờ nàng ổn định xong, nàng lại liên lạc với hắn là được rồi.

Lưu Nguyệt cắn cắn môi.

” Không nghĩ tới tửu lượng ngươi tốt như vậy.” Giữa không gian yên tĩnh, phía sau một tiếng bước chân không chút che giấu vang lên, mang theo tiếu ý đầy kinh ngạc.