Thẻ

,

Toàn bộ chúng tướng trong trướng đem hết rượu lại đây, uống rượu như hùng ưng trên thảo nguyên, toàn bộ đều như hũ chìm, mà bản thân mình một điểm men say cũng không có.

Dũng mãnh, thật sự là dũng mãnh.

Lưu Nguyệt không hề quay đầu lại, cũng không có lên tiếng trả lời.

Nàng đã nói, hoặc là không uống, hoặc là nghìn chén không say, đây là điều cơ bản nhất, hiện tại nàng chính là loại người thứ hai.

Âu Dương Vu Phi đi lên trước, nghiêng đầu nhìn Lưu Nguyệt vẻ mặt bình thản, duỗi ngón tay nhu lông mày, đột nhiên cười hì hì nhìn Lưu Nguyệt hạ giọng nói: “Vì sao không đáp ứng Hung nô vương, cái kia chính là thực quyền, làm sao có thể so sánh với cái Trung Nghĩa vương hữu danh vô thực này.”

Nghe Âu Dương Vu Phi nói, Lưu Nguyệt tuyệt không giật mình, dường như như vậy là hắn nên suy đoán được, mà không phải là hỏi mà không biết.

Không biết tại sao, bản thân cứ hay nghĩ Âu Dương Vu Phi này thâm tàng bất lộ, hắn hẳn là hiểu rõ.

Chậm rãi xoay người, Lưu Nguyệt nhìn con mắt tươi cười của Âu Dương Vu Phi, thản nhiên nói: “Ta nói thích đứa trẻ này, ta phải giúp hắn, ngươi tin hay không?”

Miệng thì hỏi có tin hay không, trong mắt một chút ý tứ yêu cầu Âu Dương Vu Phi trả lời thuyết phục cũng không có.

Âu Dương Vu Phi nghe vậy tươi cười càng sâu: “Tin, tại sao lại không tin, không phải ta là chủ nợ của ngươi hay sao, có tiền cho ta hưởng là tốt rồi, mặc kệ nó là cái gì.”

Lưu Nguyệt Âu Dương Vu Phi cười cười, đột nhiên cũng cười cười, chậm rãi chìa tay lần lần trước ngực áo Âu Dương Vu Phi, xé mạnh.

Âu Dương Vu Phi nhất thời bị Lưu Nguyệt xé áo, hai người gần như mặt kề mặt.

“Có chuyện gì sao?” Trên mặt Âu Dương Vu Phi không hề giảm sự tươi cười.

Nhiệt khí trong miệng gần như phun lên mặt Lưu Nguyệt.

” Ta chỉ cảnh cáo ngươi một lần nữa, đòi tiền thì an phận chút cho ta, bằng không, ta ta khó mà giữ được mệnh cho ngươi.” Khe khẽ vuốt hai gò má Âu Dương Vu Phi, Lưu Nguyệt cười.

Mấy tháng này từ nam đến bắc, đi qua tất cả vùng Trung Nguyên, trong óc nàng tất cả đều là rơm rạ, cũng biết Âu Dương Vu Phi này không phải người đơn giản, tuyệt đối không chỉ dọa dẫm xuông, chắc chắn cùng cái hải đảo thần bí kia có dây mơ rễ má gì đó.

Nàng cũng không phải người tốt, nhưng vẫn có ân tất bào, nhưng cũng phải nhìn xem người ta là ai, nếu như uy hiếp đến nàng, như vậy quản ngươi có đúng là ân nhân của ta không, muốn hiệp ân cầu báo, nàng không thể thực hiện được.

” Tốt, con người của ta rất sợ chết.” Âu Dương Vu Phi giơ cao hai tay cười, trả lời thẳng thắn lưu loát cực kỳ.

” Vậy là tốt nhất.” Một tay đẩy ra Âu Dương Vu Phi, Lưu Nguyệt xoay người đi vào trong trướng.

Âu Dương Vu Phi thấy vậy mi nhướng cao, nắm tay mắt chặt trong tay áo, cười tủm tỉm đuổi theo, không chút khách khí bước vào lều vải của Lưu Nguyệt.

” Đi ra ngoài.” Lưu Nguyệt đưa lưng về phía Âu Dương Vu Phi, lạnh lùng ném hai chữ.

“Muốn vết thương trên lưng không khỏi hẳn thì đuổi ta ra ngoài.” Âu Dương Vu Phi nhàn nhã.

” Tiểu Hỉ Thước.” Lưu Nguyệt nghe vậy biết Âu Dương Vu Phi tới để bôi thuốc cho nàng, ngay lập tức liền chậm chạp nói.

Âu Dương Vu Phi đưa tay móc ra bình dược trong lòng, cười cười mở nắp ra: “Say, ngươi chờ nàng đến ngày mai đi.”

Rõ ràng người hầu của hắn tên Hoa Phi Vũ, không biết làm sao Lưu Nguyệt lại có thể kêu Tiểu Hỉ Thước, vậy cũng tùy nàng gọi đi.

Lưu Nguyệt nghe vậy trầm mặc trong nháy mắt, tiếp tục lại gần giường nằm úp xuống, xé áo xuống, lộ ra toàn bộ phần lưng máu thịt lẫn lộn và thân trên.

Mặc dù đúng là nằm úp sấp, thế nhưng cảnh xuân so với lúc không che còn khiến người ta mơ mộng mất hồn.

Âu Dương Vu Phi sững sờ trong nháy mắt, im lặng nuốt nước bọt, thật không nghĩ tới Lưu Nguyệt lại trực tiếp như thế, ngược lại lại đem hắn cảm thấy bức rức khó chịu.

” Nhanh lên một chút” Dứt khoát, cực kỳ dứt khoát.

Âu Dương Vu Phi hoàn hồn, sờ sờ cái mũi đi về phía trước, tay đã chuẩn bị sẵn thuốc, nhẹ nhàng bôi cho Lưu Nguyệt.

Ngón tay di chuyển trên vết thương, vết thương đã bắt đầu đóng vảy, nước da tuyết trắng, trong suốt, hơi hơi men theo đường nét theo nách xuống.

Ngón tay du động, trong trướng tĩnh lặng.

” Lách cách.” Một giọt hồng sắc rơi trên lưng Lưu Nguyệt, hiện lên. (Su: Nguyệt tỷ vô đối, hết Triệt ca đến Phi ca, kakakaka =)) )

Âu Dương Vu Phi nhất thời luống cuống tay chân lau chùi đi, đáng chết, đáng chết, mùa đông khô hanh nóng cái gì, hắn không có định lực như vậy từ lúc nào.

” Dám rơi nước mũi lên lưng ta, ta bẻ cổ ngươi.” ( =)) ) Lưu Nguyệt ném xuống một câu lạnh buốt.

Lại dám nhỏ nước nước mũi lên lưng nàng, nam nhân lớn như vậy lại vì lạnh mà nhỏ nước mũi lên lưng nàng, con mẹ nó, buồn nôn.

Khuôn mặt đen lại, Âu Dương Vu Phi bị bức hoàn toàn không dám nhận, nhưng khóe miệng lại co rúm kịch liệt, nước mũi, quên đi, cứ coi như nước mũi đi.

Nước mũi màu đỏ, đêm nay có chút cuộn trào mãnh liệt.

Ai nói mùa đông chỉ lạnh, sẽ không bị nóng trong người.

Trăng tròn nhô lên cao, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, thật đẹp.

Một đêm chớp mắt đã trôi qua, sáng sớm ngày thứ hai, Lưu Nguyệt đã bị người mời đến lều của Tiêu thái hậu.

Vén màn đi vào, Tiêu thái hậu, Da Luật Hồng, Da Luật Cực, Khố Tạp Mộc, Lê Khoát đã tụ tập ở đây, giữa đám người bày ra món đồ gì đó.

” Lưu Nguyệt, bắt được Hung nô vương là công lao của ngươi, ngươi cũng đến bàn việc tiền chuộc cho rõ ràng đi.” Tiêu thái hậu nhìn Lưu Nguyệt đứng ở cửa, trầm giọng nói.

Lưu Nguyệt nghe vậy mới ừ một tiếng, đã bị Da Luật Hồng kéo qua ngồi bên cạnh hắn.

” Ta nói nghìn dặm mục nguyên kia là tốt nhất, bảy tòa thành trì khá phồn thịnh, đất đai màu mỡ, lấy làm tiền chuộc, thì lấy cái này.” Ngón tay Da Luật Cực đảo qua bản đồ trước mặt mọi người, trên mặt tràn đầy sự vui vẻ sáng lạn.

” Ta cho rằng nghìn dặm mục nguyên rất tốt, nhưng thành trì có ít quá không, bảy tòa? Không, không, một Hung nô vương, ít nhất cũng phải hai mươi tòa thành…”

“Ý ta là…”

Lưu Nguyệt ngồi xuống, hoàn toàn không đếm xỉa đến Lưu Nguyệt, tranh luận sôi nổi.

Một Hung nô vương bị tóm, chẳng khác nào không đánh mà lại đại thắng, cắt đất đai để bồi thường, đây là tiền chuộc tuyệt đối không thể thiếu.

Lưu Nguyệt lôi kéo tay Da Luật Hồng, lắng tai nghe, cũng không phát biểu, ánh mắt nhanh chóng đảo qua bản đồ trên bàn.

Tranh luận quyết liệt, vẫn kéo dài đến tận hai canh giờ sau, mới có kết quả cuối cùng.

Hai đại tướng Bắc Mục, một thân vương, sắc mặt cũng đều ửng đỏ vì hưng phấn, cả chân mày cũng đều là ý cười.

“Lấy nghìn dặm mục nguyên nghìn dặm ốc thổ, tiếp giáp nghìn dặm mục nguyên là mười ba tòa thành trì, Lưu Nguyệt ngươi có ý kiến gì không?” Tiêu thái hậu cuối cùng hỏi Lưu Nguyệt vẫn luôn ngồi im không lên tiếng.

Lưu Nguyệt thu hồi ánh mắt vẫn luôn nhìn bản đồ, mặt mày khẽ nhúc nhích, trầm giọng nói: “Có.”

Một câu nói trầm lắng, nhất thời làm cho Da Luật Cực có chút kinh ngạc.

Nàng là người Trung Nguyên, tuy rằng có công lớn, được phong làm Trung Nghĩa vương, nhưng chẳng qua chỉ là một cái phong hào mà thôi, một cái thân phận phú quý thế thôi, nàng thì làm gì biết được tình hình của Bắc Mục và dân tộc Hung nô, khách khí hỏi nàng một câu, nàng lại có thể nói có.

” Vậy ngươi nói một chút.” Da Luật Cực nghiến răng nhìn Lưu Nguyệt, mấy người giữa lều lớn cũng nhất tề xoay qua nhìn chăm chú vào Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt thấy vậy bèn buông tay Da Luật Hồng, đứng dậy, thản nhiên liếc qua mấy người rõ ràng không thèm để ý đến ý kiến của nàng.

Chậm rãi nói: “Nếu ta đã đồng ý nhận lấy thân phận vương tỷ, cũng chỉ suy nghĩ vì vương, ta không hy vọng hắn, công dã tràng.”

Nói đến đây cũng không kịp để cho mấy người kia mở miệng nói, một ngón tay chỉ vào bản đồ trước mặt nói: “Tối hôm qua, ta cũng có nhìn qua tình hình biên giới giữa Bắc Mục và dân tộc Hung nô.

Các ngươi nói mục nguyên, ở phía biên giới tây nam Bắc Mục, đất đai phì nhiêu, gần như nuôi dưỡng một trăm vạn người Hung nô.

Mười ba thành trì giáp với nghìn dặm mục nguyên, đúng là một trong hai nơi phồn thịnh nhất của Hung nô, chi trì một phần ba thu nhập hàng năm của Hung nô, cũng đủ nuôi một trăm ba mươi vạn số người.

Hai nơi này đều tốt, chẳng qua các ngươi có nghĩ đến hơn hai trăm tộc nhân Hung nô, Bắc Mục chúng ta cần phái bao nhiêu binh mã, mới có thể đủ để áp chế? Không để cho bọn họ có cơ hội phản công, cuối cùng làm hại chúng ta tiền mất tật mang?”

Giọng nói rất nhạt, lại rất vang vọng, Lưu Nguyệt nói xong chậm rãi ngẩng đầu nhìn mấy người trước mặt.

Một mảnh trầm mặc, ban nãy rõ ràng là không thèm để Lưu Nguyệt vào trong mắt, giờ Da Luật Cực và Tiêu thái hậu liếc mắt nhìn nhau, nhất tề cau mày.

” Lời này dường như không sai.” Khố Tạp Mộc mặt đen, xoa mái tóc cứng đờ.

Cái này hình như có chút đạo lý, nhưng lại không nói biện pháp là gì, võ tướng dùng để đánh nhau, khéo léo dẫn dắt, cũng không phải sở trường của hắn.

” Tiếp tục.” Da Luật Cực vuốt cằm, nhíu mi.

Ban nãy do nhiều năm qua khó mà bắt được Hung nô vương bị làm cho hưng phấn quá mức, thầm nghĩ muốn một giá tốt, trái lại đã quên điểm ấy, được Lưu Nguyệt nhắc tới, mới thanh tỉnh lại.

Bắc Mục hắn cũng chỉ có mấy trăm vạn người, hắn lấy đâu ra nhân lực để đi trấn áp.

Lưu Nguyệt nghe vậy: “Tốt, ta đây tiếp tục nói, một phần ba thiên hạ bị cắt bỏ, chỉ để đón một Hung nô vương, một Hung nô vương bị người ta bắt làm tù binh.

Các vị, đổi lại nếu hôm nay là Bắc Mục phải đứng trước tình huống như vậy, các ngươi có thể cấp cho hay không? Không cần trả lời vội vã, suy nghĩ cẩn thận rồi nói.”

Không một ai lên tiếng, Lê Khoát vài lần mở miệng, cuối cùng cũng không có nói gì.

“Sẽ không.” Sau cùng, Tiêu thái hậu lạnh lùng nói ra hai chữ.

” Đúng, sẽ không, thà giữ lấy một phần ba thiên hạ còn hơn đổi về một quân vương là choi chúng ta hổ thẹn, không bằng lập tân vương, người muốn làm Thiền Vu Hung nô vương rất nhiều.” Lưu Nguyệt ngón tay di chuyển, chỉ chỉ vào một thành trì ở trung tâm Hung nô, Ung Kinh. (Su: Thiền Vu thật ra chỉ là tên hiệu, k phải tên thật của ông vua kia đâu nha)

Cả người toát lên sự tự tin hào hoa phong nhã, một thân nổi bật sự uy nghiêm và sự chắc chắn tuyệt đối, như nắm giữ hết thảy trong tay, trong không gian nhẹ nhàng tản ra, đó là phong thái của người đầu tiên đã từng dẫn binh đoàn đi vào rừng rập.

Tiêu thái hậu và thân vướng Da Luật Cực lại liếc mắt nhìn nhau, đối với chuyện này, bọn họ tuyệt đối không bác bỏ, đó cũng là nguyên nhân vì sao bọn họ còn chưa có trở về thủ đô Thịnh kinh của Bắc Mục đã bắt đầu lo lắng đến chuyện tiền chuộc của Hung nô vương.

Bắt tù binh lâu, vương bài này sẽ mất đi giá trị của nó, một Hung nô vương lâu không có mặt, so ra còn thua kém một binh lính Hung nô nho nhỏ.

Bất kỳ cái gì cũng đều có kỳ hạn, vương cũng giống thế.

Cho nên, bọn họ mới lựa thời gian tốt nhất để bắt đầu trao đổi, tranh thủ được lợi ích lớn nhất.

Mà rõ ràng Thiền Vu Hung nô cũng biết rõ điểm này, cho nên ngày hôm qua đã mở miệng, để Lưu Nguyệt tuỳ ý nói ra tiền chuộc.

“Vậy theo ý ngươi?” Võ tướng đệ nhất Bắc Mục Khố Tạp Mộc giương mắt nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt nói.

Lưu Nguyệt nghe vậy cũng không khách khí, ngón tay trên bản đồ trước mặt nhanh chóng vẽ vẽ, chỉ vào biên giới tây bắc của Bắc Mục và Hung nô nói: “Nếu muốn những thứ hào nhoáng, lại không cách nào nắm cho chắc, không bằng yêu cầu cái này.”

Tiêu thái hậu, Da Luật Cực thấy vậy đồng loạt lại gần để nhìn cho rõ.

“Khô sa thảo nguyên?” Lê Khoát trừng mắt.

” Đúng, khô sa thảo nguyên và mười cái thành trì phụ cận của nó.” Lưu Nguyệt gật đầu.