Thẻ

,

Nhiệt huyết sôi trào, Lưu Nguyệt nắm chặt tay: “Ta cần sự giúp đỡ của ngươi.”
Tiêu thái hậu nghe Lưu Nguyệt nói không chút dài dòng, không đáp.
Ngày đó, nàng lần đầu tiên trông thấy Lưu Nguyệt, con gái của Nạp Lan Thủy, khuôn mặt này chính là bằng chứng.
Hơn nữa, bên cạnh còn có Âu Dương Vu Phi, thế gia vọng tộc thứ hai Minh Đảo, đã sớm là vị hôn phu của con gái Nạp Lan Thủy, là Vương tương lai của Minh Đảo.
Hắn tuy rằng chưa từng gặp qua nàng, nhưng, nàng đã từng gặp hắn, mặc dù khi đó hắn mới chỉ hơn mười tuổi.
Hai người này cùng đến, nhất định là có toan tính.
Bởi vậy, nàng đặc biệt chú ý đến họ, muốn đem hai người không biết nàng là ai này, ở Bắc Mục, im hơi lặng tiếng mà giết chết bọn họ.
Chẳng qua là, chủ ý của nàng còn chưa thực hiện được, hôm nay trong triều đình, Khố Tạp Mộc ngốc nghếch này lại có thể ra sức khen ngợi Lưu Nguyệt tài giỏi thế nào tốt làm sao, lại có thể dâng tấu xin cho nàng nắm giữ binh quyền của quân cơ – Bắc Mục Nam viện.
Một đám quần thần Bắc Mục bại não lại có thể vỗ ngực trầm trồ khen ngợi, để nàng ra lệnh.
Nếu Lưu Nguyệt chấp chưởng binh quyền Bắc Mục của nàng, Bắc Mục của nàng không chỉ toàn bộ đều rơi vào tay nàng, mà còn rơi vào tay Minh Đảo.
Không, nàng tuyệt đối không cho phép.
Vì vậy, hôm nay động thủ, vốn tưởng rằng nhiều người chúc rượu nhiều như vậy đã làm cho Lưu Nguyệt say khướt, nhưng lại không nghĩ đến bị nàng bắt được tận tay.
” Minh Đảo và ta, có nó không có ta, ta cùng nó vĩnh viễn là địch nhân.” Lưu Nguyệt nhìn chăm chú vào Tiêu thái hậu hơi nhíu mi, đột nhiên lên tiếng.
Tiêu thái hậu nghe vậy, cong khóe mắt nhìn Lưu Nguyệt: “Vĩnh viễn là địch nhân? Ngươi còn không biết thân phận của ngươi, cho nên mới nói như vậy.”
“Không, ta biết, Nạp Lan là quốc họ của Minh Đảo, huyết mạch Hoàng tộc.
Nhưng vậy thì sao? Ta không ham vinh hoa phú quý, quyền khuynh thiên hạ, ta muốn chỉ là cùng người ta yêu mến nắm tay nhau đến cuối đời.
Minh Đảo càng cho ta quyền lực tuyệt đối, lại càng phá hoại ta, chèn ép ta, thân phận đó, ta không thèm, cũng không cần.”
Không đến mức như đinh đóng cột, rất bình thản, thế nhưng bình thản như vậy, lại khiến người ta nhận ra sự chán ghét và quyết tâm tận trong cốt tủy.
Tiêu thái hậu nghe thế nhìn thật sâu Lưu Nguyệt một lúc lâu, Lưu Nguyệt cũng không nhúc nhích, cùng Tiêu thái hậu đối mặt, hoa lửa văng khắp nơi, tĩnh lặng im ắng.
Một lúc lâu sau, Tiêu thái hậu chậm rãi nở nụ cười: “Không, ngươi không biết thân phận của ngươi, ngươi nếu như biết, ngươi nên hiểu rõ, bản thân ngươi chính là vũ khí sắc bén để đối phó với Minh Đảo.”

Lưu Nguyệt vừa nghe không khỏi sửng sốt, trong mắt sáng ngời: “Còn cần xin thái hậu chỉ bảo, ta không quen nơi đó.”
Thái hậu hơi phất trường bào, hơi thở trên người khôi phục lại sự vững vàng, cười cười, trong mắt bắn ra một chút sắc sảo, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm chậm rãi nói: “Truyền thừa nghìn năm Minh Đảo, huyết mạch hoàng thất chỉ có thể cùng người trên đảo kết hôn, duy trì sự thuần khiết.
Rất nhiều năm trước cũng đã cho cận huyết kết hôn, lại không sinh con cháu được, có thể trong quá trình xảy ra chuyện.
Bởi vì chuyện này, cho nên Minh Đảo về sau quy định, người trên đảo có thể cùng ngoại nhân thành hôn, có thể sinh con.
Nếu như đời sau tốt, vậy thì trở về đảo bồi dưỡng, nếu như không tốt, thì để lại bên ngoài.
Trên đảo người thường sau khi kết hôn có thể chọn ở lại trên đảo hoặc ở bên ngoài, chỉ có một lựa chọn, không cho phép hối hận.
Chỉ ngoại trừ tam đại dòng họ trên đảo tuyệt đối không được phép ở bên ngoài, nhất định phải trở lại dảo, sau khi quay về đảo phải nghe theo trưởng lão định hôn ước, không được cưỡng lại.
Họ Liên của ta chính là thế lực ngay sau họ Âu Dương, cho nên, ta có thể ở bên ngoài chơi đùa, có thể lập gia đình, có thể sống chết, nhưng tuyệt đối không thể cùng trượng phu ta sống đến đầu bạc răng long.”
Nói đến đây, Tiêu thái hậu dừng một chút, cúi đầu nhìn Lưu Nguyệt một cái, vẻ mặt nhìn có chút hả hê cười: “Mà ngươi, biết vì sao bản thân ngươi lại chính là vũ khí sắc bén để đối phó Minh Đảo không?
Bởi vì, huyết mạch hoàng thất Nạp Lan tất cả hậu duệ trừ mẹ ngươi Nạp Lan Thủy sinh hạ ngươi ở ngoài ra, không còn một người hậu duệ.”
Vừa nói đến đây, mặt mũi Lưu Nguyệt sáng ngời, sáng ngời hữu thần nhìn Tiêu thái hậu nói: “Chỉ có một mình ta, ý tứ là….”
“Đúng, nếu ngươi không còn, Hoàng tộc Nạp Lan liền mất hết hương hỏa, giết ngươi, mặc cho hắn là ngàn năm truyền thừa cái gì, cũng đều bị tuyệt.”
Tiêu thái hậu nở nụ cười, nự cười tràn ngập oán hạn và vui sướng khi người gặp họa.
Khó trách không cho nàng thành thân, khó trách hành động lớn như vậy chỉ để giết Hiên Viên Triệt, muốn tiêu diệt Thiên Thấn, tất cả đều là vì nàng là độc nhất vô nhị, cho nên không thể để ngoại nhân đoạt đi, chỉ có thể để lại cho người nhà.
Ha ha, không thể để cho ngoại nhân lấy đi.

Một món đồ được người người ta quá mức quý trọng, khi bị người khác giương cung bạt kiếm bao vây, lại chính là thứ vũ khí sắc bén nhất để phản kích. (Su: nói đơn giản ra, cái gì mình quý quá, thì sẽ bị ng ta lợi dụng cái đó để đánh lại mình)
Lưu Nguyệt nở nụ cười.
Nhìn Lưu Nguyệt cười, Tiêu thái hậu cong môi, xem ra, Lưu Nguyệt thật sự khinh thường quyền lực đỉnh cao giá, thật sự họ đối đầu.
” Chỉ có điều, cũng bởi vì chỉ có một mình ngươi, cho nên bọn họ tuyệt đối sẽ không buông tay, không thật sự nắm chắc, tuyệt đối không nên để lộ tâm ý của ngươi, nếu không, cho dù tiêu diệt hết thảy, hối hận sẽ chỉ là ngươi.”
Nếu là cùng một trận chiến tuyến, vậy thì là bằng hữu, Tiêu thái hậu nói một câu thành khẩn, tình ý sâu xa.
Cười khẽ đọng lại trên mặt, Lưu Nguyệt hít một hơi thật sâu xong, cười cười nói với Tiêu thái hậu: “Ta hiểu rõ.”
Nhẫn một thời, được một đời, nàng trước đây đã từng nghĩ tới.
Chỉ là, bắt đầu từ bây giờ, nàng càng phải nhẫn hơn, càng phải bất động thanh sắc, không thể để cho bất luận kẻ nào nhìn ra nét mặt của mình.
Giơ tay lên duỗi lưng một cái, Lưu Nguyệt vặn vẹo đầu.
Minh Đảo, một khi đã như vậy, cần phải đổi lại cách thích hợp để có thể chống lại họ.
Nhìn Lưu Nguyệt duỗi lưng một cái, trong lòng đã có dự tính riêng, Tiêu thái hậu cười hết sức khoái trá đứng lên, lấy chính trực hệ Vương tộc của bọn họ, hủy diệt hết thảy bọn họ, đây thật làm cho người ta sảng khoái, vô cùng vui sướng, vô cùng mong chờ.
Tối nay gió lạnh bay múa, nhưng ai dám cam đoan ngày mai không phải là ngày đẹp trời.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, đảo mắt cửa ải cuối năm đã đến gần.
Ngày hôm đó, trên triều đình Bắc Mục.
” Thái hậu, năm nay băng dày ba thước, so với bất kỳ năm nào cũng còn phải lạnh giá hơn, mấy đại thảo nguyên rễ cỏ cũng đều đào không được, Thú Kinh, Liên Phù Thành, Sơn Thành, những nơi sống dựa vào thảo nguyên, lương thực gần như đều bị dùng hết, còn có vài chục vạn người không có ăn, tình hình rất không lạc quan.”
Thừa tướng Bắc Mục Tiêu Thần, trưng ra khuôn mặt chữ quốc khá uy vũ, tuổi tác ngang Mộ Dung Vô Địch, nhưng sự dũng mãnh kia, Mộ Dung Vô Địch cũng khó sánh được.
Lúc này lại nhướng mày, ngay sau đó nói: “Lại càng không nói đến Khô Sa thảo nguyên và mười thành Khô Sa cô quạnh, hoàn toàn không lương thực cung cấp cho binh sĩ đi xây lại sông, mấy vạn binh lính của chún ta sẽ chết đói ở nơi nào đây?”

Thái hậu, ý người ra sao.”
Tiếng nói vừa dứt, văn thần võ tướng toàn triều đều nghiêm túc.
Sau năm ngoái, nếu không có lương thực, có thể bỏ chạy đến Ngạo Vân hoặc Tuyết Thánh, cướp bóc lương thảo một phen rồi trở về, cũng có thể tạm chống chọi qua mùa đông giá rét.
Nhưng năm nay, bởi vì đi xa tuần sát cùng Hung Nô, sau đó lại nhận thành, thương lượng, sửa đường sông, cứ tiếp tục như vậy, căn bản cũng không có thời gian và tinh lực đi chém giết còn chưa nói, lại còn phải chi ra rất nhiều lượng thực.
Cho dù sau này sông chảy vào khiến Khô Sa thảo nguyên và mười thành sẽ phồn thịnh, thế nhưng vấn đề trước mắt nếu không có cách giải quyết, ai còn có thể đợi đến lúc bọn hắn phồn vinh.
Mọi người chết đói hết rồi.
Tiêu thái hậu ngồi ở trên cao, che khăn mặt không nhìn ra biểu tình, nhưng chân mày nhíu chặt lại nói hết nỗi lo của nàng.
Im ắng chỉ trong chốc lát, Tiêu thái hậu đột nhiên quay đầu nhìn người đứng ở vị trí thứ ba bên phải – Lưu Nguyệt, mở miệng nói: “Trung Nghĩa Vương, ngươi có biện pháp gì?”
Lời này vừa nói ra, mọi người trên triều đình lập tức cùng nhìn về phía Lưu Nguyệt.
Lưu Nguyệt hơi ngẩn ra, không có lương thực? Việc này thì nàng có thể nghĩ được biện pháp gì.
Nàng cũng không phải người trồng lúa, mặc dù nàng biết rõ Viên Long Bình* lai giống lúa giỏi, nhưng nàng không phải chuyên gia nghiên cứu sản xuất lương thực. Mặt mày nhanh chóng chuyển động.
*Viên Long Bình: Chuyên gia lai các giống lúa của TQ, hình như còn được đề cử nhận giải Nobel hòa bình =,.= Lúa vs hòa bình thì liên quan gì nhỉ?
Thảo nguyên hoang vu, nhưng tuyệt đối có thể lợi dụng, khai hoang trồng trọt cây giống chịu hạn, nàng biết rất nhiều thứ có thể sinh trưởng trong điều kiện như vậy.
Nhưng, tình thế khẩn cấp trớc mắt, hiển nhiên là không có nhiều khả năng dùng đến mấy thứ đó, từ từ để sau.
Trước tiên không nói gì, Lưu Nguyệt chỉ cau mày suy nghĩ.
Khố Tạp Mộc đứng ở vị trí thứ hai bên tay trái thấy vậy, vung lên chiến bào lớn tiếng nói: “Không có lương thực phải đi đoạt, ta tự mình đi, ta cũng không tin, gần cuối năm, ta lại không đoạt được gì từ trong tay Ngạo Vân.”
Không có sách lược liền động thủ, không được thì trộm, thì đoạt, đây chính là tác phong dũng mãnh của thảo nguyên.
Ngạo Vân, Lưu Nguyệt vừa nghe ba chữ kia, mắt đột nhiên sáng ngời, một câu nói kia của Khố Tạp Mộc ngược lại nhắc nhở nàng, mọi sự không thể nhìn từ một phía.

” Xem ra, cũng chỉ có thể….” Tiêu thái hậu nhíu nhíu mày, cứ như vậy mà xuất binh thì quá gấp gáp, nhưng mà không có lương thực, lại càng khó khăn, thảo nguyên sống dựa vào thời tiết, mùa đông thực sự rất không tốt.

” Thái hậu, ta đi.” Tiêu thái hậu còn chưa nói hết lời đáp ứng, Lưu Nguyệt đột nhiên tiến lên một bước, vẻ mặt tươi cười cao giọng nói.

Tiêu thái hậu thấy Lưu Nguyệt nụ cười như vậy, tựa như mọi chuyện đều nắm chắc trong tay, không khỏi ngập ngừng, vẻ mặt mới hay thả lỏng chút, nhìn Lưu Nguyệt nói: “Ngươi có ý kiến gì hay?”

Lưu Nguyệt cười híp mắt nói: “Ý kiến hay thì không có, nhưng nếu Bắc Mục ta đã không thể sống tốt, đương nhiên cũng không thể để những người khác sống dễ chịu, Ngạo Vân giàu có như vậy, cứu tế người nghèo chúng ta, hẳn là nên vô cùng.”

Tiêu thái hậu nghe Lưu Nguyệt muốn xuất binh ra trận, nhưng vẻ tươi cười trên mặt lại cực kỳ quỷ dị.

Trầm ngâm trong nháy mắt, Lưu Nguyệt này quỷ quái vô cùng, sách lược trong lòng cũng sâu, nếu nàng nói phải xuất binh chém giết, như vậy nàng tự nhiên có biện pháp vẹn toàn.

Một khi đã xác định hai người là cùng một trận chiến tuyến, Tiêu thái hậu với Lưu Nguyệt không có một chút ngăn cách, rất tín nhiệm và coi trọng.

” Tốt, ai gia cho phép.”

” Vậy lần này xuất bao nhiêu quân?” Thân vương Da Luật Cực thấy sách lược đã được quyết định, lập tức mở miệng nói.

“Mười vạn binh mã…”

” Không, ta muốn năm mươi vạn binh mã.” Khố Tạp Mộc hùng tâm tràn trề, mười vạn binh mã mới vừa ra khỏi miệng, Lưu Nguyệt lập tức chặn họng hắn.

” Cái gì, năm mươi vạn binh mã?”

” Có lầm hay không?”

” Năm mươi vạn…”

Lưu Nguyệt còn chưa nói xong, toàn bộ triều đình Bắc Mục lập tức như nước sôi, sôi trào.

Mà ở bên trong nồi nước sôi ấy, Lưu Nguyệt vẻ mặt vẫn như cũ mỉm cười, tự tin nhìn Tiêu thái hậu.

” Năm mươi vạn, nhiều lắm?” Tiêu thái hậu cũng nhìn lỹ Lưu Nguyệt, nhíu chặt mày.

Năm mươi vạn, Bắc Mục nàng binh lực khuynh quốc, cũng chỉ mới có năm mươi vạn, toàn bộ Lưu Nguyệt, điều này sao có thể? Hơn nữa năm mươi vạn binh mã xuất binh chém giết, ai trấn thủ Bắc Mục nàng, đến lúc đó Hung Nô nhân cơ hội xâm phạm bọn họ làm thế nào? Việc này không thể.