Thẻ

,

Hắn hiểu rõ Lưu Nguyệt của hắn, khi tỉnh táo, nàng tuyệt đối sẽ không phản bội hắn, tuyệt đối sẽ không, tình cảm của bọn hắn là do trải qua bao nhiêu thử thách mà thành, tuyệt đối không có khả năng.
Huống chi, đối phương là kẻ thù của nàng, Độc Cô Dạ.
Đúng, nhất định có nội tình.
“Nàng nhất định có tính toán của nàng.” Kích động trong nháy mắt, Hiên Viên Triệt ổn định lại tâm trạng.
Thu Ngân nghe vậy vẫn nhíu chặt mày như cũ, nói nhỏ: “Nghe đâu, nàng chính miệng nói, Độc Cô Dạ bảo vệ nàng vô cùng, mà Vương, người làm không được, cho nên nàng…”
“Câm miệng ngay.” Lời của Thu Ngân mới nói tới một nửa, Hiên Viên Triệt quát chói tai một tiếng, lập tức cắt ngang hắn.
“Nguyệt là hạng người gì, các ngươi chẳng lẽ không hiểu rõ, bảo hộ nàng? Hừ, thiên hạ này cho dù mọi người đều tin, các ngươi thì không thể tin.” Giọng nói nghiêm nghị, Hiên Viên Triệt lườm ba người đang cúi đầu.
“Vâng.” Thu Ngân, Ngạn Hổ, lập tức lớn tiếng đáp.
Bọn họ cũng rất muốn tin tưởng Vương Phi, chỉ là lời đồn này rất có lý có cứ, hơn nữa nhiều người thấy như vậy, lại có cả thám tử Thiên Thần họ, bọn hắn không muốn tin, thật sự là…
“Vương thượng, Độc Cô Dạ đã ra lệnh, hai mươi hai tháng chạp cùng Vương Phi, cái đó… Đại hôn…”
“Chuẩn bị ngựa.” Sắc mặt thâm trầm, mặt mày Hiên Viên Triệt dựng lên, vung lên chiến giáp bước nhanh về phía cửa lớn.
Hắn không tin lời nói của người ngoài, hắn chỉ tin tưởng bản thân mình.
Hắn muốn đi tìm nàng, hắn muốn đích thân đi xem rốt cuộc là chuyện gì.
Đại hôn, buồn cười, đại hôn.
“Vương, hiện tại chúng ta đang động binh với Triệu Quốc, trong lúc nguy cấp như vậy…” Ngạn Hổ còn chưa nói hết, Hiên Viên Triệt đã đi xa rồi.
“Lưu Xuyên, Chu Thành…” Xa xa, tiếng quát lạnh của Hiên Viên Triệt vang vọng ở phía chân trời, Thiên Thần hắn không phải không có hắn trấn giữ, lại không thể tác chiến.
Gió lạnh vù vù thổi qua, lạnh thấu xương.
Bốn người cưỡi ngựa trong gió lạnh, hướng tới Bắc Phương mờ mịt, hướng tới Ngạo Vân, phi ngựa đi.
Lạnh, khí trời đang vào lúc lạnh giá.
“Báo, năm mươi vạn binh mã Bắc Mục đã đến Thâm Lam quan của Ngạo Vân ta…”

“Báo, Bắc Mục đóng quân tại Thâm Lam quan…”
“Báo…”
Hoàng hôn, trên chính điện Ngạo Vân, Ngạo Vân quốc chủ sắc mặt gần như chìm trong tuyết, cau mày nói: “Đến mà không tấn công, nàng rốt cuộc muốn làm gì?”
“Trước, một mình cưỡi ngựa tiến vào Ngạo Vân ta đoạt hôn, sau có binh mã đóng quân, nàng muốn làm cái gì?” Tể tướng Ngạo Vân cũng nhíu chặt mày.
Gia Luật Lưu Nguyệt này suất lĩnh nhiều binh mã Bắc Mục như vậy đến đây, lại chỉ biên quan hạ trại, cũng không nhúc nhích, chẳng lẽ thật sự là chỉ vì đoạt hôn mà tới?
Mấy trọng thần trong đại điện nhìn nhau, đồng thời lắc đầu.
Ngạo Vân quốc chủ đưa tay gõ nhẹ lên Long án (bàn của vua), mặt mày nghiêm trọng.
Nếu đột nhiên tới, Bắc Mục nhiều binh mã như vậy, ắt hẳn sẽ công kích bất ngờ khiến Ngạo Vân hắn trở tay không kịp, nhưng mà Lưu Nguyệt này lại có thể một mình một ngựa đi vào Ngạo Vân hắn, hiện tại cùng Độc Cô Dạ nùng tình mật ý không dứt.
Thật giống như chỉ là vì Độc Cô Dạ mà đến, thật giống như muốn khắp thiên hạ biết, nàng yêu mến Độc Cô Dạ đến bao nhiêu, hoàn toàn không có bất kỳ hành động nào khác.
Nếu không có hành động gì, cho Ngạo Vân hắn hai ngày, tất cả sắp xếp sẽ đâu vào đấy, đến lúc đó cho dù là Bắc Mục dốc toàn lực năm mươi vạn binh mã tấn công, Ngạo Vân hắn cũng tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ thoải mái, ban cho Ngạo Vân hắn một đòn phủ đầu.
Một mảnh trầm mặc.
Nghĩ không thông.
Một lát sau, Tể tướng Ngạo Vân bỗng nhiên mở miệng nói: “Nếu nàng bất động, chúng ta cũng không ép, tùy ý bọn họ đi, đến lúc đó, chúng ta chuẩn bị thỏa đáng, liền…” Lời còn chưa dứt, Tể tướng Ngạo Vân đã ra dấu cứa một nhát qua cổ.
Nhìn vậy, trong ánh mắt Ngạo Vân quốc chủ lóe lên sự sắc bén.
Lưu Nguyệt này đúng là rất lợi hại, phía đông không sáng phía tây hiện ra, lại có thể thoát khỏi Thiên Thần đến làm vương Bắc Mục.
Nhưng mà, cho dù nàng lợi hại, hay Nam Tống có mạnh mẽ đến đâu, đều không có khả năng nguy hại đến bọn họ, bọn họ dĩ nhiên là….
(Su: nga, Su hảo tò mò vế sau là cái chi chi a?)
“A, Vương huynh ngươi xem.” Đang tươi cười, thân vương Độc Cô Hàn đột nhiên hoảng sợ chỉ vào Long án, cực kỳ hoang mang lớn tiếng nói.

Thanh âm ngăn không được run rẩy, như là cực kỳ hoảng sợ.
Hơn mấy đại trọng thần và Ngạo Vân quốc chủ trong chính điện thấy vậy, không khỏi khó hiểu, lại càng đề cao cảnh giác, cùng nhau nghiêng đầu nhìn lại.
Vừa thấy vật, sắc mặt Ngạo Vân quốc chủ trong nháy mắt đại biến, ầm một cái đứng lên, ngón tay run run chỉ vào cái gì đó trên án, nói không nên lời.
Ở trên xó xỉnh nào đó của Long án, đoan đoan chính chính để một kim bài lệnh tiễn cổ xưa.
Kim bài lệnh tiễn.
“Bọn hắn… là bọn hắn…” Con mắt Độc Cô Hàn cũng lồi ra, trong mắt tất cả đều là sự hoảng sợ.
“Bọn họ… Bọn họ…” Ngạo Vân quốc chủ cứng ngắc vặn vẹo uốn éo đầu, từ trong kẽ răng nghẹn ra hai chữ, lại không nói nên lời.
“Quốc chủ, làm sao vậy?” Tể tướng Ngạo Vân thấy vậy, không khỏi kinh ngạc đứng dậy đi ra phía trước, cầm lấy kim bài lệnh tiễn trên bàn.
Một kim bài lệnh tiễn bình thường, tuy rằng xem bên ngoài có chút cổ xưa, nhìn qua chế tác cũng tương đối tinh mỹ, hẳn là của bậc đế vương.
Nhưng đây là Ngạo Vân, đế vương nào có thể sai khiến Ngạo Vân quốc chủ? Tại sao quốc chủ và thân vương lại giống như nhìn thấy quỷ, kinh hoàng đến mức nói không nên lời.
Lấy ra kim bài lệnh tiễn, Tể tướng Ngạo Vân liếc nhìn thiếp vàng bị đè ở bên dưới, đưa tay lấy ra, mở ra, đưa cho Ngạo Vân quốc chủ.
Ngạo Vân quốc chủ hít một hơi thật sâu, sự khiếp sợ khi nhìn thấy kim bài lệnh tiễn kia đã trôi qua, khôi phục lại bình thường, nhận lấy thiếp vàng đọc nhanh như gió.
Trong khoảnh khắc, chỉ thấy Ngạo Vân quốc chủ chớp mắt, hướng về sau gục xuống.
“Quốc chủ…”
“Hoàng huynh…”
Tể tướng Ngạo Vân và Độc Cô Hàn kinh hãi mặt tái ngắt, cùng nhau đỡ lấy Ngạo Vân quốc chủ đã bất tỉnh.
Là vật gì, khiến cho Ngạo Vân quốc chủ cửu kinh sa tràng, sắc mặt luôn bất biến, lại bị hù dọa đến ngất đi.
Nhanh chóng lấy thiếp vàng Ngạo Vân quốc chủ vừa xem, sắc mặt thân vương Độc Cô Hàn đại biến, hai tay run run oán hận nói: “Nàng, nàng lại là… Người của bọn họ… Nàng… Nữ nhân này, nữ nhân này, nàng muốn hại Ngạo Vân ta, muốn hại Độc Cô Dạ.”

“Yêu nghiệt.” Ngạo Vân quốc chủ đứng bên cạnh suối nước nóng, nhìn vào khoảng không tối đen như mực chỉ lộ ra một chút ánh sáng, soi sáng đầu Lưu Nguyệt, thân hình dưới nước nhưng cũng không nhìn thấy gì, trong mắt ánh lên sự hung tàn.
Lưu Nguyệt nghe vậy chậm rãi tựa vào vách đá, so với Ngạo Vân quốc chủ còn tự nhiên hơn, khóe miệng vẽ lên một nụ cười khẽ, nói: “Quốc chủ hỏi kỳ lạ, ta muốn làm cái gì, ta muốn đương nhiên là làm sao cùng Độc Cô Dạ vui vẻ.”
Dứt lời, trên mặt hiện lên một chút nhu tình, cũng tạm coi là tình thâm.
“Thúi lắm.” Ngạo Vân quốc chủ nhìn vẻ mặt Lưu Nguyệt tình thâm, cực kỳ tức giận nói ra một câu thô tục mà từ trước tới nay chưa hề nói ra.
“Yêu nghiệt nhà ngươi, hại Thiên Thần Vương Hiên Viên Triệt còn chưa đủ, hôm nay lại tới hại Vương nhi của quả nhân, ngươi…”
“Quốc chủ, đừng nói quá lên như vậy, là ai phát động năm nước công phạt Thiên Thần, chỉ vì đoạt ta? Là ai không muốn thiên hạ mà muốn hồng nhan? Là ai vứt bỏ công chúa không thèm để ý đến?
Nhi tử người mê luyến ta, không tiếc gây chiến, thiên hạ đều biết, hôm nay ta tới rồi, sao lại thành ta mê hoặc hắn?”
Lạnh lùng nói, hai tròng mắt Lưu Nguyệt đột nhiên nhíu lại, nhìn Ngạo Vân quốc chủ chậm chạp nói: “Hay là nên nói, quốc chủ cũng chỉ là muốn mượn cớ, giết ta, tốt, ta đang chờ.” Dứt lời, giương cằm lên, mỉm cười, lại lộ ra yêu mỵ và khiêu khích.
Ngạo Vân quốc chủ thấy vậy hai mắt trầm xuống, lạnh lùng nói: “Ngươi đừng tưởng rằng quả nhân thật không dám giết ngươi.”
“Vậy thì tới đi.” Thanh âm tàn nhẫn của Ngạo Vân quốc chủ còn lơ lửng ở trong không khí, Lưu Nguyệt nhẹ nhàng cười một tiếng giống như căn bản không thèm để ý.
Tuỳ tiện đưa tay vuốt vuốt tóc đen bên tai buông thõng xuống, trong ánh mắt Lưu Nguyệt hiện lên chút khinh miệt, cười nhìn Ngạo Vân quốc chủ sắc mặt âm trầm nói: “Ta khuyên ngươi không nên làm những hành động khác lạ ấy vẫn tốt hơn, Bổn vương cũng không còn là Tiểu Vương phi ngày đó mặc cho ngươi chém giết.
Hôm nay, ngươi chỉ cần dám đụng đến một sợi tóc của ta, năm mươi vạn đại quân Bắc Mục ta, chắc chắn sẽ đạp nửa giang san Ngạo Vân của ngươi.”
Lời này vừa nói ra, Ngạo Vân quốc chủ liền biến sắc, nghiến răng đến mức Lưu Nguyệt cũng có thể nghe thấy.
Lưu Nguyệt thấy vậy lại càng cười kiều diễm hơn, dứt khoát bơi sải đến dưới chân Ngạo Vân quốc chủ đứng đối diện suối, ngửa đầu khẽ cười nói: “Cũng không biết, còn dư lại nửa giang san, chúa tể bảy nước Trung Nguyên sẽ mất bao lâu mới bị những nước khác thôn tính sạch sẽ?
Ta nghĩ, một tháng? Hay nửa năm, hay là….”