Thẻ

,

Bầu trời thảo nguyên trong xanh bao la, bóng đêm khuya khoắt.

Bỏ lại năm mươi vạn binh mã Khô Sa mười thành đang chở lương thảo cho bách tính mà đi trước, Lưu Nguyệt và Khố Tạp Mộc chạy về Thịnh Kinh Bắc Mục như bay.

Bảy ngày bảy đêm, ngày đêm thần tốc trở về.

Ngày thứ chín, đi qua toàn bộ ngàn dặm thảo nguyên, về đến đô thành Thịnh Kinh Bắc Mục.

“Mau, mau, Trung Nghĩa Vương, mau……

Trong Ung Hòa Cung, dọc đường không ngừng có người điên cuồng đến dẫn đường cho Lưu Nguyệt vừa hô to.

Vô số cung nữ nô bộc im lặng đi tới đi lui, vẻ mặt ai cũng vội vàng lo lắng, đủ loại quan lại tụ tập ở trước cửa Thần Cung của Tiêu thái hậu, đi vòng quanh.

Trên mặt mọi người, đều là một mảnh lo lắng.

Toàn bộ bầu trời Bắc Mục, bao phủ bởi một tầng mây ảm đạm khó thấy.

“Trung Nghĩa Vương, mau, Thái hậu đang đợi ngài, mau….” Lưu Nguyệt tựa như phóng ngựa một mạch tới cửa Thần Cung của Tiêu thái hậu, xa xa các đại thần Bắc Mục chỉ nghe thấy đột nhiên có tiếng vó ngựa gấp gáp vang lên bên ngoài Thần Cung, tức khắc sáng mắt, điên cuồng gào thét với Lưu Nguyệt.

Phi thân xuống ngựa, gấp gáp chạy vào.

Chẳng quan tâm mấy ngày liên tiếp đi đường mệt rã rời, chẳng kịp lau đi mồ hôi trên mặt, Lưu Nguyệt cơ hồ như một trận gió, lao vào Thần Cung của Tiêu thái hậu.

Vẻ mặt chúng thần như vậy, xem ra Tiêu thái hậu…..

Điên cuồng mà xông vào, mấy đại trọng thần Bắc Mục trong Thần Cung đã sớm xếp hàng ở đó, sớm nghe thấy tiếng hô hoán Lưu Nguyệt đã đến, lập tức nhường đường. cho Lưu Nguyệt.

Trước giường bạch ngọc to lớn, Da Luật Hồng năm tuổi khóc sướt mướt, cứ như vậy mà bò tới trước giường, nắm thật chặt bàn tay Tiêu thái hậu.

Tiêu thái hậu vẻ mặt nhợt nhạt một tý huyết sắc cũng không có, con mắt híp lại, bộ dáng hấp hối, mạnh mẽ chịu đựng.

“Không khóc.” Lưu Nguyệt sớm nghe Khố Tạp Mộc nói qua, Tiêu thái hậu bị đâm trúng chỗ hiểm, trong lòng sớm có chuẩn bị, lúc này quát khẽ một tiếng, vài bước liền điên cuồng vọt lên.

Không kịp xem xét Da Luật Hồng, ngón tay Lưu Nguyệt duỗi ra, nhấc hàm dưới của Tiêu thái hậu ra, ép Tiêu thái hậu hé miệng, nhanh chóng đưa một viên thuốc màu đen cỡ ngón út trẻ em vào: “Nước.”

Da Luật Cực bên cạnh cũng không đợi người hầu tiến lên, vội vàng đưa lên.

Tay vừa đưa nước lên, viên thuốc trôi vào cổ họng Tiêu thái hậu.

Chung quanh thân vương Da Luật Cực, Tể tướng Tiêu Thần, Lê Khoát, thấy vậy không khỏi cùng nhau nín thở, Tiêu thái hậu đã sớm nuốt dược hoàn không trôi, Lưu Nguyệt này lại có thể….

” Tỷ tỷ, tỷ tỷ.” Viên thuốc trong tay mới vào trong miệng Tiêu thái hậu, Da Luật Hồng khóc sướt mướt bên cạnh, bỗng chốc liền lao đến đây, ôm chặt lấy chân Lưu Nguyệt, vốn đang kiềm nén nước mắt, lúc này tựa như nhìn thấy người thân duy nhất, gào khóc.

Trong tẩm cung, vốn là không khí trang nghiêm, bị Da Luật Hồng gào khóc một tiếng như vậy, đám người Da Luật Cực cũng đỏ hai mắt, nắm chặt tay.

” Không khóc, không khóc.” Cúi người ôm lấy Da Luật Hồng đang khóc nức nở ôm lấy chân mình, Lưu Nguyệt nhanh chóng nói: “Ta đã phân phó người đi gọi Âu Dương Vu Phi nhanh chóng chạy về, y thuật hắn rất tốt, chắc chắn có thể cứu Thái hậu, không sợ, ngoan, không sợ.”

“Thật sao? Thật sao?” Da Luật Hồng vừa nghe, ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên, nước mắt nước mũi tèm nhem, nhưng trong đôi mắt khóc đến sưng đỏ kia, toát ra sự vui mừng và hi vọng dày đặc.

” Thật, ngoan, không khóc.” Vuốt ve đầu Da Luật Hồng, Lưu Nguyệt ôm chặt lấy hắn.

Trong đại điện một mảnh im lặng, đối với sự tín nhiệm và vui mừng của Da Luật Hồng, đám người Da Luật Cực cũng hiểu, hi vọng cứu được quá xa vời, đây chẳng qua là lời nói có lệ với trẻ con mà thôi.

” Lưu…… Nguyệt…..” Trong khoảng gian im lặng, một thanh âm yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy, bỗng nhiên chậm rãi vang lên.

Lưu Nguyệt lập tức co người lại, khom lưng trước giường Tiêu thái hậu, lớn tiếng nói: “Ta đây.”

Đám người Da Luật Cực, Tiêu Thần lập tức nhường chỗ, im lặng lắng nghe, Tiêu thái hậu bọn họ vẫn cố gắng chống cự để đợi Lưu Nguyệt trở về, lúc này hẳn là đã muốn phân phó đại sự.

Khép hờ hai mắt, nhẹ rung rung, hồi lâu chậm rãi mở ra, sự tinh anh trong đó đã muốn biến mất, chỉ còn lại một luồng ánh sáng mạnh mẽ chống đỡ.

“Yên tâm điều dưỡng, chỉ cần ngươi không muốn chết, ta sẽ có biện pháp cứu ngươi, thương thế của ngươi rất nguy hiểm, nhưng tuyệt đối có thể chữa được, ngươi tin tưởng ta.”

Không đợi Tiêu thái hậu mở miệng trước, Lưu Nguyệt một tay ôm lấy Da Luật Hồng, một tay nắm chặt tay Tiêu thái hậu, nhanh chóng nói..

Hai tròng mắt Tiêu thái hậu chuyển động nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Lưu Nguyệt,, một lúc lâu, nháy mắt tỏ vẻ đã nghe thấy, đồng thời mạnh mẽ mở môi ra, khàn khàn nói: “Trung Nghĩa Vương…. Lưu Nguyệt…. Nghe chỉ.”

“Đây.” Lúc này Lưu Nguyệt lớn tiếng đáp.

Cùng lúc này, tổng quản nội phủ luôn luôn ở bên giường Tiêu thái hậu, nhanh chóng từ bên cạnh gối Tiêu thái hậu lấy ra một thánh chỉ vàng óng, một tiếng xôn xao tràn ra, lớn tiếng nói: “Phụng thiên thần chi dụ, được chư thần che chở, Trung Nghĩa Vương Gia Luật Lưu Nguyệt nay có công lớn với xã tắc Bắc Mục, đối với Bắc Mục trung thành và tận tâm, thiên nhật chứng giám.

Kỳ tài, có thể định quốc an bang, có thể, có thể mở mang bờ cõi, lại là tỷ tỷ của Bắc Mục Vương, có cùng chung mục đích.

Nay Bắc Mục Vương tuổi nhỏ, lại gặp lúc Bắc Mục rối ren, đặc biệt hạ lệnh phong thưởng Trung Nghĩa Vương Gia Luật Lưu Nguyệt là nhiếp chính vương, trước khi Bắc Mục Vương trưởng thành, cần phải chấp chưởng quyền hành.”

Thánh chỉ nặng trĩu vừa ban hành, cả đám người trong điện nháy mắt sững sờ.

Thân vương Da Luật Cực, Tể tướng Tiêu Thần, nhất tề liếc nhau một cái, dấu không được nét mặt kinh hãi.

Ở Bắc Mục, luận lai lịch, luận thân sơ, luận thế lực, nhiếp chính vương này làm sao cũng không tới phiên Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt này làm sao lại được, nàng cũng chỉ là một ngoại nhân, một ngoại nhân thôi.

Đám người Da Luật Cực biết Tiêu thái hậu thẳng cố gắng chống cự chờ Lưu Nguyệt, chắc chắn có chuyện trọng đại cần phân phó, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới, Tiêu thái hậu lại có thể phân phó như vậy.

Như vậy nghĩa là đem quân quyền Bắc Mục, hoàn toàn giao cho Lưu Nguyệt, từ nay đến trước lúc Vương trưởng thành, Bắc Mục là của Lưu Nguyệt rồi.

Tiêu thái hậu có phải hồ đồ hay không, tại sao có thể hạ lệnh như vậy?

Chân mày Da Luật Cực cau lại, tiến lên một bước định mở miệng.

Tiêu thái hậu cố gắng mở mắt ra, không nhìn Da Luật Cực, chỉ nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt đứng ở trước mặt nàng, vô cùng chậm rãi lại vô cùng rõ ràng nói: “Nếu có người dám trái lệnh, Lưu Nguyệt, ai gia chuẩn ngươi giết không cần luận tội.”

Giết không cần luận tội.

Bốn chữ rõ ràng, như tiếng sấm oang động trong đại điện tĩnh lặng, mang theo sự xơ xác tiêu điều, mang theo sự tín nhiệm tuyệt đối.

Mọi người không dám vọng động.

Lưu Nguyệt hơi trầm ngâm, hiểu rõ ý tứ của Tiêu thái hậu, cũng đã hiểu tại sao Tiêu thái hậu phải đem quân quyền giao cho nàng.

Lập tức gật đầu nói: “Thần lĩnh chỉ tạ ân, tuyệt không cô phụ sự kỳ vọng của Thái hậu, Bắc Mục một ngày còn Lưu Nguyệt, tuyệt đối sẽ không để cho bất luận kẻ nào khi dễ, Thái hậu và Lưu Nguyệt cùng chung tâm nguyện, Lưu Nguyệt cũng nhất định sẽ hoàn thành.” Dứt lời ôm chặt lấy Da Luật Hồng trong lòng.

Cho dù Tiêu thái hậu có thể cứu chữa, cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, cũng không chấp chưởng quân quyền được, thay vì đặt vào trong tay người khác, ảnh hưởng đến nàng, không bằng nàng nhận lấy ý chỉ này.

Lời hứa hẹn của Lưu Nguyệt rơi vào tai Tiêu thái hậu, khóe miệng Tiêu thái hậu chậm rãi toát ra vẻ tươi cười, khẽ gật đầu.

Trong lúc này, tổng quản bên cạnh thấy vậy, lập tức quay người đã đi vào nội thất, phút chốc, mang ra một hộp gỗ đàn hương màu kim hồng, , đi tới bên cạnh Lưu Nguyệt mở ra.

Một hổ phù nho nhỏ chỉ cỡ bàn tay, chạm trổ nên từ huyết ngọc, đây chính là tín ấn của Bắc Mục Vương, đây chính là quyền uy cao nhất của Bắc Mục, có được nó chẳng khác nào có được hết thảy.

Đưa tay nhận lấy hổ phù nho nhỏ kia, Lưu Nguyệt chậm rãi quay người sang.

Phía sau là võ tướng Lê Khoát và Khố Tạp Mộc, sau khi trố mắt xong, nhất tề quỳ một gối trước mặt Lưu Nguyệt, lớn tiếng nói: “Thần Khố Tạp Mộc tham kiến nhiếp chính vương.”

“Thần Lê Khoát tham kiến nhiếp chính vương.”

Thân là võ tướng, coi trọng võ lực nhất, Lưu Nguyệt mạnh hơn bọn họ, năng lực ấy, phục, chỉ một chữ, hơn nữa hai người cũng là người ngay thẳng, không có đấu đá quyền lực nhiều.

Liếc nhìn hai người Khố Tạp Mộc và Lê Khoát đang quỳ xuống, đoi mắt trầm tĩnh của Lưu Nguyệt đảo qua, nhìn thấy Thừa tướng Bắc Mục Tiêu Thần và Da Luật Cực vẫn đứng yên.

Đôi mắt lạnh giá, mang theo sự uy hiếp tuyệt đối.

Tiêu Thần trầm ngâm trong nháy mắt, khẽ thò tay lôi Da Luật Cực xuống, quỳ xuống trước mặt Lưu Nguyệt: “Thần Tiêu Thần, khấu kiến nhiếp chính vương.”

“Thần… Khấu kiến… Nhiếp chính vương.”

Cúi đầu, không nhìn thấy vẻ mặt của Da Luật Cực, nhưng cái loại không cam lòng nồng đậm này, lại lưu chuyển quang thân Da Luật Cực.

Lưu Nguyệt nhìn lướt qua Da Luật Cực, không quan tâm đến thần sắc của hắn, chỉ vung tay nắm hổ phù lên nói: “Chúng thần miễn lễ, sau này kính xin các vị giúp đỡ Lưu Nguyệt mới phải.”

Lời của Lưu Nguyệt vừa rơi xuống, ngoài cửa điện thanh âm của Âu Dương Vu Phi liền vang lên: “Tránh ra.” Tiếng nói còn bay bổng trên không trung, người đã vọt vào như bay.

“Mau.” Lưu Nguyệt quay người lại, lập tức nhường chỗ cho Âu Dương Vu Phi.

Âu Dương Vu Phi không nói hai lời, lập tức chen đến trước giường bệnh Tiêu thái hậu, nhanh chóng động thủ, Tiểu Hỉ Thước và Tiểu Hoa theo sát phía sau, cầm thuốc cầm thuốc, lấy châm lấy châm, phối hợp cực kỳ ăn ý.

Ngày đó Âu Dương Vu Phi chỉ đi sớm hơn nàng, xem ra người phái đi truyền tin rất nỗ lực, chỉ đến Thịnh Kinh chậm hơn nàng một chút.

“Nơi này giao cho ngươi.” Nói một câu với Âu Dương Vu Phi đang quay lưng về phía nàng, Lưu Nguyệt một tay ôm Da Luật Hồng, một tay nắm lấy hổ phù liền đi ra ngoài điện.

Ngoài điện, toàn bộ triều thần Bắc Mục đều tụ tập ở chỗ này.

Lúc này, vừa thấy Lưu Nguyệt ôm Da Luật Hồng đi ra ngoài, lập tức liền xông tới.

Bước chân liên tục, nhưng chỉ di chuyển vài bước, triều thần đang tiến tới đột nhiên gần như là đồng thời dừng bước, trong tay Lưu Nguyệt là Vương ấn hổ phù màu đỏ, dưới ánh mặt trời làm mọi người chói mắt.

Ngơ ngác nhìn nhau, hổ phù ở trong tay Lưu Nguyệt, vậy…

“Phụng thiên thần chi dụ, được chư thần che chở…. Phong thưởng Trung Nghĩa Vương Gia Luật Lưu Nguyệt là nhiếp chính vương… Chấp chưởng quân quyền.”

Thánh chỉ được tuyên cáo, dư âm lác đác, trong hoàng cung nghiêm túc và trang trọng này, kèm theo gió rét mùa đông, bay thẳng vào mây xanh.

“Chúng thần khấu kiến nhiếp chính vương……”

Quần thần khom lưng chào, hỏa hồng độc tôn.

Một bóng dáng đỏ rực, chính thức nhảy lên đài cao của Bắc Mục.

Gió rét lạnh thấu xương, vào đông quá lạnh cũng quá nóng.

Tuyết bay phất phới, đã là cuối năm.

Chính quyền Bắc Mục luân chuyển. Tiêu thái hậu bị thương nặng không chấp chưởng triều chính, Bắc Mục có tiếng mà không có miếng.

Đột nhiên tất cả bách tính Bắc Mục, chẳng quản vương quyền rốt cuộc là thuộc về người nào, bọn họ chỉ để ý đến mùa đông năm nay cũng có lương thực ăn hay không, bọn họ có thể trang trải qua cuối năm hay không.