Thẻ

,

Ôm Da Luật Hồng, Lưu Nguyệt cả người đe dọa, nâng bước đi ra khỏi Trình Lãm điện.

“Nhiếp chính vương, độc của chúng ta… A, có thể cử động.”

“Động được, không có chuyện gì rồi…”

“……….”

Trong lúc vô tình không thể nhúc nhích, trong lúc vô tình cử động thoải mái.

Ngoài điện bóng đêm giây lát, trong điện chúng thần nhìn bóng lưng Lưu Nguyệt ẩn vào bóng tối, mồ hôi ẩm ướt trọng y ở bên trong, không căm hận và căm thù, lại càng tôn kính.

Thủ đoạn thật xuất quỷ nhập thần.

Bóng đêm bao phủ, không còn quốc yến kinh tâm động phách nữa.

Tin tức nhanh chóng truyền đi, bốn mươi vạn đại quân một dặm ngoại thành rời bỏ thành, nhận lệnh lùi về sau ba mươi dặm, đóng quân.

Nam Viện án binh bất động, rắn mất đầu.

Một hồi sống mái với nhau, một cuộc huyết tẩy, trong tình huống tên đã trên dây chấm dứt hạ màn.

Tâm mọi người đều được thả lỏng, hoàn hảo, hoàn hảo, không hề động loạn bậy, không có chiến tranh, Thịnh Kinh vẫn là Thịnh Kinh.

Trời lại là trời, chỗ nào nguyên chỗ nấy, không sao có thêm một nhiếp chính vương, không sao, không sao, vị trí này ai ngồi cũng như nhau, thật sự không sao cả.

Tất cả triều thần Bắc Mục, toàn bộ giác ngộ.

Gió mát tung bay, năm mới đã tới.

Có bốn mươi vạn đại quân đóng quân ngoài thành, Lưu Nguyệt hợp nhất thế lực của Da Luật Cực, quả thực dễ như trở bàn tay.

Ba ngày, nhanh chóng tiếp chưởng và sắp xếp, Nam Viện đổi chủ, binh quyền rơi vào trong tay Lưu Nguyệt.

Tất cả những người không thuận theo Lưu Nguyệt, toàn bộ bắt lại.

Một hồi quốc yến, một cuộc nguy cấp, vì Lưu Nguyệt đúc thành chính quyền Bắc Mục ý chí kiên cường, giàu lòng hi sinh và danh tiếng của nàng sau này.

Ba ngày đã thoáng qua.

“Nhiếp chính vương, không xong, không xong, có đại quân đến đây.” Trong Phi Trần cung, Khố Tạp Mộc gấp gáp chạy vào, quần thần đang nghị sự trong đại điện, lập tức tĩnh lặng.

Tại sao lại là đại quân nữa, từ nơi nào tới?

“Không sao, là Thác Bỉ Mộc họ đến đây.” Lưu Nguyệt phất tay một cái, vân đạm phong khinh.

Thác Bỉ Mộc? Bọn họ không phải đã sớm tới rồi, vẫn đóng quân ở ba mươi dặm ngoại thành, trấn giữ một phương ai cũng không dám đi, tại sao lại đến đây?

Mặt tràn đầy thắc mắc, nhìn thẳng Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt, lại không giải thích.

Khố Tạp Mộc thấy vậy mặt mày nhanh chóng đảo quanh, đột nhiên vỗ mông xoay người điên cuồng xông ra ngoài như lúc đến.

Xuất cung, điều khiển ngựa, chạy thẳng tới ba mươi dặm ngoại thành chỗ bốn mươi vạn đại quân đóng quân.

Hôm qua vẫn là cờ quạt phấp phới, người nào cũng không cho vào, hôm nay cũng đã một mảnh tàn lụi, còn đâu dấu vết của đại quân.

Bốn mươi vạn đại quân trong một đêm, bay?

Khố Tạp Mộc và Lê Khoát cùng Tể tướng Tiêu Thần vọt theo sau ngơ ngác nhìn nhau, phóng ngựa mà vào.

Dọc đường, vô số cây cối khổng lồ sụp đổ trên mặt đất, tảo đã không cón cành lá, bị mài trụi lủi.

Cách rất xa có nhiều vô kể cây cối, cách rất xa lại có vô số, dấu vết bị trói kia, xem ra hình như là một con ngựa kéo ba bốn cái liền.

Lông mày thật sâu, ba người càng đi sâu vào trong.

Đống lửa khắp nơi, cách không xa có một đống, cách không xa lại có một đống, dõi mắt nhìn lại kéo dài mấy trái núi.

Vậy, ở nơi này mười mấy ngày trước, bọn họ đứng ở đầu tường cũng có thể nhìn loáng thoáng, ánh lửa kia chiếu sáng gần như nửa bầu trời.

Bốn mươi vạn đại quân, hẳn là kéo dài mấy ngọn núi.

Song, nhìn kỹ, không có hơi thở con người, chỉ là đống lửa hiu quạnh, dấu chân bên cạnh cũng không có mấy người.

Tiêu Thần thấy vậy khóe miệng bắt đầu co giật.

Phóng ngựa càng đi càng sâu, dấu hiệu có người tồn tại lại càng ít, chỉ có vô số cây cối và đống lửa.

Đi nửa ngày, dấu vết lại càng ít đi.

“Không cần đi nữa.” Khố Tạp Mộc kéo ngựa đứng lại, trên mặt lộ ra vẻ mặt phức tạp cười không giống cười, khóc không giống khóc, buồn bực không giống buồn bực.

“Nhìn dấu vết, nhiều nhất hai vạn nhân mã.” Lê Khoát đưa tay vuốt vuốt mi tâm.

Bọn họ là võ tướng, tranh quyền đoạt lợi không được, mang binh đánh giặc tuyệt đối là hạng nhất, binh mã bao nhiêu, bọn họ nhìn dấu vết liền tính ra ngay.

Đây chỉ có hai vạn, chỉ có hai vạn kỵ binh.

Nghe lời nói của Khố Tạp Mộc và Lê Khoát, Tiêu Thần bình tĩnh ghìm cương ngựa, trầm mặc hồi lâu rồi ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng: “Không thành kế, không thành kế!”

Chỉ có hai vạn binh mã, tạo ra dấu vết của bốn mươi vạn, để cho bọn họ thất bại trong gang tấc Lưu Nguyệt cuối cùng phải thành cho Lưu Nguyệt.

Mười vạn với hai vạn, nếu ngày đó chống chọi, đâu còn là thiên hạ của Lưu Nguyệt.

Ngày hôm nay, đại quân của nàng mới thật sự tới rồi, bọn họ cho dù có muốn dị động cũng đã vô lực xoay chuyển trời đất.

Không thành kế thật được, Gia Luật Lưu Nguyệt thật giỏi.

Hàn phong (gió lạnh) tung bay, thế đạo bây giờ là thiên hạ của người thông minh.

 

Đại quân hào hùng mà đến, đóng quân ở bên ngoài Thịnh Kinh, đạp vỡ tịch mịch của tháng Giêng.

 

Có không ít người đã biết Lưu Nguyệt ở quốc yến xướng (hát) chỉ là một khúc không thành kế, nhưng mà bây giờ, hết thảy đều đã kết thúc, không còn thời gian xoay sở nữa.

 

Chỉ có thể một mình than thở không biết làm sao.

 

Tháng giêng, ở ngoài cảnh xuân vô tận, mà ở giữa cảnh xuân bình thản, duy chỉ có Lưu Nguyệt.

 

Binh mã hợp nhất, đổi quyền thay người.

 

Động tác nhỏ ở trong biến động lớn, mấy trăm vạn gánh lương thảo khoan thai đến chậm, rốt cục ở ngày hội nguyên tiêu mười lăm tháng Giêng cũng đã tiến tới rồi.

 

Dê bò xe ngựa, liên miên nhấp nhô như núi cơ hồ che khuất bên ngoài Thịnh Kinh, một đội một đội, hàng hàng bày ra, làm cho hy vọng đã lâu của người chăn nuôi phương Bắc, toàn bộ sôi trào.

 

Mắt thấy vô số lương thảo, hoàng kim, vải vóc, theo ngoại thành Thịnh Kinh, uốn lượn mà lên đường cái phồn hoa, vô số dân chúng đi ra cửa chính hoan hô nhảy nhót, vui vô cùng.

 

Còn một ít quần thần Bắc Mục có điểm hơi bất bình, nhưng khi nhìn đến lương thảo hoàng kim một đoàn không đầu không cuối, bất bình đã biến mất sạch sẽ.

 

Có thể mang đến vinh hoa phú quý cho bọn họ, có thể mang đến quyền lực thế lực cho bọn họ, chính là một cái Nhiếp chính Vương hảo, bất kể nàng dùng thủ đoạn nào để đạt được.

 

Trong phong cảnh tuyệt đẹp của tháng Giêng, toàn bộ Bắc Mục đều đắm chìm ở trong sung sướng thật lớn.

 

Xuân thảo nguyên đến sớm.

 

Không thể so với Thiên Thần duy trì được mùa xuân êm dịu, giá rét thảo nguyên có thể đóng băng hết thảy, nhưng đầu mùa xuân một cái, thời tiết đã nhanh chóng ấm lại.

 

Tuyết tan nước sông bắt đầu phi nhanh, cây liễu trơ trụi đã bắt đầu này mầm, hết thảy đều thay đổi theo chiều hướng phát triển hưng thịnh.

 

Ngọn liễu mảnh trăng treo
Hoàng hôn người hẹn ước *

(*trích bài thơ Đêm nguyên tiêu của Âu Dương Tu)

 

Phía sau Thần Cung, một vòng trăng rằm vừa mới lên quá ngọn cây, ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng chiếu lên cả vùng đất, trang điểm cho cả vùng đất một dải ánh sáng bạc lấp lánh.

 

Lưu Nguyệt một thân trường bào màu tím, khoanh tay đứng lại ở ngoài đình nghỉ mát, nhìn một thân bạch y trong đình nghỉ mát, Âu Dương Vu Phi đang thưởng thức rượu, thản nhiên nói: “Tìm ta có chuyện gì?”

 

Ở trong đình nghỉ mát, Âu Dương Vu Phi nghe vậy xoay người hướng Lưu Nguyệt, cười nói: “Uống một chén rượu, cung chúc nàng nắm quyền”.

Lưu Nguyệt nghe nói mi mắt giật giật, nhiều … ngày bận rộn mã bất đình đề (ngựa không ngừng chân~>vội vàng), hôm nay mới có thể bắt hết thảy những kẻ không phục nàng, hoặc là điều động, có thể chân chính nắm quyền, Âu Dương Vu Phi là người đầu tiên đến chúc mừng nàng.

 

Chậm rãi đi lên trước, Lưu Nguyệt bưng lên rượu được Âu Dương Vu Phi đã sớm châm tốt, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

 

Không nói còn không cảm thấy được, vừa nói nàng thật là có điểm cao hứng như vậy.

 

Bước đầu tiên của nàng đã đi được rồi, về sau chống lại trụ cột Minh đảo đánh ra đến đây, nàng sẽ không phải mất hứng.

 

Trong lòng vui sướng, khóe miệng cũng không tự chủ lộ ra vẻ tươi cười.

 

Âu Dương Vu Phi thấy vậy khóe miệng cười càng phát ra thâm sâu, nghiêng người như muốn cùng Lưu Nguyệt uống, cười nâng chén ý bảo: “Khó có thể nhìn thấy được nàng vui vẻ.”

 

Lưu Nguyệt bưng chén rượu lên nghe nói nhướng mày cười: “Phải không?”

 

Một ngụm uống cạn rượu trong chén, Lưu Nguyệt buông cái chén trong tay, hướng Âu Dương Vu Phi nói một câu thật lớn tận trời: “Cảm tạ.”

 

Nói lời cảm tạ không đầu không đuôi, Âu Dương Vu Phi cũng là nghe hiểu, đây là Lưu Nguyệt tạ ơn hắn hỗ trợ trong nhiều ngày nay, lập tức cười ôn nhuận nói: “Cam tâm tình nguyện ra sức vì nàng, bất quá nếu nàng không tạ ơn như thế, ta sẽ càng cao hứng.”

 

Lưu Nguyệt nghe vậy hảo tâm tình cười cười, cũng không tiếp những lời này của Âu Dương Vu Phi .

 

Là người một nhà, sẽ không tạ ơn như thế, là người ngoài, được giúp tự nhiên phải tạ ơn, điểm này nàng phân rất rõ ràng.

 

Huống chi là Âu Dương Vu Phi này, người của Minh đảo.

 

Gặp Lưu Nguyệt cười cười cũng không tiếp lời của hắn, Âu Dương Vu Phi cũng không truy vấn tiếp, nghiêng người vì Lưu Nguyệt rót một chén rượu, khẽ cười nói: “Cao hứng như thế, là bởi vì có thể đối phó thế lực căn bản của Minh đảo.”

 

Nhẹ giọng nói một câu, đánh vỡ ánh trăng tốt đẹp, như một loại vũ khí với lưỡi dao bén nhọn vậy.

 

Hai mắt Lưu Nguyệt đột nhiên nhíu lại, tay nắm chén rượu thật chặt, sau đó lại ngay lập tức thả lỏng xuống.

 

Âu Dương Vu Phi này, nàng chưa từng đánh giá thấp.

 

Người này mặt ngoài cười cợt, giống như cái gì cũng không để ý, kì thực là kẻ hết sức khôn khéo.

Qua một câu nói đã biết rõ nàng biết thân phận của hắn, từ trong động tác này của nàng, nhìn ra ý tưởng của nàng, đây cũng không phải sự tình gì đáng kinh ngạc.

 

Nắm chén rượu trong tay, Lưu Nguyệt chậm rãi hướng phía sau tựa vào trụ của đình nghỉ mát, giương mắt nhìn Âu Dương Vu Phi thần tình mỉm cười, khóe miệng nhếch lên, nở rộ ra một chút càn rỡ cười nói: “Vậy ngươi có tính toán gì không?”

 

Âu Dương Vu Phi thấy Lưu Nguyệt tuyệt không kinh hoảng, ngược lại còn thoải mái hơn so với hắn, lập tức thoáng cười châm biếm một cái.

 

Nâng chén rượu nhấp một ngụm, Âu Dương Vu Phi cười nhìn Lưu Nguyệt nói: “Vắng mặt, không mưu không kế, nàng sẽ đối phó Minh đảo, ta sẽ không xen vào.”

 

“Ác?” Lưu Nguyệt nghe nói nâng chân mày lên cao cao, trên mặt chợt lóe lên vẻ hồ nghi.

 

Âu Dương Vu Phi cười cáo già, lắc lắc chén rượu trong tay, nhìn Lưu Nguyệt nói: “Họ ta chính là Âu Dương, không phải Nạp Lan, sinh tử tồn vong của Minh đảo, kẻ thù bên ngoài xâm lấn, ta quản không được.

 

Đương nhiên, nếu như nàng hiện tại nguyện ý gả cho ta, làm thê tử của ta.

 

Như vậy, ta liền hưởng chút dư quang của nàng, làm một cái Minh đảo Vương, khi đó, phỏng chừng chuyện kia sẽ liên quan tới ta, còn hiện tại, ta vẫn là người ngoài.

 

Đối với sự việc ta không liên quan, con người của ta luôn luôn không nóng nảy.”

 

Dứt lời, Âu Dương Vu Phi hướng Lưu Nguyệt trừng mắt nhìn, vẻ mặt kia cực kỳ giống cái loại khoác lông màu trắng, hồ ly thành tinh.

 

Lưu Nguyệt nghe thế, thưởng thức vuốt vuốt chén rượu trong tay, liếc mắt nhìn Âu Dương Vu Phi một cái thật sâu.

 

Nếu không muốn hỏi đến, cố ý nói ra như vậy là ý tứ gì?

 

Nàng sẽ không tin tưởng Âu Dương Vu Phi không có chuyện gì, hôm nay mời nàng lại đây, chính là cố ý nói cho nàng, ta biết mục đích của ngươi, nhưng là ta cũng không muốn hỏi, chính là đến biểu lộ với nàng thái độ này.

 

Tựa tiếu phi tiếu, tựa như yên tĩnh nhưng không yên tĩnh, đôi mắt kia đen như hồ sâu, làm người ta đoán không ra.

 

Âu Dương Vu Phi thấy bộ dạng Lưu Nguyệt nhìn hắn như vậy, trong hai mắt hồ ly kia dường như chậm rãi nhộn nhạo một cái sao chổi, càng nở ra nụ cười.

 

Đưa tay vuốt ve cái trán, Âu Dương Vu Phi cười lắc đầu nói: “Nàng a, làm sao luôn thông minh như vậy.