Thẻ

,

Thanh âm chưa dứt, mấy người nhất thời cười to.

Tên tay mỗi người đều có một chén, ngay cả Âu Dương Vu Phi cũng có một chén.

“Đến, đến, đến, trước kiền vi kính.” (chắc là tự hạ thấp bản thân trước để kính trọng ng ta quá) Tộc trưởng tộc Hùng Khoát cười ra hiệu với Lưu Nguyệt, nâng chén liền uống hết, cũng không có cái gì không ổn.

Lưu Nguyệt cười cười nói: “Vậy hôm nay bổn vương coi như là được núp bóng của các dũng rồi.” Dứt lời cũng đưa tới bên môi, uống hết.

Cùng lúc này bên tai truyền đến lời của Âu Dương Vu Phi: “Có thể uống.”

Xem ra, hai người bọn họ cũng đều có cùng phán đoán về rượu này, đối với độc tố, Lưu Nguyệt vẫn có chút kiến thức.

Rượu quá ba tuần, đồ ăn quá năm vị.

Tỷ thí giữa sân càng thêm kịch liệt, thanh âm khen ngợi cứ dồn dập không ngớt, cơ hồ phá không, làm lỗ tai người ta đều ong ong.

Uống hết rượu trong tay, tộc trưởng Hùng Khoát tộc nhìn Lưu Nguyệt đang nhìn chăm chú vào trong sân, đột nhiên thở dài một hơi nói: ” Anh hùng như vậy, thịnh hội như vậy, cũng không biết còn có thể kéo dài bao lâu?”

Lưu Nguyệt nghe nói nháy mắt trong đầu khẽ động, đến rồi, mục đích kiên quyết mời nàng tới, đã lộ ra rồi.

Lập tức quay đầu nhìn tộc trưởng tộc Hùng Khoát khiêu mi nói: “Nói như vậy là sao?”

Tộc trưởng tộc Hùng Khoát nhìn thoáng qua Lưu Nguyệt, lắc đầu chậm rãi nói: “Thảo nguyên Mạc Hà cằn cỗi, mấy năm nay người của mười bảy tộc Tiên Ti không ngừng gia tăng dân số, thảo nguyên đã không đủ sức để nuôi sống nhiều người như vậy, lương thảo ngày càng sa sút.

Chuyện tranh giành địa bàn lại liên miên, tử thương vô số, năm ngoái lại gặp trời rét lạnh, lại càng chết đói không ít, đây… Ai….”

Nói xong tộc trưởng Hùng Khoát thở dài.

Lưu Nguyệt nghe vậy trên mặt lộ ra vẻ thuơng hại, nhưng cũng không mở miệng.

Tộc trưởng tộc Tam Hợp bên cạnh thấy vậy, đưa mắt với tộc trưởng tộc Hợp Lực.

Tộc trưởng Hợp Lực ho khan một tiếng, nhìn Lưu Nguyệt nói: “Nhiếp chính vương cũng là người thẳng thắn, chúng ta mười bảy tộc Tiên Ti cũng không phải là người lề mà lề mề, nếu đã mở miệng, tộc trưởng tộc Hùng Khoát cứ nói hết đi.”

“Lão Hùng, ngươi nói đi.”

Các tộc trường hơn mười tộc khác ở phía sau, tất cả cũng nhất tề mở miệng.

Tộc trưởng Hùng Khoát tộc nghe vậy ho khan một tiếng, nhìn Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt chậm rãi dựa vào ghế dựa ở phía sau, mắt thâm lại, lúc này tiệc rượu mới bắt đầu liền lộ ra mục đích của bọn họ, nếu không phải nắm chắc hoàn toàn, bọn họ làm sao dám trực tiếp như vậy, chẳng lẽ nàng trong lúc vô tình đã nói qua với bọn hắn?

Nét mặt lại mang theo mỉm cười, nhìn tộc trưởng Hùng Khoát tộc nói: “Mười bảy tộc có lời gì muốn nói cùng bổn vương?”

Tộc trưởng Hùng Khoát tộc nghe vậy để xuống chén rượu trong tay, nhìn Lưu Nguyệt cũng không nhăn nhó, mở miệng lớn tiếng nói: “Kỳ thật cũng không có chuyện gì lớn, chẳng qua chính là nghe nói nhiếp chính vương vì Bắc Mục chuẩn bị nhiều lương thảo, hoàng kim , vải vóc như vậy,

Bắc Mục trong một lúc cũng dùng không hết, nhiếp chính vương ngươi xem có thể tặng chúng ta chút lương thảo dư thừa hay không, giúp mười bảy tộc Tiên Ti chúng ta giải quyết tình hình khẩn cấp trước mắt.

Hoặc giúp Tiên Ti chúng ta cũng kiếm được chút ít, Tiên Ti chúng ta đương nhiên sẽ mãi mãi nhớ kĩ đại ân của nhiếp chính vương.”

Vừa nói xong, trên đài cao nháy mắt lâm vào một mảnh yên lặng, tộc trưởng mười bảy tộc Tiên Ti đưa ánh mắt tập trung trên người Lưu Nguyệt.

Thần sắc trên mặt Lưu Nguyệt bất động, nhưng trong lòng lại cười lạnh.

Thì ra là ngắm nghía Bắc Mục nàng có lương thực của cải, muốn tống tiền nàng.

Khó trách mười bảy tộc Tiên Ti từ trước đến nay đều không có liên hợp lại, hôm nay lại đoàn kết đến mời nàng, xem ra không phải là mười bảy tộc Tiên Ti tự mình muốn đoàn kết.

Mà là do cái lợi khổng lồ trước mắt, tạm thời thỏa hiệp, cũng muốn vớt một khoản trên người nàng, biết một tộc không đủ kháng cự Bắc Mục, liền đoàn kết lại

Thật là ý kiến hay.

Tặng? Giúp Tiên Ti hắn chuẩn bị? Hừ, dựa vào cái gì?

Giọng nói khách khí như vậy, rõ ràng là uy hiếp.

Trong lòng cười lạnh, nét mặt lại bất động, mở miệng trực tiếp như thế, bọn họ chắc chắn có vật chống lưng, dựa vào cái gì làm cho bọn họ nhanh chóng trở mặt như vậy?

“Có vấn đề.” Cùng một thời gian, lời của Âu Dương Vu Phi phía sau cũng vang lên bên tai.

Nghiêng dựa vào ghế dựa phía sau, Lưu Nguyệt chẳng những không giận trái lại nét mặt biểu lộ mỉm cười.

Nhìn tộc trường Hùng Khoát tộc cười dài nói: “Bắc Mục ta đúng là có không ít lương thảo, nhưng mà các tộc trường cũng nên biết, trên thảo nguyên này vốn chỉ có thể kiếm aăn qua ngày, hôm nay thu hoạch tốt, không có nghĩa là sang năm vẫn có ăn, Bắc Mục ta trước mắt còn ốc còn không mang nổi mình ốc đây.

Chỉ có điều, các tộc trường đã mở miệng, Bắc Mục Tiên Ti chúng ta ở rất gần nhau, sao có thể thấy chết không cứu, bổn vương vắt chút ít lương thực, tặng Tiên Ti chút, vẫn không có vấn đề.”

“Ha ha, nhiếp chính vương đúng là thẳng thắn, nhưng không biết có thể cho bao nhiêu?” Tộc trưởng Hùng Khoát tộc cười to nói, lại càng không e ngại gì mà hỏi.

Lưu Nguyệt nghe vậy cười cười: “Có thể giảm bớt bao nhiêu thì là bấy nhiêu.”

Tộc trưởng Tam Hợp tộc giận tái mặt nhìn Lưu Nguyệt nói: “Nhiếp chính vương Bắc Mục, Tiên Ti chúng ta cũng đã nể mặt ngươi như thế, ngươi thật sự cho là Tiên Ti chúng ta sợ ngươi?”

“Tộc trưởng Tam Hợp tộc nói gì vậy, Tiên Ti, Bắc Mục, đều là huynh đệ, sao lại có chuyện ai sợ ai.” Lưu Nguyệt cười thản nhiên bình tĩnh, trong lòng lại cảnh giác, đây là trở mặt.

Ngụ ý, Tiên Ti không sợ Bắc Mục, chẳng lẽ Bắc Mục lại sợ Tiên Ti ngươi.

Bầu không khí nháy mắt cứng ngắc.

“Nói như vậy, nhiếp chính vương không cho?” Tộc trưởng Hùng Khoát tộc vừa thu lại tươi cười sang sảng trên mặt, một đôi mắt ưng nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt.

Giờ thi một chút che dấu cũng không còn.

Lưu Nguyệt hai tay ôm ngực, cũng dứt khoát rồi, nếu đã trở mặt, nàng còn giả vờ giả vịt làm gì, nhìn lại tộc trưởng Hùng Khoát tộc, thản nhiên nói: “Nếu như bổn vương không cho, mười bảy tộc Tiên Ti chuẩn bị làm gì?”

Vừa nói như vậy xong, tộc trưởng mười bảy tộc Tiên Ti liếc nhau, bỗng nhiên đồng thanh phá lên cười, bộ dạng càn rỡ vô cùng.

“Nhiếp chính vương Bắc Mục, chúng ta biết sự lợi hại của ngươi, trong mười vạn đại quân bắt được Vương Hung Nô, dễ như trở bàn tay.

Ngươi nếu dám theo chúng ta đến đây, nhất định nghĩ rằng chúng ta không làm gì được ngươi, cho nên ngươi mới nghênh ngang theo tới.

Nhưng mà, Tiên Ti ta nếu dám mời ngươi, dĩ nhiên là sẽ không vô dụng giống dân tộc Hung nô.” Tộc trưởng Hợp Lực tộc ngưng cười, cười tà nhìn Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt nghe vậy mặt mày nhướng lên, lạnh lùng cười.

Nếu Tiên Ti không có khả năng đụng đến nàng, tuyệt đối sẽ không có chuyện vừa mở màn liền nói rõ thái độ của bọn hắn, .
Nhưng bọn họ làm thật, vậy chúng đang nắm con bài tẩy gì trong tay?
“Phải không, vậy chúng ta không ngại thử xem.” Vung tay áo bào, Lưu Nguyệt chậm rãi đứng dậy.
Bên cạnh, đám người tộc trưởng Hùng Khoát tộc nhất tề nhìn Lưu Nguyệt, cũng không đứng dậy ngăn cản, đừng nói một mình Lưu Nguyệt, đã thấy Âu Dương Vu Phi phía sau nàng, thân thủ như vậy, bọn họ không một ai có thể là đối thủ.
“Tiệc rượu không tốt, nhiếp chính vương, chúng ta….” Âu Dương Vu Phi phía sau cũng đứng lên, tiến tới một bước cười cười với Lưu Nguyệt, không nghĩ rằng còn chưa nói xong, thân thể Âu Dương Vu Phi đột nhiên nhoáng một cái, không đứng vững lui về sau một bước, nháy mắt sắc mặt biến đổi.
Âu Dương Vu Phi trước sau như một ung dung dù trời có sập cũng không ngán, sắc mặt lần đầu tiên thay đổi.
Một phát bắt được lưng ghế dựa bên cạnh, gấp giọng nói với Lưu Nguyệt: “Có độc, mau….” Chữ đi còn không kịp nói ra, thân thể Âu Dương Vu Phi lại lung lay, sắc mặt nháy mắt tái nhợt sau đó lại đổi thành đỏ sẫm như máu, cơ thể dần dần yếu ớt, ngã xuống mặt đất.
Lưu Nguyệt thấy vậy sắc mặt chưa thay đổi, mắt lại đột nhiên gấp gáp.
Âu Dương Vu Phi là ai? Đó chính là một tổ tông chuyên đi đùa giỡn độc dược, độc tố lợi hại của Minh Đảo, cũng coi như không quan trọng, hôm nay lại một chút cũng không phát hiện, cứ như vậy…
Ánh mắt căng thẳng, còn không đợi nàng kịp phản ứng, ý nghĩ nháy mắt mơ hồ, thân thể vô lực, giống như bị hút hết mọi sức lực toàn thân, đột nhiên cũng ngã xuống đất.
Ý thức cuối cùng, Lưu Nguyệt chỉ đoán được, nhất định là chén rượu kia có vấn đề.
Một chén, nàng và Âu Dương Vu Phi là tổ tông dụng độc ở hai thời đại khác nhau, cũng không phát hiện trong rượu có độc.
Một đời xưng bá, hôm nay lại lật thuyền trong mương.

Trời vẫn xanh như trước, mây trắng bay bay giữa màn trời.

 

Trên thảo nguyên, Kỳ Phán đại hội đang được tiến hành trong khí thế hừng hực, vô cùng náo nhiệt.

 

Trên đài cao kia của mười bảy tộc Tiên Ti, tươi cười càn rỡ cùng với gió lạnh đầu mùa xuân, tung bay lên trời cao. Từ trong một trận nóng hầm hập khó nói nên lời tỉnh lại.

 

Lưu Nguyệt mở mắt ra, theo bản năng giật giật thân thể, không động đậy, một ngón tay cũng không động đậy được.

 

Tinh thần và trí tuệ ở bên trong dần dần hoạt động, rất nhanh đã khôi phục, đối với độc tố, nàng đã sớm có ý thức bồi dưỡng thân thể chống lại độc tính, cho nên tuy rằng trúng độc, so với người bình thường vẫn tỉnh táo sớm hơn nhiều.

 

Trừng mắt nhìn, rút đi hôn mê trong đầu, Lưu Nguyệt trước tiên nhìn lướt qua chỗ nàng đang ở, tình huống của mọi việc xung quanh.

 

Một gian hình thất, một gian hình thất tra tấn đầy lửa.

 

Hình thất rất nhỏ, cơ hồ chỉ chừng mười mét vuông, trên vách tường treo đầy xiềng xích, roi, gai độc, công cụ tra tấn ….

 

Trên mặt đất xung quanh, bày ra ghế hùm* rét lạnh, bàn đinh, trên mặt còn sót lại vết máu khô héo.

 

*Ghế hùm: ghế tra tấn thời xưa.

 

Mà ở một góc hình thất, một cái hỏa lò đã được đốt lên, phía trên đã đốt lên que hàn đỏ rực.

 

Thanh âm những giọt thép bị nung chảy rơi tí tách, ở trong hình thất tĩnh lặng, làm cho người ta sởn tóc gáy.

 

Lưu Nguyệt nhìn lướt qua tình hình xung quanh rất nhanh, Âu Dương Vu Phi không ở trong này, chỉ có một mình nàng.

 

Nhíu nhíu mày, cúi đầu nhìn xuống chính mình.

 

Không tệ, tương đối khá.

 

Nàng bị trói chặt trên một cây cột sắt, quanh thân bị buộc thủy roi*, trói nàng thật chặt, tay chân đều dùng khóa sắt xích lại một lần, làm cho nàng đừng nói là động, kể cả hô hấp cũng cảm thấy có chút khó khăn.
*thủy roi: roi thấm nước

 

Thủ pháp trói kia, phải nói là chặt chẽ tối đa, lấy thủy roi quấn chặt, càng động nó sẽ càng thu nhỏ lại, sẽ càng chặt, đến cuối cùng hoàn toàn có thể siết vào trong xương.

 

Thủ đoạn này, năm đó Lưu Nguyệt cũng rất là quen thuộc.

 

Nhìn lướt qua roi da cơ hồ đang ngày càng siết vào thịt, xem ra uy danh hiển hách là không sai, thật sự không chừa cho nàng một cơ hội sống sót.

 

Những vũ khí trên người đều bị lấy đi rồi, lần đầu tiên Lưu Nguyệt không biết trông cậy vào cái gì, hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay kẻ khác.

 

Giương mắt lên, Lưu Nguyệt lúc này không biết nên cười, hay là nên khóc.