Thẻ

,

Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên*, nàng tự cho chính mình là thiên hạ vô địch, kết quả núi này cao còn có núi cao hơn, hôm nay gặp cái đại họa cống ngầm lật thuyền*. Trong lòng cười khổ, não lại nhanh chóng hoạt động, tuyệt đối không thể ngồi chờ chết như vậy, nhưng mà, cho dùng nàng có thân kinh bách chiến, cũng thật sự không thể tưởng được, trong cái tình huống một ngón tay cũng không động đậy được, nàng còn có thể nghĩ ra được biện pháp gì.

*Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên: giống nghĩa câu “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”, .
*Cống ngầm lật thuyền: lật thuyền trong cống ngầm, do kiêu ngạo mà thất bại bất ngờ.

 

“Ta nghĩ vẫn nên lưu lại nàng, hữu dụng.” Vừa lúc câu nói vang lên, cửa sắt ở ngoài cũng vang lên một đạo âm thanh bị mở, ngay sau đó liên tiếp những tiếng bước chân đi vào.

 

Lưu Nguyệt nhất thời mắt nhắm lại, giả bộ như còn chưa tỉnh.

 

Cánh cửa hình thất bị mở ra, vài người đi đến.

 

“Không, nữ nhân này không thể giữ lại, nếu giữ lại, một ngày nào đó nàng trốn thoát, đến lúc đó chúng ta sẽ rất nguy”. Đây là thanh âm tộc trưởng Hùng Khoát tộc .

 

“Ân, ta cũng nghĩ như vậy, lương thảo tuy rằng quan trọng, nhưng sinh mạng càng quan trọng hơn, Bắc Mục đã phát triển chắc chắn, hiện tại lại có một nữ nhân như vậy, chỉ sợ sau này nàng an toàn trở về Bắc Mục, mũi dùi sẽ không nhắm vào Hung Nô nữa mà sẽ nhắm ngay Tiên Ti chúng ta, Gia Luật Lưu Nguyệt này không thể lưu lại”. Thanh âm tộc trưởng Tam Hợp tộc.

 

Lưu Nguyệt giả bộ hôn mê chưa tỉnh đã nghe hết những lời này, không biết nàng hôn mê bao lâu, mà những người này đã đổi từ lương thảo của nàng sang mạng của nàng.

 

“Một bé con đúng chuẩn như vậy, để chết thực đáng tiếc”. Không biết là ai.

 

“Khoách Bạt, ngươi đừng ham mê nữ sắc mà bỏ mạng, nếu ngươi cấp cho nữ nhân này một chút cơ hội, để cô ta đào thoát được, ngươi bất chấp nguy hiểm này, nếu xảy ra vấn đề, ta sẽ tiêu diệt Khoách Bạt tộc của ngươi”. Tộc trưởng Hùng Khoát tộc.

 

“Hắc hắc, muốn nàng, cũng không nhất định phải cởi bỏ hết thảy trên người nàng, mới thượng”. Tiếng cười dâm loạn, làm cho người ta nôn mửa.

 

“Nói ít một chút, ta nghĩ ngày mai, đem nàng tế Hỏa thần đi”. Tộc trưởng Hợp Lực tộc trầm giọng nói.

 

“Ân, đề nghị này không tồi, dù sao mỗi ba năm chúng ta cũng phải tế Hỏa thần một lần, cũng không đột ngột, vậy càng nhanh càng tốt, miễn cho đêm dài lắm mộng.” tộc trưởng Hùng Khoát tộc ân một tiếng nói.

 

“Vậy người nàng mang đến sẽ như thế nào?” Ý kiến đạt tới nhất trí, một thanh âm Lưu Nguyệt chưa từng nghe qua trong tộc trưởng mười bảy tộc Tiên Ti phát ra.

 

“Yên tâm, ta đã tìm một người cải trang giống như nàng dẫn bọn họ đi, đi hướng Bắc, dẫn người của bọn họ đi, nếu như chết ở núi Khố Xích, thì kia đã không còn là chuyện của chúng ta”. Tộc trưởng Tam Hợp tộc hắc hắc cười lạnh đứng lên. Nhiếp chính Vương Bắc Mục nếu như chết ở tộc Tiên Ti bọn hắn, hậu quả không cần nói là Bắc Mục sẽ chiến tranh với Tiên Ti, một hồi chiến tranh không chết không ngừng.

 

Bất quá, nếu là chết ở mảnh đất núi Khố Xích không ai quản lí, lại là người Bắc Mục tận mắt thấy nàng tự mình đi, thì chuyện kia đã không còn liên quan đến Tiên Ti bọn hắn.

 

“Vậy thì chuyện đã định rồi, ngày mai sẽ hỏa thiêu nàng”. Lời nói vừa ra, Tộc trưởng Hùng Khoát tộc liền hướng ra bên ngoài hình thất.

 

Thấy Lưu Nguyệt còn hôn mê bất tỉnh, sau khi kiểm tra lại các nút trói, mấy người còn lại cũng nhất tề đi ra ngoài.

Cửa sắt đóng lại, bên trong một mảnh yên tĩnh.

 

Chậm rãi mở mắt ra, trong mắt Lưu Nguyệt xuất hiện một tia tuyệt đối lạnh như băng, bọn họ sẽ hỏa thiêu nàng.

 

Tay chân dùng sức giãy giụa, thủy roi lại càng siết mạnh hơn, ngay cả chút thay đổi cũng không có.

 

Tháo xuống tất cả trang bị lợi hại, nàng cũng chỉ là một nữ nhân, không phải quái vật, dưới tình huống như vậy, phải giãy, thật sự là so với lên trời còn khó hơn.

 

Càng nguy hiểm, Lưu Nguyệt càng bình tĩnh.

 

Tính toán tình huống của nàng trong lời nói lúc nãy của bọn họ, một khắc mang nàng ra ngoài ngày mai, cũng chính là cơ hội chạy trốn duy nhất và cuối cùng.

 

Ngừng giãy dụa, Lưu Nguyệt không để ý đến máu trên cổ tay bị roi siết từng giọt từng giọt chảy xuống, chậm rãi nhắm mắt lại, nghỉ ngơi dưỡng sức, ngày mai nhất định phải thành công, không thể thất bại.

 

Hình thất trống vắng, một loại tĩnh lặng làm người ta hít thở không thông.

 

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, không biết qua bao lâu, vẫn giống như chưa từng qua bao lâu.

 

Tiếng bước chân một người vang lên rõ ràng, rất nhanh mà đến, Lưu Nguyệt từ từ nhắm hai mắt nghe rất rõ ràng, đó là tộc trưởng Khoách Bạt tộc, tiếng bước chân của kẻ dâm loạn kia.

 

Vừa nhíu lông mày, tiếng cửa sắt mở ra.

 

“Tiểu mỹ nhân không được hưởng dụng, liền hỏa thiêu như vậy, thật rất đáng tiếc.” Lời nói hạ lưu vô sỉ, vang lên bên tai Lưu Nguyệt, nháy mắt cắn chặt răng.

 

Tộc trưởng Khoách Bạt tộc vừa tới cửa, hắc hắc nụ cười dâm đãng rồi đi lên: “Tiểu mỹ nhân không cần giả bộ ngủ, ta sẽ không cởi bỏ bất cứ thứ gì trên người ngươi, ta biết ngươi lợi hại, con người ham sắc đẹp, nhưng tuyệt đối không đem sinh mạng ra đùa giỡn”.

 

Nhiếp chính Vương Bắc Mục, đã nghĩ liền thấy thú vị, hôm nay phải chơi cho đủ”. Lời nói dâm loạn vang lên bên tai Lưu Nguyệt, tộc trưởng Khoách Bạt tộc đã tiến lên.

Ánh mắt rét lạnh, sát khí bức người.

 

Đôi mắt lạnh như băng hé mở một chút, Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn tộc trưởng Khoách Bạt tộc.

 

Liếc mắt một cái chống lại hai mắt Lưu Nguyệt, tộc trưởng Khoách Bạt tộc không tự chủ được rùng mình một cái, mắt hảo lợi hại, hảo âm hàn khí.

 

Trong nháy mắt làm cho hắn cơ hồ dựng thẳng lông tơ.

 

Đầu uốn éo, lập tức không nhìn vào mắt Lưu Nguyệt, Khoách Bạt tộc trưởng lắc mình một cái nhanh như chớp tới phía sau Lưu Nguyệt, thở dài ra một hơi nói: “Ánh mắt thật là lợi hại, cũng may ta có chuẩn bị.”

 

Vừa nói vừa từ phía sau Lưu Nguyệt đưa tay qua, một mảnh vải thật dày gắt gao che ở trên mắt Lưu Nguyệt.

 

Lưu Nguyệt chỉ còn lại cái đầu khẽ động đậy, mà tộc trưởng Khoách Bạt tộc, giãy dụa vài cái đã trói thật chặt.

 

Trước mắt đột ngột đen lại, thân không thể động, mắt không thể nhìn, chỉ còn lại có khả năng có thể nghe được, tay bị gắt gao trói chặt , toàn bộ đều bị khống chế.

 

“Dám đụng đến ta, ngươi sẽ chết không chỗ chôn thây.” Không sợ hãi không khủng hoảng, Lưu Nguyệt bị che mắt vẫn bình tĩnh như kẻ bị bắt không phải là mình, bên trong phát ra hàn khí lạnh như băng, gằn từng tiếng mà nói, để lộ ra sát khí cực kỳ quyết tuyệt.

 

“Hắc hắc, ta đây thật muốn nhìn một chút chết không có chỗ chôn là như thế nào.” Tiếng cười dâm loạn vang lên ở bên tai, bàn tay to thô ráp kia, đã vuốt ve trên đầu vai Lưu Nguyệt.

 

“Nữ nhân xinh đẹp như vậy, cả đời này của lão tử là lần đầu tiên gặp được”. Tiếng cười hắc hắc quanh quẩn trong hình thất nhỏ hẹp, cái miệng thối hoắc chậm rãi hướng tới cổ Lưu Nguyệt.

 

“Tê.” Một tiếng thanh âm vạt áo vỡ tan vang lên, Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy trên người chợt lạnh, vạt áo bị vạch tìm tòi, thủy roi siết thật chặt lên da thịt.

 

Không có kêu lên sợ hãi, không có khóc than cứu mạng.

 

Bình tĩnh, một loại bình tĩnh coi như người ngoài cuộc.

 

Chỉ có đôi tay bị trói hung hăng nắm thật chặt, roi da siết vào da thịt, càng ngày càng khắc sâu vào trong da Lưu nguyệt.

 

Máu, từng giọt từng giọt theo ngón tay nhỏ lên trên mặt đất, đỏ tươi mà u bích.

 

“Tê.” Lại là một tiếng thanh âm vạt áo vỡ tan, Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy trên đùi chợt lạnh.

“Chậc chậc, tế da nộn thịt* đích thực xinh đẹp.” Lời nói dâm loạn ngày càng phát ra không kiêng nể gì. Tiếng thở dốc ồ ồ, ở trong hình thất nhỏ hẹp này, phát ra vừa chói tai vừa vô cùng ghê tởm.
*da mịn thịt mềm

 

Móng tay đâm vào da thật sâu, sức mạnh toàn thân đều nghẹn ở hai quả đấm hung hăng, sử dụng toàn lực muốn thoát ra ngoài.

 

Roi da càng siết mạnh vào da thịt Lưu nguyệt, cơ hồ thâm nhập xương cốt.

 

Nàng bản không nghĩ để ý đến lời nói dâm loạn bên ngoài, động tác dâm loạn, càng không để ý tới vạt áo trên người ngày càng ít đi, trinh tiết, ở trong mắt của nàng tuyệt đối không hơn được mạng sống.

 

Chỉ cần còn lại mạng sống, cái gì cũng sẽ tốt, đã không có mạng, hết thảy cũng không còn gì để nói, đối với người vào sinh ra tử như nàng, không có gì có thể so sánh với sinh mạng.

 

Đợi đến thời điểm tên bỉ ổi này dục tiên dục tử, là cơ hội tốt nhất, theo như tính tình của nàng, có thể đợi cho đến thời điểm kia để hi vọng tồn tại.

 

Chẳng qua là, hiện tại nàng không muốn để người khác chạm vào mình, không muốn, nàng chính là của Hiên Viên Triệt, quản chi hiện tại thân thể nàng mang theo kịch độc, người đầu tiên cùng nàng phát sinh quan hệ, sẽ bị kịch độc hại chết, nàng cũng không muốn cùng người khác, không muốn cùng người nào ngoài Hiên Viên Triệt của nàng.

 

Răng nanh cắn thật sâu, một ngụm hương vị rỉ sắt tràn lan trong khoang miệng.

 

Đôi tay dùng hết toàn lực giãy dụa, roi da càng ngày càng siết chặt hơn, toàn bộ thịt trên cổ tay gần như đã bị rách hết, roi da nâu bị nhuộm thành nâu đỏ.

 

Thân thể không thể nhúc nhích, dùng hết sức mạnh ở bên trong, bị roi da siết chặt, hiện ra một đạo một đạo vết máu.

 

Làn da vỡ nát, máu đỏ chậm rãi thẩm thấu ra ngoài.

 

Nhưng, đây là roi da trâu bình thường, lại bị Lưu Nguyệt dùng hết sức lực, mở ra từng chút từng chút.

 

“Da thịt rớm máu, thật sự là xinh đẹp thâu hồn đoạt phách.” Lời nói giống như tán thưởng vang lên bên tai, tộc trưởng Khoách Bạt tộc kia tham lam nuốt một ngụm nước miếng.

 

“Phanh.” Lời nói vừa hạ xuống, một tiếng tàn bạo vang lên, Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy hai chân vốn bị trói ở một chỗ , bỗng chốc bị một cỗ lực mạnh kéo ra.

Hai chân vốn bị roi da buộc chặt, bị thô lỗ kéo ra hai bên, thật to trương khai.

 

Phút chốc trái tim nặng nề, chẳng lẽ thật sự sẽ bị kẻ này đoạt đi?

 

Không, không thể, nàng là của Hiên Viên Triệt, tuyệt đối không muốn người khác chạm vào, tuyệt đối không muốn.

 

Không thể bảo trì trạng thái bất động thanh sắc, thân thể phản ứng kịch liệt từ chối, Lưu nguyệt giãy giụa ở trong roi da, càng xiết chặt thật sâu toàn thân Lưu Nguyệt.

 

Máu loãng theo da thịt rách nát thẩm thấu ra ngoài, đó là một loại tiên diễm xinh đẹp.

 

“Ừng ực, Ừng ực.” Tiếng nước miếng gần trong gang tấc, ghê tởm như vậy.

 

Thân thể tản ra mùi vị thối hoắc nhanh chóng chạm tới, tay dơ bẩn ở trên da thịt rớm máu tham lam dạo chơi, hơi thở hôi thối ngày càng gần hơn.

 

“Bộ tộc Khoách Bạt, ta nhất định san bằng các ngươi không tha gà chó.” Nghiến răng nghiến lợi, Lưu Nguyệt cắn răng thật chặt.

 

Hai tay hết sức muốn thoát ra ngoài, lại không làm sao thoát ra được, toàn thân cao thấp đều bị trói thật chặt, Khoách Bạt tộc trưởng này thật sự một chút cũng không cởi bỏ buộc chặt trên người nàng.

 

“Cái đó cũng phải chờ ta hưởng qua hương vị của ngươi hãy nói.” Thân thể tiến lại một chút một chút, như thân thể con gấu hôi hám, gắt gao gần sát Lưu Nguyệt.

 

Lưu Nguyệt cơ hồ có thể cảm giác được trạng thái thân thể Khoách Bạt.

 

Tâm, lần đầu tiên luống cuống.

 

Lần đầu tiên rơi vào tình huống nàng không thể khống chế nổi.

 

Không muốn, không muốn, nàng không muốn người khác chạm vào, không muốn.

 

“Triệt, Triệt, cứu ta, cứu ta.” Nghiến chặt răng, lòng đau như cắt, Hiên Viên Triệt của nàng ở nơi nào? Tại sao không đến cứu nàng?

 

Con mắt đỏ muốn nứt ra, tóc dựng thẳng đứng, Hiên Viên Triệt. . . . . .

 

Mắt thấy đã vô lực xoay chuyển trời đất.

 

Ngay trong lúc này bỗng hiện lên ánh chớp.

 

Cửa phòng không bị đóng kia, đột nhiên phịch một tiếng bị người đá văng ra, một người như trận cuồng phong đang hướng vào.

 

“Phanh.” Một tiếng vang lớn, Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy trên mặt đột nhiên nóng lên, thân thể đang ép chặt vào mình, bỗng chốc cứng ngắc lại, không có động tác gì.

 

Đây là. . . . . .

 

Còn không chờ tinh thần nàng phục hồi lại, thân thể ghê tởm như con gấu hôi nhanh chóng bị đẩy đi, chính mình rơi vào trong một vòng tay ấm áp.

 

Có người ôm chặt lấy nàng.