Thẻ

,

Chóp mũi cảm nhận được hơi thở quen thuộc, cảm nhận được lồng ngực cường tráng mà ôn hòa mình dựa vào, cảm giác được đôi tay gắt gao ôm nàng nhưng không ngừng run rẩy, lại càng ôm nàng chặt hơn.

 

Rất đau, ôm nàng rất đau.

 

Nhưng lại làm người ta buông lỏng hết thảy.

 

Lồng ngực này? Người này. . . . . .

 

Tâm, định rồi.

 

Lưu Nguyệt chậm rãi nhắm mắt lại, tựa vào trong lồng ngực kiên cố này.

 

“Không sợ, không sợ, ta đến đây, ta đến đây.” Bên tai truyền đến thanh âm run rẩy, trầm thấp hữu lực, như có thể vì nàng che trời, vì nàng lấp biển.

 

Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Triệt của nàng, là Hiên Viên Triệt của nàng đến đây.

 

“Ta không sợ, ta không sợ.” Thì thào lặp lại từng câu, Lưu Nguyệt tựa vào trong lòng Hiên Viên Triệt, đột nhiên, nước mắt ướt đẫm.

 

Nàng thật sự không sợ, nhưng lại không biết nói thế nào, đối mặt thời điểm nguy hiểm nhục nhã kia, nàng vẫn có thể bình tĩnh vậy.

 

Nhưng khi rơi vào trong lòng Hiên Viên Triệt, phút chốc, liền nhịn không được đỏ mắt, nhịn không được ủy khuất đầy ngập, nhịn không được.

 

Nước mắt tuôn rơi, rất nhanh đã ươn ướt vạt áo Hiên Viên Triệt.

 

Răng nanh gắt gao cắn bả vai Hiên Viên Triệt, hung hăng cắn.

 

“Không khóc.” Hiên Viên Triệt gắt gao ôm Lưu Nguyệt đang khóc, tâm cũng run rẩy, Lưu Nguyệt của hắn chưa bao giờ khóc, cho tới bây giờ vẫn là tối kiên cường, hôm nay lại. . . . . .

 

Đều do hắn, đều do hắn.

 

Vì sao lúc ấy nhận được huyết thư của Lưu Nguyệt, không có hướng đến đây trước tiên, mà lại trở về Triệu quốc một chuyến, bày ra chiến cuộc mấu chốt, rồi lại ngày đêm thần tốc chạy tới đây.

 

Nếu như hắn chậm một bước, nếu không phải hắn ở Thịnh Kinh không tìm được Lưu Nguyệt, đi theo đến đây phát hiện dân tộc Tiên Ti khác thường, Lưu Nguyệt của hắn sẽ. . . . . . Hắn quả thực không dám nghĩ nữa.

 

Cúi đầu không ngừng hôn hai gò má Lưu Nguyệt, cổ, Hiên Viên Triệt phẫn nộ đau lòng nghiến răng nghiến lợi nói: “Không khóc, có ta ở đây, từ nay về sau không ai có thể tổn thương nàng, tuyệt đối không”.

 

Lời nói trảm đinh chặt sắt vang lên ở trong hình thất, leng keng hữu lực, như là âm thanh va vào nhau vang lên thành tiếng.

Chìm trong lòng Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt hung hăng gật đầu, lại gắt gao dựa vào không muốn nâng lên.

 

“Vương thượng, nhanh lên.” Chính lúc này, thâm âm Thu Ngân ở ngoài hình thất vang lên.

 

Hiên Viên Triệt nghe xong chỉ “Ân” một tiếng, một tay ôm Lưu Nguyệt trong lồng ngực, một tay kia cầm nhuyễn kiếm hướng tới xích sắt trói chặt Lưu Nguyệt vung lên.

 

Như chém đậu hủ, nháy mắt đứt thành hai đoạn.

 

Thanh kiếm nhanh chóng ở trên người Lưu Nguyệt lướt qua vài đường, roi da đang siết chặt trên người Lưu Nguyệt cơ hồ muốn nhập vào xương, đã vỡ thành từng đoạn từng đoạn rơi xuống đất.

 

Phía trên nó, nhiễm đỏ máu của Lưu Nguyệt .

 

Nhìn roi da rơi xuống, trên người Lưu Nguyệt máu đã nhiễm đỏ, tròng mắt Hiên Viên Triệt đỏ lên như muốn giết người.

 

Nhưng lúc này không phải thời điểm tốt nhất vì Lưu Nguyệt băng bó cùng trả thù, bọn họ còn đang ở trong lãnh địa của kẻ địch.

 

Thoáng cái cởi ra áo ngoài trên người mình, Hiên Viên Triệt rất nhanh bao lại toàn bộ Lưu Nguyệt, che lại trang phục không chỉnh tề của Lưu Nguyệt, che luôn cả một thân loang lổ vết máu của nàng.

 

Ôm Lưu Nguyệt vào trong ngực thật chặt, Hiên Viên Triệt cởi bỏ mảnh vải che trên mắt nàng, nhìn khuôn mặt đã nhiễm đầy máu, ánh mắt vẫn bình tĩnh nhìn hắn, thoáng cái đã làm tin hắn đau đến hít thở không thông.

 

Nguyệt của hắn, làm sao hắn lại để nàng ở cái địa phương nguy hiểm này, làm sao hắn lại để cho nàng gặp nguy hiểm như vậy.

 

Đỏ mắt, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên hai mắt sưng đỏ kia, nét mặt Hiên Viên Triệt biểu lộ một tia mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Không có việc gì, nhắm mắt lại nghỉ ngơi, mọi chuyện hãy giao lại cho ta”.

 

Bình tĩnh nhìn Hiên Viên Triệt, khóe miệng Lưu Nguyệt cũng chậm rãi vẽ ra một chút mỉm cười, khẽ gật đầu, giao mình cho Triệt, nàng rất yên tâm.

 

Chậm rãi nhắm mắt lại, đem toàn bộ giao cho Hiên Viên Triệt.

 

Một tay bế Lưu Nguyệt lên, Hiên Viên Triệt xoay người đi ra ngoài hình thất, trên đường đi ra nhìn thấy Khoách Bạt tộc kia đã bị mình cho một kiếm.

 

Phẫn nộ tràn đầy lồng ngực Hiên Viên Triệt, tức giận nhìn kẻ kia, một kiếm giết hắn, quả thực là cái giá quá rẻ cho hắn rồi.

 

Khi Hiên Viên Triệt từ bên ngoài lao vào, thời điểm nhìn thấy tình hình bên trong, hắn chỉ hận không thể ăn thịt cái tên ghê tởm kia, bằm nát hắn, lột da hắn. Hắn há có thể vấy bẩn Lưu Nguyệt như vậy, cho dù là chuyện không thành cũng không thể được.

Nhuyễn kiếm trong tay lướt tới tộc trưởng Khoách Bạt kia, ném hắn về hướng lò lửa.

 

Dám ức hiếp thê tử của hắn, phải chết như thế nào cũng không biết.

 

Ngọn lửa hừng hực cháy lên rất nhanh, Hiên Viên Triệt ôm chặt Lưu Nguyệt trong lòng, nhanh chóng đi ra ngoài hình thất.

 

Ngoài hình thất, Thu Ngân đang chờ, nhìn thấy Hiên Viên Triệt ôm Lưu Nguyệt đi ra, ánh mắt trầm xuống, hiện ra một tia sát khí, Vương phi của bọn họ lại có thể bị hành hạ thành như vậy.

 

Nhưng cũng biết lúc này không phải thời điểm để nói chuyện, liền xoay người phóng nhanh ra ngoài.

 

Dọc đường, không nhìn đến những kẻ canh cửa đã ngã xuống hết, một hàng ba người đi ra ngoài rất nhanh.

 

Ngọn đèn dầu mờ mờ ảo ảo, một mảnh âm u, trong đêm đen, chiếu rọi lối đi thật dài lại âm u tĩnh mịch.

 

Mạnh mẽ ôm Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt từng bước bước ra khỏi lao tù thật dài, phía trước đèn đuốc sáng trưng, tộc trưởng Tam Hợp tộc đang mang theo mấy người tới xem xét, hai bên vừa vặn đụng phải nhau.

 

Hai mắt hẹp dài của tộc trưởng Tam Hợp tộc, trừng lớn như chuông đồng: “Có thích khách, có thích. . . . . .” Mới toát ra một câu kinh hãi, trước mắt ngân quang chợt lóe, yết hầu tộc trưởng Tam Hợp tộc phát ra một tiếng nhỏ, máu ứa ra, gục xuống phía sau.

 

Máu đỏ tươi theo nhuyễn kiếm trong tay Hiên Viên Triệt từng giọt từng giọt rơi xuống đất.

 

Màu bạc nổi lên bốn phía, nhanh như tia chớp.

 

Hiên Viên Triệt, Thu Ngân, cùng nhau mãnh liệt lao ra, những nơi kiếm quang đi qua, mấy người đi theo tộc trưởng Tam Hợp tộc, một tiếng cũng chưa ra khỏi cổ họng, đã ngã xuống toàn bộ.

 

Tuy là bọn họ mau, nhưng một tiếng có thích khách của tộc trưởng Tam Hợp tộc, cũng làm đêm tối tĩnh lặng ở đây, náo động.

 

Trong khoảnh khắc đó, chung quanh lều trại nhộn nhịp bóng người, hướng tới địa phương rối loạn này.

 

“Có thích khách, có thích khách. . . . . .” Âm thanh kinh động hét to một tiếng tiếp một tiếng ở trong bóng đêm yên tĩnh thi nhau nổi lên, nổ vang bốn phương tám hướng.

 

Toàn bộ quân đội mười bảy tộc Tiên Ti, ầm ầm tỉnh.

 

“Đi.” Hiên Viên Triệt thấy vậy cũng không có một tia bối rối, không hướng địa phương ít người mà đi, ngược lại hướng tới địa phương nhiều người chen chúc nhất. Đèn đuốc nhanh chóng sáng lên, mười bảy tộc Tiên Ti vũ đao lộng thương, mãnh liệt nhào tới.

“Tróc nã thích khách*, không thể để cho bọn họ chạy, tróc nã, không, giết ngay tại chỗ, giết ngay tại chỗ.” Tộc trưởng Hùng Khoát tộc ở gần nhất, chạy ra nhanh nhất, vừa thấy trong đêm đen thích khách đi ra từ phương hướng giam giữ Lưu Nguyệt, nháy mắt sắc mặt đại biến, cao giọng hét lớn.

 

*tróc nã thích khách: đuổi bắt thích khách.

 

Lưu Nguyệt, tuyệt đối không thể để cho nàng rời đi, nếu không hậu hoạn vô cùng.

 

Đao kiếm âm trầm, một mảnh đèn đuốc phát ra lãnh khí.

 

Bóng người chớp lên, chỗ ở của mười bảy tộc Tiên Ti, san sát toàn là người, chi chít, cơ hồ trong nháy mắt đã đem vài thước vuông nơi này, vây quanh lại chật như nêm cối.

 

Kiếm lướt qua người, huyết sắc văng khắp nơi.

 

Lưu Nguyệt được Hiên Viên Triệt ôm vào trong ngực, cúi đầu hấp thu hơi thở của Hiên Viên Triệt, hết thảy động tĩnh bên ngoài, nàng một chút cũng không để ở trong lòng, chỉ cần có Hiên Viên Triệt ở đây, trái tim nàng đã quyết định rồi, chỉ cần ở bên Hiên Viên Triệt, dù trời có sập, nàng cũng sẽ không cô đơn.

 

Nhìn thấy vòng vây đã hình thành, mười bảy tộc Tiên Ti liền cho rằng cá đã vào trong chậy, cách đó không xa, sân phơi và chuồng ngựa, đột nhiên vang lên tiếng nổ đùng đùng.

 

Ngay sau đó đại hỏa đỏ rực, ở giữa sân phơi và chuồng ngựa khô ráo lan đến, lấy chăn đệm lương thảo rơm ngựa làm nguyên liệu cháy, đốm lửa nhỏ, nháy mắt đã trở thành đại hỏa lan ra khắp cánh đồng.

 

Trong hỏa diễm, tiếng đùng đùng, giống như thanh âm của pháo, càng nổ vang lợi hại.

 

Bầy ngựa hỗn loạn, tiếng ngựa hí vang lên đột ngột.

 

Bọn người mười bảy tộc Tiên Ti cùng ngẩn ngơ đứng nhìn, ở trong kia đang giữ hơn vạn con ngựa, toàn bộ đều là bọn họ mang đến từ địa bàn của mình.

 

Chìm trong lửa, trong tiếng nổ mạnh kia, trời ạ.

 

“Mau, mau, ngựa . . . . .” người của mười bảy tộc Tiên Ti thoáng cái đã hồi phục lại tinh thần, lập tức có không ít người hướng phía chuồng ngựa phóng đi.

 

Cả đời bọn họ gần như đều ở trên lưng ngựa, đối với thói quen của ngựa rất rõ ràng, tiếng nổ như vậy cùng với đại hỏa, đây quả thực chính là. . . . . .

 

Bước chân điên loạn, tiếng ngựa hí vang đến chân trời, gót sắt giẫm đạp ùn ùn lao đến.

 

Vạn mã phi nước đại, thanh thế kinh người.

Bị đại hỏa cùng tiếng nổ vang trời làm cho thất kinh, điên cuồng, xé đứt cương ngựa, lao ra khỏi chuồng, chạy cuồng loạn hướng tới bốn phương tám hướng.

 

Vạn mã dốc toàn bộ lực lượng, thanh thế kinh thiên động địa.

 

“Không tốt, chạy mau, chạy mau.”

 

“Trời ạ, chạy mau a. . . . . .”

 

Bối rối, nháy mắt, bọn người mười bảy tộc Tiên Ti bao vây Hiên Viên Triệt, không quản thích khách trước mặt, hướng tới bốn phương tám hướng chạy trốn đi.

 

Vạn mã điên cuồng phi tới phương hướng bọn họ, vạn mã điên cuồng giẫm đạp, cho dù bọn họ tạo ra từ sắt thép, cũng không thể chịu được, lại đừng nói đến bọn họ là người bằng xương bằng thịt.

 

Chớp mắt, tất cả người mười bảy tộc Tiên Ti ở chỗ này, giống như ruồi bọ không đầu, toàn bộ rối loạn.

 

“Đừng loạn, giết bọn họ cho ta, đừng loạn, giết thích khách. . . . ..”

 

“Tất cả dừng lại cho ta, có nghe thấy không. . . . . .”

 

“Con mẹ nó, trước hết giết thích khách đi. . . . . .”

 

Các tộc trưởng mười bảy tộc Tiên Ti ở trong náo loạn này, nhất thời thất sắc, bọn họ hoàn toàn không biết thích khách này là ai, không biết có bao nhiêu quan trọng.

 

Bọn họ chỉ biết là, hôm nay nếu để Lưu Nguyệt chạy đi, ngày sau, chỉ sợ không phải một hai người bọn họ, mà là toàn bộ người của mười bảy tộc Tiên Ti, chỉ sợ đều không có nơi chôn thân.

 

Thanh âm mệnh lệnh điên cuồng, trong hỗn loạn đinh tai nhức óc, trong tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, căn bản là không có nhiều hiệu quả, người của mười bảy tộc Tiên Ti mắt điếc tai ngơ, chỉ mong trốn càng nhanh càng tốt.

 

Mà Hiên Viên Triệt cũng không nhanh chân tránh đi, ngược lại hướng tới phương hướng vạn mã điên cuồng mà chạy.

 

Vó ngựa vang lớn, giống như bay đến.

 

Vạn mã đen như mực, ở trong bóng đêm đen càng như được thêm hỗ trợ, xa xa phi đến như bão táp, nhanh như tia chớp.

 

Mà ở trong vạn mã cuồng loạn trước mặt, có thể thấy vài đạo thân ảnh dẫn đầu.

 

“Lên ngựa.” Ngạn Hổ xông lên phía trước, hướng tới phía dưới đón lấy Hiên Viên Triệt rống to một tiếng, ném roi ngựa trong tay cho Hiên Viên Triệt.

 

Đột nhiên bước vọt lên, xoay người một cái, bắt được roi ngựa đang bay tới, Hiên Viên Triệt ôm Lưu Nguyệt lập tức ngồi xuống vững vàng.

 

Phối hợp không sai một ly.