‘ Đường gia đang bí mật tìm người!’ – Liễu Dương Tam thong thả uống trà, thông báo. Người này có gương mặt sạm đen, trên má phải có 1 vết sẹo dài nhưng không khiến người khác khiếp sợ như khi nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm, từng trải của ông. Nhìn vào đó, họ có cảm giác bị lật tẩy tất cả suy nghĩ trong lòng.

‘ Lẽ nào là tiểu nha đầu này?’ Liễu lão gia nhìn cô gái đang nằm mê man, gương mặt được băng kín. Nha đầu này đã hôn mê 5 ngày, nhưng đêm qua đã hạ sốt nên tạm thời đã qua cơn nguy hiểm.

‘ Thiếp sẽ bảo vệ Ngọc nhi! Không ai có thể mang Ngọc nhi đi! Ngọc nhi là của thiếp!’ – Liễu phu nhân vội đến bên giường, giang tay che chở, nét mặt nghiêm nghị nhìn phu quân.

‘ Ngọc nhi?’ – Cả Liễu lão gia và Liễu Dương Tam đều quay lại nhìn, đầy khó hiểu.

‘ Tất nhiên rồi!’ – Ánh mắt bà sáng lên – ‘ Mọi người không thấy nha đầu này rất xinh đẹp sao? Cái tên Như Nguyệt bây giờ tạm thời không thể dùng. Vậy nên thiếp gọi nha đầu này là Nhan Như Ngọc!’

‘ Như Ngọc, cái tên rất hay!’ – Một bóng người bay vào thư phòng, ngồi xuống bàn cùng mọi người.

‘ Tuyết Nhi?’ – Gương mặt nghiêm khắc của Dương Tam giãn ra, ánh mắt ông trở nên nhu hòa, âu yếm nhìn hiền thê.

‘ Chàng cũng đến?’ – Người phụ nữ tên Tuyết Nhi mỉm cười. Bà có gương mặt đẹp dịu dàng, hơi nhu nhược. Bộ y phục màu đen toát lên dáng vẻ mê người của bà – ‘ Xem ra Ngọc nhi của chúng ta rất được quan tâm. Ôi, toàn mùi thuốc!’ – Bà phẩy phẩy tay – ‘ Tiểu đệ, Ngọc nhi của ta sao rồi?’

‘ Tuyết Nhi, dù sao chúng ta cũng đến tuổi trung niên rồi, hơn nữa nàng là chị dâu của ta, tại sao cứ gọi ta là tiểu đệ?’ – Liễu lão gia cười khổ.

‘ Tiểu đệ chính là tiểu đệ. Còn trăng sao gì, phải không tướng công?’ – Bà liếc mắt nhìn.

‘ Nhị đệ, đệ đã thua. Tiểu đệ chính là tiểu đệ!’ – Liễu Dương Tam gật gù đồng ý cùng vợ.

‘ Ai!’ – Liễu lão gia thở dài. Bao nhiêu năm mà 2 vợ chồng họ vẫn hợp lực bắt nạt người khác như vậy. Tuyết Nhi hiền lành, yếu đuối, từng khiến bao người thầm mong trộm nhớ đã bị đại ca thay đổi hoàn toàn. Lão thiên gia a…

‘ Ngọc nhi của tỉ tỉ sao rồi?’ – Tuyết Nhi hỏi, bà đến gần người đang nằm trên giường.

‘ Tạm ổn. Nếu thuận lợi thì hơn 1 tháng nữa sẽ hồi phục 6, 7 phần!’ – Liễu phu nhân thở dài. Bà thấy đồng minh lớn nhất đến, bèn rời khỏi giường, đến bên bàn rót trà mời.

‘ 6, 7 phần?’ – Tuyết Nhi cao giọng. Bà cực kì không hài lòng. Tại sao lại là 6, 7 phần. Liễu Thanh không phải là đệ nhất thần y ư? Tại sao không phải là hoàn toàn?

‘ Tuyết Nhi!’ – Dương Tam nhẹ giọng nhắc nhở. Ông biết vợ mình chuẩn bị gây ra giông tố nên lập tức ngăn lại – ‘ Nàng không được phép đến Đường gia nữa!’ – Thấy bà giật thót mình, ông nói tiếp -‘ Đừng nghĩ ta không biết mấy ngày gần đây nàng làm gì. Giải thích cho ta: Tại sao Ngọc nhi của nàng lại là Đường Như Nguyệt? Liên quan gì đến Đường gia? Tại sao người họ tìm kiếm là 1 vũ sư mà Doanh Doanh lại nói Ngọc nhi là người họ tìm kiếm?’ – Ông nhìn thấy đôi mắt Tuyết Nhi lóe sáng ranh mãnh bèn nói thêm – ‘ Nếu nàng dám nói dối nửa câu, ta lập tức điểm huyệt nàng, khiến nàng không thể bay nhảy trong 1 tháng!’

‘ Hừ!’ – Tuyết Nhi hừ giọng. Bà không vui khi bị đe dọa như vậy. Nhưng sao bà dám nói. Ai bảo tướng công hư hỏng của bà là đệ nhất cao thủ đã thoái ẩn giang hồ. Bà căm thù…thù…thù…Thù này sẽ trả!

‘ Tuyết Nhi!’ – Dương Tam lên giọng.

‘ Để muội nói!’ – Liễu phu nhân vội lên tiếng. Bà biết tính của Tuyết Nhi. Nếu không ai giải vây, ngày mai cả cốc này bị phá tan, bà cũng không nghi ngờ – ‘ Thật ra vũ sư của Đường gia chính là Đường gia nhị tiểu thư Đường Như Nguyệt, cũng là Nhan nhi. Việc này Đường gia che giấu, không cho người ngoài biết!’

‘ Thật không ngờ!’ – Liễu lão gia sửng sốt, chau mày – ‘ Ai có thể nghĩ rằng Đường nhị tiểu thư lại là bậc nhất vũ sư của Đường gia! Người ta nói hổ dữ không ăn thịt con. Đường Triệt lại bắt con gái ruột làm vũ sư trong tất cả những buổi tiệc mời khách quan, thật đúng là…’

‘ Hơn nữa, Đường Như Nguyệt vốn không phải là con gái của Như Hương – vợ cả của Đường Triệt, mà là con gái của Đường Triệt với Thiên Nhu!’ – Liễu phu nhân nói thêm.

Cạch!

Dương Tam đánh rơi nắp tách trà xuống bàn, đôi mắt chợt mông lung, tay cầm tách trà run lên.

‘ Đại ca?’ – Liễu lão gia lo lắng nhìn. Đây là lần đầu tiên kể từ khi ấy, ông nhìn thấy đại ca như vậy. Trước đây, đại ca của ông từng có biểu hiện như vậy khi nghe tin nghĩa muội quyết tâm theo 1 tên quan trong triều nào đó. Khoan đã, ông giật mình, lẽ nào…lẽ nào..

‘ Đúng thế!’ – Tuyết Nhi gật đầu – ‘ Thiên Nhu là đệ nhất vũ sư nổi tiếng khắp nơi, là tuyệt thế mĩ nhân, cũng là nghĩa muội của phu quân!’

Liễu phu nhân tròn mắt nhìn, vẻ thanh cao, quý phái không còn. Bà ngạc nhiên vì duyên kì ngộ giữa họ. Phu quân của bà có vẻ đã đoán được, đôi mắt nheo lại.

‘ Tuyết Nhi, hãy nói cho ta biết, sau đó thì sao?’ – Dương Tam kéo vội tay vợ mình, nóng lòng hỏi.

‘ Thiên Nhu đã đến Đường gia, mang theo Như Nguyệt khi ấy mới 1 tuổi. Đương nhiên, Như Hương không chấp nhận, 2 người thiếp mới cưới cũng không đồng ý để Thiên Nhu bước qua đại môn của Đường phủ. Nhưng khi biết Thiên Nhu chính là đệ nhất vũ sư. Họ đã đồng ý!’ – Bà khẽ thở dài. Dù bà chưa từng gặp mặt nhưng từng nghe mọi người nói rất nhiều về nghĩa muội của phu quân mình.

‘ Đồng ý?’ – Cả 3 người còn lại ngạc nhiên. Liễu lão gia và Dương Tam nhìn Liễu phu nhân khiến bà thẹn thùng nói:

‘ Muội không biết mà! Muội chỉ nghe tỉ tỉ nói tên của Ngọc nhi vốn là Như Nguyệt. Muội không biết gì a!’ – Bà chớp đôi mắt to tròn.

‘ Còn ta biết cách đây 7 ngày, chuyện Thiên Nhu là nghĩa muội của phu quân thì cách đây 3 tuần hương!’ – Tuyết Nhi nói, bà không muốn phu quân hiểu lầm mình, trách bà đã biết mà không nói.

‘ Ta hiểu mà, nương tử! Nhưng, họ thật sự đồng ý?’ – Dương Tam hỏi. Ông thấy Đường gia không đơn giản như vậy. Nếu không phải danh gia vọng tộc hoặc có quan hệ mật thiết với quan lại thì không thể bước qua đại môn của Đường gia.

‘ Vâng!’ – Tuyết Nhi thở hắt ra. Phu quân của bà quả không làm bà thất vọng, luôn tin tưởng bà. Chỉ là..bà đã nghĩ quá nhiều. Vì trước đây, bất cứ chuyện gì liên quan đến nghĩa muội, gương mặt lạnh lùng của phu quân lại thay đổi hoàn toàn khiến cho bà không nghĩ không được. Thấy ánh mắt hỗn loạn của ông, bà trầm giọng, tiếp tục kể – ‘ Thiên Nhu được tiến vào Đường gia với tư cách vũ sư chính.’ – Bà thấy ánh mắt tướng công tối sầm lại, bàn tay ông nắm chặt tay bà, hơi run run – ‘ Muội ấy đồng ý biểu diễn ở mọi lúc mọi nơi theo yêu cầu của Đường gia với điều kiện để Như Nguyệt làm con gái thứ 2 của Như Hương. Muội ấy qua đời do bị bệnh. Khi đó Như Nguyệt mới 6 tuổi. Do Như Nguyệt theo Thiên Nhu học múa từ nhỏ nên khi Như Nguyệt 8 tuổi,  cô bé đã thay thế vị trí đệ nhất vũ sư của mẫu thân. Từ đó, Như Nguyệt được quan lại khắp kinh thành, hoàng tộc và điệt nhi biết đến với tên Minh Nguyệt!’ – Mọi người đều chắm chú nghe Tuyết Nhi kể, Liễu phu nhân không kìm được nước mắt, xiết tay áo phu quân, chùi nước mắt vào đó – ‘ Như Nguyệt không biết Thiên Nhu là mẫu thân, chỉ biết nghĩa muội là vũ sư. Cô bé sống những ngày tháng vất vả, cực khổ, tập nhìn sắc mặt của người khác mà sống. Cô bé sống trong căn phòng ở cuối biệt viện. Tuy nhiên, khi Đường Lam Phi có trong phủ, ngay cả Đường khốn kiếp cũng không thể tùy tiện bắt Như Nguyệt biểu diễn.’

‘ Đường khốn kiếp? Ý nàng là Đường lão gia?’ – Liễu lão gia nghi ngờ.

‘ Là tên khốn kiếp!’ – Tuyết Nhi sửa lại, giọng khó chịu.

‘ Đường Lam Phi? Đường đại thiếu gia?’ – Liễu lão gia lại hỏi.

‘ Tướng công biết hắn?’ – Liễu phu nhân ngừng khóc, tay vẫn nắm chặt áo của phu quân.

‘ Ta từng gặp 1 lần ở Hoàng Cung khi vào chữa bệnh cho Hoàng Thượng!’ – Liễu lão gia nhớ lại – ‘ Đường đại thiếu gia là phó thị vệ bên cạnh Hoàng thượng. Hắn là con người khá trung thực, không mưu cầu danh lợi nên rất được Hoàng Thượng trọng dụng!’

‘ Trọng dụng thì sao chứ? Điệt nhi ngốc nghếch thì biết gì?’ – Tuyết Nhi lẩm bẩm.

‘ Sau đó thì sao?’ – Liễu Dương Tam hỏi tiếp. Ông không quan tâm Lam phi hay ngựa phi gì gì đó  là tên đầu đường xó chợ hay thần tiên phương nào. Ông chỉ muốn biết chuyện về mẫu tử Thiên Nhu.

‘ Sau đó như mọi người cùng biết, Như Nguyệt xảy ra chuyện và đến chỗ chúng ta.’ – Tuyết Nhi nhỏ nhẹ.

‘ Muội có ý kiến!’ – Liễu phu nhân giơ tay – ‘ Chúng ta thống nhất gọi Như Nguyệt là Ngọc nhi nhé.’

‘ Uk!’ – Tuyết Nhi gật đầu – ‘ Dù sao cái tên Như Nguyệt được Đường phu nhân đặt. Như Nguyệt vốn chưa có tên. Thiên Nhu muốn phụ thân của Như Nguyệt tự mình đặt tên nên chỉ có họ là Nhan !’

‘ Đến danh phận còn không có, tại sao Thiên Nhu lại đến đó?’ – Dương Tam quăng tách trà xuống đất – ‘ Hay cho Đường gia, Thiên Nhu là vũ công sao?? Là người ai cũng có thể xem vũ điệu của nàng sao??’ – Một tách trà tiếp tục được quăng xuống – ‘ Dám coi thường mẫu tử Thiên Nhu sao?’ – Một tách trà tiếp tục ‘ ra đi’ – ‘ Dám ra tay hủy dung sao?’ – Dương Tam lấy nốt tách trà trên bàn.

‘ Của thiếp!’ – Tuyết Nhi giật lại, bà uống nốt trà rồi đáp xuống đất. Bà quay sang thì thầm với Liễu phu nhân – ‘ Bộ tách trà này làm bằng ngọc như ý sao?’

‘ Không phải. Đây là 1 trong 7 bộ tách được Giang Nam dâng lên cho Hoàng Thượng!’ –  Liễu phu nhân lắc đầu.

‘ Ah, nếu vậy nhà tỉ còn 1 bộ, muội qua đó lấy nhé. Đừng đòi tỉ bồi thường mà!’ – Tuyết Nhi nói nhỏ, mắt long lanh.

‘ Thiên a, tỉ đúng là chỉ sợ thiên hạ không loạn! Tỉ còn dám ngang nhiên đến Hoàng cung, bắt Hoàng Thượng giao liền lúc 3 bộ tách trà, chia cho mỗi gia đình 1 bộ. Đâu ai dám tìm tỉ đòi bồi thường!’

‘ Đường gia! Thù này phải trả!’ – Dương Tam lấy kiếm, đứng dậy khiến Liễu phu nhân và Tuyết nhi giật bắn mình.

‘ Khoan đã!’ – Cả 3 người đều ngăn lại.

‘ Tại sao cản ta? Không ai muốn báo thù cho Thiên Nhu sao?’

Liễu lão gia và phu nhân đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Tuyết nhi. Bà bèn đứng dậy, đến bên tướng công.

‘ Chàng thật dại dột! Đường gia thế mạnh, người đông, chàng đến đó không phải chịu chết sao?’

Liễu lão gia và phu nhân gật đầu. Tuyết nhi lại nói tiếp, lấy tay che miệng phu quân:

‘ Chàng chưa điều tra, cũng chưa nhận rõ thị phi. Chàng đến Đường gia phỏng có ích gì?’

Liễu lão gia và phu nhân gật đầu.

‘ Chàng định cướp của hay giết người? Chàng định giết ai? Hay chàng định huyết tẩy Đường gia?’

Liễu lão gia và phu nhân tiếp tục gật đầu.

‘ Chàng đúng là ngốc mà! Chỉ cần cho thiếp thêm thời gian, mọi việc sẽ rõ ràng. Ngay sau đó, chúng ta sẽ hỏi ý kiến của Ngọc nhi và đến đó đòi lại công bằng cho Thiên Nhu!’

Liễu lão gia và phu nhân gật đầu, chợt nhận ra điều gì đó

‘ Đòi lại công bằng?’ – Họ giật mình – ‘ Chúng ta?’

‘ Đương nhiên!’ – Tuyết Nhi gật đầu, cười ranh mãnh – ‘ Tiểu đệ là đệ nhất thần y, đương nhiên hạ độc cũng là số 1. Ta nghe nói có những loại dược vô hại nhưng khi kết hợp đủ liều lượng sẽ gây ra hậu quả vô cùng thú vị!’ – Ánh mắt bà thoáng lên vẻ ranh mãnh, nguy hiểm như báo đang rình mồi – ‘ Chẳng phải Doanh nhi nhà chúng ta cũng nghiên cứu hương liệu sao? Có 1 vài loại hương thơm khiến người khác sông không bằng chết! Ta và phu quân sẽ… ‘ – Bà cười điên cuồng.

‘ Tuyết Nhi!’ – Dương Tam vỗ vai thê tử, không để ý đến Liễu lão gia và phu nhân đang run rẩy, ông xúc động nói – ‘ Nàng quả thật hiểu ý ta!’

‘ Ôi trời!’ – Liễu phu nhân ngất xỉu.

‘ Phu nhân! Phu nhân!’ – Liễu lão gia hốt hoảng